Chương 51: Câu Hỏi Đợi Qua Một Đêm
Dương Tiểu Thanh đợi tin đến gần cuối giờ Tỵ.
Lò sưởi nhỏ trong tay áo đã được nha hoàn thay than một lần, hơi ấm vẫn dịu dàng ôm lấy lòng bàn tay, nhưng sự chờ đợi khiến đầu ngón tay y thỉnh thoảng vẫn vô thức siết lại. Ngoài cửa sổ, lá hòe rơi rất nhẹ, từng chiếc đáp xuống thềm đá rồi bị gió cuốn đi. Y vốn mở thoại bản đặt trên bàn, nhưng từ sáng đến giờ chưa đọc được quá ba trang. Trong đầu y cứ lặp lại mấy chữ “miếng ngọc vỡ”, “chữ Minh”, “Quách Bình”, rồi lại nhớ đến lời Lục Thiên Dạ nói dưới gốc hòe đêm qua: hôm nay nếu thuận lợi, hắn muốn hỏi y một chuyện.
Y không biết mình đang căng thẳng vì manh mối kia nhiều hơn, hay vì câu hỏi chưa được nói ra ấy nhiều hơn.
Nha hoàn đứng bên cạnh nhìn y lật trang sách rồi lại dừng, cuối cùng không nhịn được khẽ cười. Dương Tiểu Thanh bị tiếng cười làm cho hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn nàng. Nha hoàn lập tức cúi mặt, nhưng khóe môi vẫn không giấu được ý cười. Y nhận ra mình đã ngồi thất thần quá lâu, mặt hơi nóng, liền khép thoại bản lại. Đúng lúc ấy, ngoài viện vang lên tiếng bước chân gấp. Dương Tiểu Thanh đứng dậy trước khi người vào kịp bẩm.
Người hầu của Dương Minh Thành cúi đầu hành lễ.
“Tam công tử, đại công tử đã tìm được Quách Bình. Người còn sống, đã được đưa về Dương phủ theo cửa sau. Đại công tử nói chuyện này liên quan đến công tử, xin công tử tới chính sảnh. Lục công tử cũng đang trên đường tới.”
Dương Tiểu Thanh cầm lò sưởi trong tay áo, nhẹ nhàng thở ra.
“Tạ công tử đâu?”
“Tạ công tử đi cùng đại công tử. Người cũng đã tới.”
Dương Tiểu Thanh gật đầu. Y không hỏi thêm, chỉ bảo nha hoàn chỉnh lại áo ngoài rồi đi về phía chính sảnh. Đường từ viện của y đến chính sảnh không xa, nhưng hôm nay y đi rất chậm. Không phải vì muốn kéo dài thời gian, mà vì y biết mình sắp nghe thêm một phần sự thật năm xưa. Mỗi một sự thật được kéo ra đều khiến vết thương cũ đau lại một lần, nhưng cũng làm bóng tối quanh nó ít đi một phần. Y đã chọn không trốn, vậy phải học cách đi tới trước mặt nó bằng hơi thở bình ổn nhất có thể.
Trong chính sảnh, Dương Chính Viễn đã ngồi ở chủ vị, Liễu Như Vân ngồi bên cạnh, sắc mặt có lo lắng nhưng không ngăn y vào. Dương Minh Viễn đứng phía sau ghế, ánh mắt nhìn về phía một lão nhân đang quỳ giữa sảnh. Người nọ tóc hoa râm, lưng gầy hơi còng, một chân khập khiễng, hai tay đặt trên đầu gối run không ngừng. Dương Minh Thành và Tạ Cảnh Hành ngồi một bên, trước mặt họ đặt một tờ giấy vẽ dấu nửa vầng mây và một mảnh giấy khác có vết than mờ như bản in thô.
Dương Tiểu Thanh vừa bước vào, lão nhân kia lập tức cúi đầu sâu hơn, gần như không dám nhìn y.
Không lâu sau, Lục Thiên Dạ cũng đến. Hắn đi rất nhanh, nhưng vào sảnh vẫn giữ đủ lễ. Ánh mắt hắn trước tiên rơi trên người Dương Tiểu Thanh, xác nhận sắc mặt y không quá tệ mới quay sang nhìn Quách Bình. Khi thấy bản in mờ trên bàn, thần sắc hắn lập tức trầm xuống. Dương Tiểu Thanh nhận ra điều ấy, trong lòng hiểu bản in kia hơn phân nửa chính là thứ Quách Bình giữ lại.
Dương Chính Viễn nhìn mọi người đã đủ, trầm giọng nói:
“Quách Bình, những gì ngươi vừa nói với Minh Thành, nói lại một lần trước mặt mọi người.”
Quách Bình run rẩy dập đầu.
“Tiểu nhân… tiểu nhân trước kia đúng là tiểu quản sự của Lục Tường Ký. Lúc ấy Lục Nhữ An quản hiệu tiền, tiểu nhân chỉ phụ trách ghi sổ phụ và nhận vật tín. Tháng tám năm đó có một phong thư không ký tên đưa đến. Người đưa thư che mặt, chỉ nói đây là tín vật của Minh công tử, bảo Lục Nhữ An xem xong sẽ hiểu. Trong thư kẹp nửa miếng ngọc, trên mặt trong có khắc một chữ Minh rất nhỏ. Lục Nhữ An xem xong liền bảo tiểu nhân ghi vào sổ phụ, ba ngày sau chuyển bạc tới Từ Trường Lễ của Từ phủ.”
Dương Minh Viễn lạnh giọng:
“Ngươi biết khoản bạc ấy dùng để làm gì không?”
Quách Bình mặt trắng bệch.
“Lúc ấy tiểu nhân không biết. Lục Nhữ An chỉ nói là tiền đưa cho văn xã Trường An, bảo tiểu nhân đừng hỏi. Sau đó Trường An truyền ra chuyện văn hội Từ gia, tiểu nhân mới lờ mờ đoán được có lẽ bạc ấy không sạch. Nhưng khi đó tiểu nhân chỉ là kẻ làm thuê, trong nhà còn mẹ già và nhi tử nhỏ. Lục Nhữ An dọa nếu tiểu nhân nhiều miệng, cả nhà sẽ không yên. Tiểu nhân sợ, nên không dám nói.”
Dương Minh Viễn cười lạnh.
“Ngươi sợ nên không dám nói, vậy người bị hại thì đáng đời sao?”
Quách Bình lập tức dập đầu, trán đập xuống nền nghe rất nặng.
“Tiểu nhân có tội! Tiểu nhân thật sự có tội! Những năm này tiểu nhân không dám dùng tên thật, cũng không dám về Hoài Châu. Tiểu nhân biết nếu chuyện bị lật ra, mình khó thoát liên can. Nhưng tiểu nhân thật sự không biết ngay từ đầu họ muốn hại Dương công tử. Nếu biết, nếu biết…”
“Biết thì ngươi dám ngăn sao?” Dương Minh Viễn hỏi thẳng.
Quách Bình nghẹn lại, không nói được.
Chính sảnh yên tĩnh xuống.
Dương Tiểu Thanh nhìn lão nhân quỳ dưới đất. Trong lòng y không có cảm giác hả giận. Quách Bình không phải người chủ mưu, nhưng cũng không hoàn toàn vô tội. Hắn sợ, nên im lặng. Hắn nhỏ bé trước Lục Nhữ An và Triệu gia, nhưng sự nhỏ bé ấy vẫn góp một viên đá vào vết thương năm xưa. Dương Tiểu Thanh không muốn dùng sự tức giận của mình ép một lão nhân đã run đến mức không đứng vững, nhưng y cũng không muốn nhẹ nhàng nói một câu không sao. Không sao là lời quá rộng, rộng đến mức xóa mất quá nhiều đau đớn.
Y chậm rãi mở miệng:
“Quách Bình, ngươi có biết văn hội năm đó khiến rất nhiều người đau không?”
Quách Bình run giọng:
“Tiểu nhân… tiểu nhân biết.”
“Không, ngươi không biết hết.” Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, giọng không lớn nhưng rất rõ. “Ngươi biết mình có thể liên can, biết mình sợ bị truy cứu, biết Lục Nhữ An dọa ngươi, nhưng ngươi không biết một khoản bạc ghi trên sổ có thể khiến lời người ngoài biến thành dao. Ngươi không biết có người vì những lời trong văn hội ấy mà bệnh một trận, cũng không biết có người dùng nó làm lý do rời khỏi Trường An năm năm.”
Lục Thiên Dạ ngồi bên cạnh, bàn tay trong tay áo khẽ siết lại.
Dương Tiểu Thanh tiếp tục:
“Ta không phải quan phủ, không thể định tội ngươi. Nhưng nếu hôm nay ngươi đã mở miệng, thì nói cho rõ. Nửa miếng ngọc kia có hình dạng thế nào, người đưa thư có đặc điểm gì, Lục Nhữ An sau đó còn gặp ai, ngươi biết bao nhiêu đều nói hết. Đừng vì sợ mà giữ lại. Bởi mỗi một phần ngươi giữ lại hôm nay, có thể sẽ tiếp tục làm người vô tội đau thêm.”
Quách Bình ngẩng đầu nhìn y, hốc mắt đỏ lên vì sợ và hổ thẹn.
“Tiểu nhân nói, tiểu nhân đều nói.”
Dương Tiểu Thanh không nói nữa, chỉ ngồi xuống bên cạnh mẫu thân. Liễu Như Vân nắm lấy tay y dưới tay áo, nhẹ nhàng vỗ một cái. Bà không ngăn con trai chất vấn, cũng không vì y nói những lời khiến mình đau lòng mà bảo y đừng nghĩ nữa. Con bà đã lớn lên từ trong những im lặng không ai muốn nhắc. Bây giờ y có thể hỏi thẳng, có thể không tha thứ dễ dàng, ngược lại là chuyện khiến bà vừa đau vừa tự hào.
Tạ Cảnh Hành chỉ vào bản in mờ trên bàn.
“Đây là thác ấn Quách Bình giữ lại. Hắn nói năm xưa sợ Lục Nhữ An có ngày đổ tội cho mình, nên khi nhận nửa miếng ngọc đã lén ép qua một lớp giấy than. Bản này cũ, nét không đầy đủ, nhưng vẫn nhìn ra chữ Minh bên trong.”
Lục Thiên Dạ cầm bản in lên xem. Chữ Minh rất nhỏ, nét khắc mảnh mà sắc, nằm trong nửa vòng hoa văn mây cuộn. Hắn từng thấy phong cách này. Ở Giang Nam năm thứ tư, người của hắn từng thu được một lệnh bài gỗ trong tay thủ hạ Triệu Minh Châu, trên đó cũng có nét mây cuộn tương tự. Nhưng chỉ dựa vào thác ấn này vẫn chưa đủ. Nó chứng minh tín vật có chữ Minh, chứng minh Quách Bình từng thấy, nhưng chưa chứng minh nửa còn lại đang ở đâu.
“Ngọc đâu?” Lục Thiên Dạ hỏi.
Quách Bình lắc đầu.
“Sau khi Lục Nhữ An xem xong, hắn lấy đi. Tiểu nhân không thấy lại. Nhưng tiểu nhân nhớ miếng ngọc ấy là bạch ngọc pha xanh, mép vỡ không đều, giống như vốn là một ngọc quyết tròn bị cố ý bẻ đôi. Mặt ngoài có hoa văn mây, mặt trong có chữ Minh. Người đưa thư nói, nửa còn lại ở chỗ chủ nhân, nếu Lục Nhữ An còn muốn sống yên ở Hoài Châu thì làm theo.”
Dương Minh Thành hỏi:
“Người đưa thư có đặc điểm gì?”
“Cao gầy, nói giọng Giang Nam, tay trái thiếu một đốt ngón út.” Quách Bình vội đáp. “Tiểu nhân nhớ rất rõ, vì khi hắn đặt thư xuống, tay trái lộ ra khỏi tay áo. Khi đó trời nóng, hắn vẫn đeo găng mỏng, nhưng ngón út bên trái bị khuyết nên nhìn rất lạ.”
Tạ Cảnh Hành sắc mặt khẽ đổi.
“Ta biết người này.”
Mọi ánh mắt lập tức nhìn sang hắn.
Tạ Cảnh Hành nói chậm rãi:
“Năm năm trước bên cạnh Triệu Minh Châu có một người truyền tin tên A Sâm, giọng Giang Nam, tay trái thiếu một đốt ngón út. Sau khi Triệu gia rời Giang Nam, người này cũng mất tích. Nếu Quách Bình không nói dối, người đưa thư rất có thể là hắn.”
Lục Thiên Dạ nhìn bản in trong tay, ánh mắt càng lạnh.
“A Sâm từng xuất hiện ở Nam Hà năm thứ ba. Ta cho người truy, nhưng hắn biến mất rất nhanh. Nếu hắn còn sống và đang ở Trường An, Triệu Minh Châu chắc chắn không để hắn lộ mặt dễ dàng.”
Dương Minh Thành trầm ngâm:
“Vậy hiện tại chúng ta có ba hướng. Một là tìm Lục Nhữ An, hắn từng nhận ngọc thật. Hai là tìm A Sâm, người đưa tín vật. Ba là tìm nửa miếng ngọc còn lại. Quách Bình có thể làm nhân chứng phụ, nhưng nếu không có thêm vật chứng hoặc người chứng, Triệu Minh Châu vẫn có thể phủ nhận.”
Dương Chính Viễn gật đầu.
“Quách Bình tạm thời không thể giao ra ngoài ngay. Nếu người này bị diệt khẩu, chứng cứ lại mất một đoạn. Đưa hắn đến một nơi an toàn, có người Dương gia và Lục gia cùng trông coi. Sau khi ghi lời khai, ngày mai đưa lên nha môn dưới sự chứng kiến của thương hội.”
Lục Thiên Dạ nói:
“Ta sẽ không đưa hắn về Lục phủ. Tránh người ngoài nói Lục gia khống chế nhân chứng. Có thể để hắn ở một viện trống của Dương gia hoặc chỗ thương hội.”
Dương Chính Viễn nhìn hắn một cái, ánh mắt có chút hài lòng.
“Đưa đến thương hội. Dương gia và Lục gia mỗi bên hai người, Tống gia một người, Tạ công tử một người. Như vậy công bằng hơn.”
Mọi người đều đồng ý. Quách Bình được đưa xuống nghỉ tạm, trước khi đi còn dập đầu với Dương Tiểu Thanh một lần nữa. Dương Tiểu Thanh không nói tha thứ, chỉ bảo hắn nếu thật sự thấy có lỗi thì sống cho tốt đến lúc đưa lời khai ra ánh sáng. Quách Bình run rẩy đáp ứng, được người dẫn đi.
Chính sảnh sau đó lại bàn thêm gần nửa canh giờ. Tạ Cảnh Hành nhận việc tìm dấu vết A Sâm qua tuyến Giang Nam. Dương Minh Thành tiếp tục tra hiệu cầm đồ phố Tây, xem ai đưa Quách Bình tới Trường An. Lục Thiên Dạ phái người lần theo Lục Nhữ An, đồng thời đối chiếu tất cả sổ sách Hoài Châu năm đó. Dương Minh Viễn vẫn phụ trách lời đồn trong thành, lần này thêm một việc: tìm xem có ai cố ý nhắc đến “ngọc vỡ” trước khi Dương gia công khai manh mối hay không.
Khi mọi việc tạm định, trời đã nghiêng về chiều.
Dương Tiểu Thanh cả buổi ngồi nghe, sắc mặt hơi mệt. Lục Thiên Dạ nhìn thấy, nhưng không lập tức nói đưa y về phòng. Hắn chờ Dương Chính Viễn kết thúc, rồi mới thấp giọng hỏi:
“Tiểu Thanh, đệ có muốn ra ngoài hít thở một chút không?”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.
“Huynh còn nhớ hôm qua nói muốn hỏi ta một chuyện không?”
Lục Thiên Dạ khựng lại.
Dương Minh Viễn vốn đang uống trà, lập tức đặt chén xuống.
“Chuyện gì?”
Dương Tiểu Thanh mặt hơi nóng.
“Nhị ca.”
Dương Minh Viễn nhìn Lục Thiên Dạ với ánh mắt cảnh giác.
“Ta nghe không được sao?”
Dương Minh Thành ho khẽ một tiếng, kéo tay áo hắn.
“Nhị đệ, đi xem Quách Bình được đưa đi chưa.”
“Đại ca, rõ ràng huynh đang đuổi ta.”
“Ừ, đệ biết là tốt.”
Dương Minh Viễn nghẹn lại. Cuối cùng dưới ánh mắt của phụ thân mẫu thân, hắn không thể ngồi lì, đành đứng dậy đi ra ngoài, trước khi đi còn ném cho Lục Thiên Dạ một ánh mắt cảnh cáo. Dương Tiểu Thanh cúi đầu, tai đỏ đến mức Liễu Như Vân nhìn thấy cũng không nhịn được cười nhẹ.
Dương Chính Viễn khoát tay:
“Ra gốc hòe nói đi. Trước bữa tối phải trở vào.”
Lục Thiên Dạ cúi đầu:
“Vâng.”
Hai người cùng rời chính sảnh. Dọc đường, Dương Tiểu Thanh không nói gì, chỉ cầm lò sưởi trong tay áo. Hôm nay nghe Quách Bình nói lại chuyện năm xưa, lòng y không thể hoàn toàn nhẹ. Nhưng bên cạnh y có tiếng bước chân của Lục Thiên Dạ, không gần đến mức ép người, cũng không xa đến mức khiến y thấy mình đơn độc. Khoảng cách vừa phải ấy đã trở thành điều y quen dần trong mấy ngày qua.
Đến dưới gốc hòe, Dương Tiểu Thanh dừng lại trước.
“Bây giờ có thể hỏi rồi.”
Lục Thiên Dạ nhìn y, hiếm khi lộ vẻ do dự.
Dương Tiểu Thanh thấy vậy, không nhịn được cong môi.
“Huynh hôm qua nói khiến đệ chờ đến hôm nay, bây giờ lại không hỏi sao?”
“Không phải không hỏi.” Lục Thiên Dạ nói. “Chỉ là chuyện hôm nay quá nặng, ta sợ hỏi vào lúc này không thích hợp.”
“Vậy huynh hỏi thử.” Dương Tiểu Thanh nhìn hắn. “Nếu không thích hợp, đệ sẽ nói.”
Lục Thiên Dạ im lặng một lát, rồi chậm rãi mở miệng:
“Tiểu Thanh, sau khi chuyện Quách Bình tạm ổn, đệ có bằng lòng sang Lục phủ gặp mẫu thân ta một lần không?”
Dương Tiểu Thanh ngẩn ra.
Gió dưới gốc hòe khẽ thổi qua, làm tay áo y lay động. Y từng nói muốn thăm Tần Uyển Nhu, nhưng lúc ấy cũng nói chưa phải bây giờ. Không ngờ Lục Thiên Dạ nhớ, lại hỏi vào lúc này. Câu hỏi này không quá đường đột, cũng không phải ép y bước vào Lục phủ ngay ngày mai. Hắn hỏi “sau khi chuyện Quách Bình tạm ổn”, nghĩa là cho y thời gian, cũng để y có quyền từ chối.
Lục Thiên Dạ nhìn y, giọng thấp hơn:
“Mẫu thân ta rất nhớ đệ. Nhưng ta không nói với bà rằng đệ nhất định sẽ tới, chỉ nói nếu có một ngày đệ thấy không khó xử nữa, ta sẽ hỏi. Ta không muốn để bà chờ rồi khiến đệ có áp lực. Cũng không muốn để đệ nghĩ sang Lục phủ là nhận lời gì quá nặng. Chỉ là… ta muốn để đệ gặp bà bằng một thân phận không còn phải né tránh.”
Dương Tiểu Thanh cúi đầu, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt lò sưởi nhỏ trong tay áo.
Năm năm trước, Lục phủ đối với y giống như nửa ngôi nhà. Tần Uyển Nhu từng chuẩn bị điểm tâm y thích, từng gọi y vào phòng sưởi ấm khi trời lạnh, từng dịu dàng xoa đầu y nói nếu Thiên Dạ bắt nạt con thì cứ nói với bá mẫu. Sau khi Lục Thiên Dạ rời Trường An, y đã rất lâu không bước qua cánh cửa ấy. Không phải vì ghét Tần Uyển Nhu, mà vì mỗi một góc trong Lục phủ đều nhắc y nhớ mình từng được chờ đón đến thế, rồi lại bị bỏ lại đau đến thế.
“Ta hơi sợ.” Dương Tiểu Thanh nói thật.
Lục Thiên Dạ gật đầu.
“Ta biết… không, ta nghe đệ nói. Đệ sợ là chuyện nên có.”
Dương Tiểu Thanh ngẩng đầu nhìn hắn.
“Huynh sửa rất nhanh.”
“Vì ta vẫn đang học.”
“Vậy huynh học tiếp.” Dương Tiểu Thanh khẽ cười, rồi lại nghiêm túc hơn. “Đệ có thể sang Lục phủ, nhưng không phải hôm nay, cũng không phải ngày mai. Đợi Quách Bình đưa lời khai lên nha môn, đợi chuyện miếng ngọc có hướng rõ hơn một chút. Khi đó, huynh đưa lời trước cho phụ thân mẫu thân ta. Nếu họ đồng ý, đệ sẽ sang thăm Tần bá mẫu.”
Ánh mắt Lục Thiên Dạ lập tức sáng lên, nhưng hắn vẫn giữ giọng rất nhẹ:
“Được.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.
“Không được nói với Tần bá mẫu rằng đệ nhất định tới trước khi phụ thân mẫu thân ta đồng ý.”
“Ta nhớ.”
“Cũng không được chuẩn bị quá long trọng. Nếu Lục phủ bày ra như đón khách quý, đệ sẽ càng khó xử.”
“Chỉ trà hoa nhài và bánh hạch đào, được không?”
Dương Tiểu Thanh ngẩn ra, rồi mặt hơi nóng.
“Huynh đã nghĩ rồi?”
Lục Thiên Dạ im lặng một thoáng, cuối cùng đáp thật:
“Đã nghĩ rất lâu.”
Dương Tiểu Thanh bỗng không nói được nữa.
Hắn nghĩ rất lâu, nhưng vẫn chờ đến khi có thể hỏi mới hỏi. Điều này khiến câu hỏi ấy không nặng nề, ngược lại như một chiếc lá rơi đúng lúc xuống lòng y. Dương Tiểu Thanh cúi đầu, khóe môi cong lên rất nhẹ.
“Vậy được. Trà hoa nhài và bánh hạch đào là đủ.”
Lục Thiên Dạ nhìn y, ánh mắt dịu đến mức không giấu nổi.
“Tiểu Thanh, ta có thể nắm tay đệ không?”
Dương Tiểu Thanh đưa tay ra.
“Có thể. Nhưng chỉ một lát, phụ thân nói trước bữa tối phải vào.”
Lục Thiên Dạ nắm lấy tay y, lòng bàn tay ấm vì lò sưởi. Hai người đứng dưới gốc hòe, không ai nói thêm ngay. Sự thật về miếng ngọc vỡ còn chưa hoàn chỉnh, Triệu Minh Châu vẫn ở trong bóng tối chờ nước cờ tiếp theo, nhưng giữa tất cả những điều ấy, họ vẫn có thể đặt xuống một lời hẹn nhỏ: đợi mọi chuyện tạm ổn, Dương Tiểu Thanh sẽ sang Lục phủ, gặp lại Tần Uyển Nhu, gặp lại một phần quá khứ không chỉ có đau.
Một lúc sau, Dương Tiểu Thanh nhỏ giọng nói:
“Thiên Dạ ca ca.”
“Ta đây.”
“Nếu hôm đó ta bước vào Lục phủ rồi thấy khó chịu, huynh phải đưa ta về.”
“Được.”
“Không được vì Tần bá mẫu vui mà bảo ta ở thêm.”
“Được.”
“Nhưng nếu ta muốn ở thêm một chút…” Y dừng lại, tai đỏ lên. “Huynh cũng không được vội tiễn.”
Lục Thiên Dạ khẽ siết tay y, giọng mang theo ý cười rất nhẹ:
“Được. Ta sẽ nghe đệ.”
Dương Tiểu Thanh hài lòng gật đầu.
“Vậy coi như huynh hỏi xong rồi.”
“Ừ.”
“Câu hỏi này…” Dương Tiểu Thanh cúi đầu, giọng nhỏ hơn. “Đệ không thấy bị ép. Cho nên huynh hỏi rất tốt.”
Lục Thiên Dạ nhìn y rất lâu.
Nếu không phải đang ở Dương phủ, nếu không phải biết Dương Minh Viễn rất có thể đang ở đâu đó nhìn sang, hắn gần như muốn ôm người trước mặt vào lòng. Nhưng cuối cùng hắn chỉ nắm tay y thêm một lát, rồi đúng lời buông ra trước bữa tối. Dương Tiểu Thanh thấy hắn buông đúng lúc, không nhịn được cười.
“Huynh càng ngày càng giữ lời.”
“Vì lời đệ nói đều phải giữ.”
“Lại nói lời khiến người ta đỏ mặt.”
“Ta nói thật.”
Dương Tiểu Thanh quay mặt đi, nhưng khóe môi cong lên rất rõ. Lục Thiên Dạ nhìn y cười dưới bóng hòe, trong lòng mềm đến mức những mệt mỏi của cả ngày dường như cũng được gió thổi nhẹ đi. Họ không thể chọn quá khứ. Nhưng hiện tại, mỗi một câu hỏi được hỏi đúng lúc, mỗi một câu trả lời được nói thật lòng, đều đang thay họ chọn một con đường khác.
Đến khi Dương Tiểu Thanh quay vào phủ, Lục Thiên Dạ vẫn đứng dưới gốc hòe thêm một lát rồi mới rời đi.
Nhưng hắn vừa về đến Lục phủ, Trần quản sự đã vội vàng bước tới, sắc mặt nặng nề.
“Chủ tử, người của chúng ta tìm được tung tích Lục Nhữ An rồi.”
Lục Thiên Dạ ánh mắt lập tức trầm xuống.
“Ở đâu?”
“Phía Bắc thành, trong một ngôi miếu hoang. Nhưng khi người của chúng ta tới, hắn đã chết.”
Gió đêm ngoài hiên bỗng lạnh hơn.
Lục Thiên Dạ đứng yên một thoáng, rồi hỏi:
“Có để lại gì không?”
Trần quản sự đưa lên một mảnh vải bọc rất nhỏ.
“Trong tay hắn nắm thứ này.”
Lục Thiên Dạ mở ra.
Bên trong là một mảnh bạch ngọc pha xanh, mép vỡ không đều, mặt ngoài có hoa văn mây cuộn. Mặt trong khắc một nửa chữ Minh còn lại, nét đao mảnh mà sắc, vừa khít với bản thác ấn Quách Bình đưa ra.
Nửa miếng ngọc còn lại, cuối cùng đã xuất hiện.
Nhưng người từng nhận nó năm xưa, cũng đã chết trước khi kịp mở miệng.
(Hết chương 51)
Bình luận 💬 0