Chương 32: Chiêu Ninh
Khi Lâm Thanh Từ tỉnh lại, ánh nắng đã ngả sang chiều.
Trong phòng rất yên tĩnh. Rèm trúc buông một nửa, chặn bớt ánh sáng ngoài sân, chỉ để lại một lớp vàng nhạt phủ trên bình phong thêu trúc. Hương an thần không đốt, trong phòng chỉ có mùi thuốc ấm, mùi vải sạch và một chút hương sữa rất nhạt của trẻ sơ sinh. Y vừa mở mắt, đầu óc còn mơ hồ, thân thể nặng như vừa bị nước lũ cuốn qua. Eo, bụng, chân đều mỏi nhừ; nơi vừa trải qua sinh nở vẫn đau âm ỉ, chỉ cần khẽ nhúc nhích đã khiến y nhíu mày.
Bàn tay y vừa động, lập tức có người nắm lấy.
Tạ Hoài Cẩn ngồi bên giường. Hắn đã thay áo sạch, nhưng sắc mặt vẫn trắng vì cả đêm không ngủ. Mu bàn tay còn dấu răng đã được băng lại, mắt đỏ vì mệt, song khi nhìn thấy Lâm Thanh Từ tỉnh, trong mắt hắn sáng lên rất rõ. Hắn cúi người, giọng khàn mà dịu: “Thanh Từ, tỉnh rồi? Có đau không? Muốn uống nước không?”
Lâm Thanh Từ nhìn hắn một lát, ký ức trước khi ngủ dần trở về. Cơn đau dữ dội, tiếng bà đỡ hô lên, tiếng trẻ khóc trước bình minh, và câu “là một tiểu hán tử” như tiếng chuông vang lại trong lòng. Y lập tức muốn ngồi dậy, nhưng vừa dùng lực đã đau đến hít khẽ. Tạ Hoài Cẩn vội đỡ vai y, giọng căng lên: “Đừng vội. Đại phu dặn em phải nằm nghỉ. Muốn gì thì nói với ta.”
Lâm Thanh Từ nắm lấy tay hắn, môi khô khốc: “Con đâu?”
Tạ Hoài Cẩn lập tức quay đầu gọi rất khẽ: “Bế tiểu công tử vào.”
Cửa ngoài nhanh chóng có động tĩnh. Ma ma bế đứa trẻ bước vào, theo sau là Tạ mẫu và Lâm mẫu. Hai vị mẫu thân đều đã khóc qua một trận, nhưng giờ trên mặt chỉ còn vui mừng và cẩn thận. Đứa trẻ được bọc trong tã mềm màu vàng nhạt, vì vừa ăn no nên ngủ rất yên, nắm tay nhỏ xíu đặt bên má, môi mím lại, thỉnh thoảng khẽ động như đang mơ điều gì đó.
Lâm Thanh Từ nhìn con, mắt lập tức đỏ lên.
Ma ma cẩn thận đặt đứa trẻ vào bên cạnh y, không để y phải dùng sức bế lâu. Lâm Thanh Từ nghiêng đầu nhìn gương mặt nhỏ nhắn kia, đầu ngón tay run run chạm lên lớp tã mềm. Đứa trẻ thật nhỏ. Nhỏ đến mức y gần như không dám thở mạnh. Nhưng chính sinh mệnh nhỏ bé này đã ở trong bụng y hơn tám tháng, cùng y nghe tiếng Tạ Hoài Cẩn đọc sách, cùng y chờ bảng vàng, cùng y đi qua biết bao đêm lo sợ và hy vọng.
“Con…” Lâm Thanh Từ nghẹn giọng. “Con khỏe không?”
Tạ mẫu vội đáp: “Khỏe. Đại phu đã xem rồi, tuy sinh sớm hơn mấy ngày nhưng tiếng khóc mạnh, hơi thở ổn. Con cũng vậy, chỉ là hao sức quá nhiều, phải nghỉ ngơi thật kỹ.”
Lâm mẫu ngồi xuống bên giường, nước mắt lại dâng lên: “A Từ, con vất vả rồi.”
Lâm Thanh Từ nghe mẫu thân gọi nhũ danh thuở nhỏ, trong lòng mềm đến phát đau. Y muốn nói mình không sao, nhưng vừa nhìn thấy mẫu thân, lại nhìn con nằm cạnh, lời đến môi bỗng hóa thành nước mắt. Tạ Hoài Cẩn lập tức cúi xuống lau cho y. Hắn không nói “đừng khóc” như dỗ trẻ nhỏ, chỉ để y khóc một chút, rồi khẽ nói: “Em và con đều bình an, đây là chuyện tốt.”
Lâm Thanh Từ gật đầu rất nhẹ. “Em biết. Chỉ là… em rất vui.”
Tạ Hoài Cẩn nhìn y, mắt cũng đỏ lên. “Ta cũng rất vui.”
Đứa trẻ như nghe thấy tiếng họ, mí mắt run nhẹ, rồi bỗng mếu môi. Ma ma lập tức cúi xuống xem, cười nói: “Tiểu công tử tỉnh rồi. Có lẽ nghe phụ thân và a cha nói chuyện nên muốn góp vui.”
Tạ Hoài Cẩn cứng người. Đêm qua hắn chỉ dám nhìn con từ xa vài lần, phần lớn tâm trí đều đặt trên người Lâm Thanh Từ. Lúc này đứa trẻ mở mắt, dù đôi mắt còn mờ chưa nhìn rõ ai, hắn lại đột nhiên căng thẳng hơn cả khi vào trường thi. Lâm Thanh Từ thấy hắn như vậy, mệt đến mức vẫn không nhịn được khẽ cười.
“Chàng sợ con sao?”
Tạ Hoài Cẩn nhìn đứa trẻ nhỏ xíu kia, rất nghiêm túc đáp: “Sợ làm đau con.”
Tạ mẫu vừa buồn cười vừa thương, bèn bảo ma ma dạy hắn bế. Tạ Hoài Cẩn ban đầu tay chân cứng ngắc, như đang ôm một món ngọc quý dễ vỡ. Ma ma sửa tư thế cho hắn, bảo hắn đỡ cổ con, ôm sát một chút. Hắn làm theo, nhưng cả người vẫn thẳng đến buồn cười. Đứa trẻ nằm trong vòng tay phụ thân, ban đầu mếu môi hai cái, sau đó lại yên lặng, cái miệng nhỏ khẽ chép như đang tìm hơi ấm quen thuộc.
Lâm Thanh Từ nhìn một lớn một nhỏ trước mặt, trong lòng dâng lên cảm giác rất lạ.
Tạ Hoài Cẩn từng là người đứng dưới bảng vàng, từng đứng trước công đường đối chất với Hứa Đình Sơn, từng trước mặt chưởng quầy khiến người khác không dám khinh thường. Nhưng giờ phút này, hắn cúi đầu bế con, ánh mắt cẩn thận đến mức gần như vụng về, giống như chỉ cần đứa trẻ nhíu mặt một chút, hắn liền không biết đặt tay ở đâu. Sự vụng về ấy không làm hắn mất đi khí độ, trái lại khiến Lâm Thanh Từ cảm thấy người này càng chân thật hơn.
“Để con lại gần em một chút.” Y nhẹ giọng nói.
Tạ Hoài Cẩn lập tức bế con đến bên giường, ngồi xuống để y nhìn kỹ. Lâm Thanh Từ đưa tay chạm rất nhẹ lên bàn tay nhỏ đang nắm lại của con. Đứa trẻ không biết có cảm nhận được hay không, ngón tay nhỏ xíu bỗng khẽ mở ra, rồi nắm lấy đầu ngón tay y. Lực nắm rất yếu, nhưng với Lâm Thanh Từ lại như nắm thẳng vào tim.
Nước mắt y lại rơi xuống.
“Phu quân.” Y nhìn con, giọng run run. “Con thật sự đến với chúng ta rồi.”
Tạ Hoài Cẩn ôm con, mắt cũng đỏ. “Ừm. Con đến rồi.”
Tạ phụ và Lâm phụ cũng lần lượt vào nhìn cháu. Hai người đều giữ dáng vẻ trầm ổn, nhưng ánh mắt không giấu được vui mừng. Lâm Thanh Nghiên được cho phép đứng xa nhìn một cái, vừa thấy đứa trẻ liền nhỏ giọng cảm thán: “Sao cháu nhỏ như vậy? Con thỏ gỗ của con còn lớn hơn tay bé.”
Lâm Thanh Duệ đập nhẹ lên gáy tiểu đệ: “Nói nhỏ thôi, đừng làm cháu tỉnh.”
Lâm Thanh Nghiên lập tức che miệng, nhưng mắt vẫn sáng lấp lánh. “Vậy bao giờ cháu mới chơi được ngựa gỗ?”
Mọi người trong phòng đều bật cười. Tiếng cười rất nhẹ, sợ làm kinh động người vừa sinh và đứa trẻ, nhưng lại đủ khiến căn phòng vốn căng thẳng cả đêm hoàn toàn ấm lên. Lâm Thanh Từ dựa trên gối mềm, nhìn phụ mẫu hai nhà, nhìn huynh trưởng, tiểu đệ, nhìn Tạ Hoài Cẩn bế con bên cạnh mình, bỗng cảm thấy cảnh tượng này giống một giấc mộng quá trọn vẹn.
Nhưng đau nhức trên thân thể nhắc y biết, đây không phải mộng.
Đây là đời này.
Đến khi mọi người lần lượt lui ra để Lâm Thanh Từ nghỉ ngơi, Tạ Hoài Cẩn mới đặt con vào chiếc nôi nhỏ bên giường. Nôi này do Tạ phụ sai thợ làm từ mấy tháng trước, gỗ được mài nhẵn, bên trong lót đệm mềm, trên đầu còn treo một miếng ngọc bình an nhỏ. Đứa trẻ ngủ không lâu đã mếu môi khóc. Ma ma nhanh chóng vào xem, nói tiểu công tử muốn ăn. Lâm Thanh Từ lúc này mới thật sự đỏ mặt. Dù đã được Lâm mẫu và ma ma dặn qua, khi việc đến trước mắt vẫn khó tránh khỏi ngượng ngùng.
Tạ Hoài Cẩn thấy y đỏ mặt, lập tức đứng dậy: “Ta ra ngoài trước.”
Lâm Thanh Từ vừa ngượng vừa buồn cười, kéo nhẹ tay áo hắn: “Chàng ra ngoài làm gì?”
“Ta sợ em ngượng.”
“Chàng là phụ thân của con.” Lâm Thanh Từ cụp mắt, giọng rất nhỏ. “Hơn nữa… chàng cũng không phải chưa từng thấy.”
Câu sau nhỏ đến gần như không nghe rõ, nhưng Tạ Hoài Cẩn vẫn nghe thấy. Tai hắn lập tức đỏ lên, nhưng không dám trêu y lúc này. Ma ma cúi đầu giả vờ không nghe, rất chuyên nghiệp hướng dẫn Lâm Thanh Từ ôm con đúng cách. Tạ Hoài Cẩn không nhìn chằm chằm, chỉ ngồi bên cạnh, một tay đỡ sau lưng Lâm Thanh Từ để y không quá mệt, một tay cẩn thận giữ chăn cho y.
Đứa trẻ ăn không được bao nhiêu đã ngủ lại.
Lâm Thanh Từ mệt đến thở nhẹ, nhưng ánh mắt khi nhìn con lại mềm như nước. Tạ Hoài Cẩn đỡ y nằm xuống, kéo chăn phủ kín vai. Ma ma bế con đặt lại vào nôi, dặn vài câu rồi lui ra ngoài. Trong phòng rốt cuộc chỉ còn hai người và đứa trẻ đang ngủ.
Tạ Hoài Cẩn ngồi bên giường, bỗng nói: “Thanh Từ, chúng ta đặt tên cho con đi.”
Lâm Thanh Từ nhìn hắn. “Chàng đã nghĩ rồi sao?”
“Có nghĩ vài chữ.” Hắn nói. “Nhưng muốn cùng em quyết.”
Y khẽ gật đầu: “Chàng nói xem.”
Tạ Hoài Cẩn nhìn về phía nôi nhỏ. Ngoài cửa sổ, ánh chiều đã tắt dần, nhưng trong phòng vẫn sáng đèn. Hắn nhớ đến đêm Lâm Thanh Từ sinh con, trời còn tối, tiếng khóc của con vang lên ngay trước bình minh. Nhớ đến một đời trước từng kết thúc trong lửa, và đời này bắt đầu lại từ rất nhiều đêm dài. Đứa trẻ này sinh ra không phải để gánh đau khổ của họ, nhưng cái tên của con có thể mang theo lời chúc họ dành cho con.
“Chiêu Ninh.” Hắn nói khẽ. “Chiêu là ánh sáng ban mai, Ninh là bình an yên ổn. Con sinh trước bình minh, khóc lên khi trời sắp sáng. Ta muốn đời con sau này sáng sủa, bình an, không bị bóng tối cũ của chúng ta kéo theo.”
Lâm Thanh Từ lặp lại rất nhẹ: “Tạ Chiêu Ninh.”
Cái tên ấy rơi trên môi y, vừa sáng vừa yên. Y nhìn đứa trẻ trong nôi, nước mắt lại hơi dâng lên nhưng không rơi. “Được. Gọi là Chiêu Ninh.”
Tạ Hoài Cẩn nắm tay y, giọng thấp xuống: “Nhũ danh gọi A Ninh, được không?”
Lâm Thanh Từ khẽ cười. “Được. A Ninh.”
Trong nôi, đứa trẻ không biết có phải nghe thấy tên mình hay không, khẽ động tay một cái, rồi lại ngủ tiếp. Tạ Hoài Cẩn và Lâm Thanh Từ cùng nhìn, khóe môi đều cong lên. Một cái tên được đặt xuống, giống như sợi chỉ đầu tiên khâu ngày sau vào hiện tại. Từ giờ trở đi, đứa trẻ không còn chỉ là “con của chúng ta”, “tiểu công tử”, mà là Tạ Chiêu Ninh, là A Ninh của họ.
Tối đó, Tạ phụ nghe tên xong rất hài lòng, tự tay viết ba chữ “Tạ Chiêu Ninh” lên giấy đỏ, đặt trong từ đường thắp hương báo với tổ tiên. Tạ mẫu ôm A Ninh nhìn một lát rồi nói đứa trẻ mày mắt giống Lâm Thanh Từ, về sau chắc chắn tuấn tú. Lâm mẫu lại nói miệng và cằm giống Tạ Hoài Cẩn, sau này nhất định có khí độ. Hai vị mẫu thân vì chuyện giống ai mà tranh luận rất nghiêm túc, khiến Lâm Thanh Nghiên đứng bên cạnh lẩm bẩm: “Cháu còn nhỏ như vậy, con thấy giống bánh bao hơn.”
Lâm Thanh Duệ không nhịn được lại đập hắn một cái.
Thanh Nghi viện vì vậy thêm rất nhiều tiếng cười.
Những ngày ở cữ bắt đầu từ hôm ấy.
Tạ mẫu không cho Lâm Thanh Từ đụng vào bất kỳ sổ sách nào. Tạ Hoài Cẩn càng nghiêm hơn, ngay cả sách dưỡng thai trước kia y đọc cũng bị cất đi, chỉ để lại vài quyển thoại bản nhẹ nhàng và kỳ phổ mỏng cho y đỡ chán. Lâm Thanh Từ nằm trên giường, ban đầu còn không quen cảm giác mọi chuyện đều bị người khác giành làm. Nhưng thân thể sau sinh quả thật yếu, chỉ ngồi dậy lâu một chút đã hoa mắt, y đành nghe lời.
Tạ Hoài Cẩn gần như đem việc đọc sách, xử lý sổ và chăm con gộp lại trong Thanh Nghi viện. Ban ngày hắn sang tiền viện một hai canh giờ, xử lý việc quan trọng rồi lập tức về. Tối đến, nếu A Ninh khóc, hắn tỉnh còn nhanh hơn ma ma. Lần đầu thay tã cho con, hắn luống cuống đến mức áo tay áo cũng bị làm bẩn. Lâm Thanh Từ nằm trên giường nhìn hắn, cười đến vết thương đau, bị Tạ Hoài Cẩn vừa xấu hổ vừa lo lắng dỗ mãi mới chịu ngừng.
“Em còn cười.” Hắn bất đắc dĩ nói. “Đau thì làm sao?”
Lâm Thanh Từ tựa trên gối, mắt cong lên: “Cử nhân lão gia ngay cả văn sách khó như vậy cũng viết được, lại bị một miếng tã làm khó.”
Tạ Hoài Cẩn ôm A Ninh đã được bọc sạch sẽ, thở dài: “Văn sách không động, không khóc, cũng không đá chân.”
Như để chứng minh phụ thân nói đúng, A Ninh trong lòng hắn bỗng đạp một cái rất mạnh. Tạ Hoài Cẩn lập tức cúi đầu nhìn con, giọng nghiêm túc: “Không được bắt nạt phụ thân.”
Lâm Thanh Từ càng cười không dừng được.
Những tiếng cười ấy làm Thanh Nghi viện thay đổi hoàn toàn. Trước kia nơi này từng là nơi Lâm Thanh Từ học cách tin, học cách đứng vững, cũng từng là nơi họ cùng chống lại thuốc bẩn, lời đồn và ác mộng kiếp trước. Nay tiếng khóc trẻ con, tiếng ma ma dỗ dành, tiếng Tạ Hoài Cẩn vụng về học bế con, tiếng Lâm Thanh Từ cười nhẹ dưới màn giường… tất cả hòa lại thành một thứ ấm áp rất đời thường.
Nhưng đời thường ấy lại là điều hai người từng cầu mà không được.
Mấy ngày sau, nha môn truyền đến tin về Hứa Đình Sơn.
Dưỡng thai cao của Hứa ký tuy khiến Hà gia động thai, nhưng may mắn không gây tổn hại không thể cứu. Hứa Đình Sơn bị phạt nặng, cửa hàng Hứa ký bị niêm phong một năm, hàng hóa liên quan đến dược thực bị cấm bán vĩnh viễn trong Thanh Châu. Vì hắn từng có tiền lệ tỉnh thần cao ảnh hưởng trường thi, Tri châu đại nhân còn phán đánh trượng răn đe, buộc bồi thường Hà gia và mấy nhà bị ảnh hưởng. Sau đó, Hứa Đình Sơn bị đuổi khỏi chợ nam, không được tiếp tục mở cửa hàng trong thành nếu không có người bảo lãnh.
Tin này truyền đến Thanh Nghi viện khi Lâm Thanh Từ đang bế A Ninh ngủ.
Tạ Hoài Cẩn không lập tức nói cho y, chờ con ngủ say trong nôi mới nhẹ giọng nhắc. Lâm Thanh Từ nghe xong, chỉ im lặng một lúc. Nếu là trước kia, chỉ nghe tên Hứa Đình Sơn đã đủ khiến y lạnh tay. Bây giờ y vẫn thấy trong lòng có vết đau cũ khẽ động, nhưng nhìn A Ninh ngủ bên cạnh, vết đau ấy không còn nuốt được y nữa.
“Hắn sẽ rời Thanh Châu sao?” y hỏi.
“Tạm thời chưa biết.” Tạ Hoài Cẩn đáp. “Nhưng không còn chỗ đứng như trước. Ta đã để Thanh Mặc tiếp tục để ý, không cho hắn đến gần Tạ phủ và Lâm phủ.”
Lâm Thanh Từ gật đầu: “Vậy là đủ. Đừng để hắn chiếm quá nhiều tâm trí của chúng ta nữa.”
Tạ Hoài Cẩn nhìn y. “Em thật sự nghĩ vậy?”
“Ừm.” Y quay đầu nhìn A Ninh. “Kiếp trước hắn đã lấy đi quá nhiều. Kiếp này, nếu chúng ta cứ ngày ngày nghĩ đến hắn, chẳng phải vẫn để hắn lấy đi ngày tháng của mình sao? Hắn nên chịu hậu quả thì đã chịu. Nếu sau này hắn còn làm ác, tự có luật pháp và người đời xử. Còn em…” Y dừng một chút, ánh mắt dịu xuống. “Em muốn nhìn A Ninh lớn lên. Muốn thấy chàng dạy con đọc chữ. Muốn con đầy tháng, trăm ngày, biết lật, biết bò, biết gọi phụ thân và a cha. Những chuyện ấy quan trọng hơn hắn.”
Tạ Hoài Cẩn nghe đến cổ họng nghẹn lại.
Hắn cúi xuống ôm Lâm Thanh Từ rất nhẹ. Vì y còn ở cữ, thân thể yếu, hắn chỉ để y dựa vào lòng mình, không dùng sức. “Em nói đúng. Ngày tháng của chúng ta quan trọng hơn hắn.”
A Ninh trong nôi bỗng mếu miệng, như không hài lòng vì bị hai vị phụ thân bỏ quên. Tạ Hoài Cẩn và Lâm Thanh Từ cùng nhìn sang, rồi cùng bật cười. Hắn đứng dậy bế con lên, động tác đã thuần thục hơn mấy ngày đầu rất nhiều. A Ninh nằm trong lòng phụ thân, khóc hai tiếng rồi yên lại, đôi mắt còn chưa nhìn rõ nhưng vẫn mở ra, mơ hồ hướng về phía Lâm Thanh Từ.
Lâm Thanh Từ đưa tay chạm lên má con. “A Ninh ngoan.”
Tạ Hoài Cẩn bế con đến gần y, ba người dựa vào nhau dưới ánh đèn. Ngoài sân, đêm tháng tám lặng lẽ phủ xuống Thanh Nghi viện. Cơn gió độc cuối cùng cũng bị chặn ngoài cửa, tiếng trẻ con thay thế tiếng thở dài cũ, ánh đèn trước bình minh ngày nào giờ đã hóa thành ánh sáng bền bỉ trong căn phòng nhỏ.
Tạ Chiêu Ninh ngủ trong vòng tay phụ thân.
Lâm Thanh Từ tựa bên cạnh, hơi thở yếu nhưng bình yên.
Tạ Hoài Cẩn nhìn hai người quan trọng nhất đời mình, bỗng cảm thấy công danh, gia nghiệp, thù hận, tiếc nuối hai đời, tất cả đều có nơi để đặt xuống.
Không phải vì mọi chuyện đã kết thúc.
Mà vì từ nay, hắn biết mình phải sống vì điều gì.
(Hết chương 32)
Bình luận 💬 0