Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

DỰC HẠ TRẦM THANH

Chương 59: Lưới Giăng Tây Thành

Chương 1: Dưới tán cây hòe năm ấy Chương 2: Người Quan Trọng Nhất Chương 3: Mùa Hạ Năm Mười Lăm Tuổi Chương 4: Cơn Sóng Đầu Tiên Chương 5: Cảm Giác Kỳ Lạ Chương 6: Người Trong Lòng Chương 7: Người Không Thể Thay Thế Chương 8: Người Được Bảo Vệ Chương 9: Chỉ Vì Là Huynh Chương 10: Người Mà Hắn Không Thể Mất Chương 11: Nghịch Lân Chương 12: Không đổi Chương 13: Khoảng cách Chương 14: Người Ngốc Nhất Chương 15: Cảm Giác Không Giống Trước Đây Chương 16: Người Muốn Gặp Nhất Chương 17: Không Giấu Được Nữa Chương 18: Người Đầu Tiên Nhìn Ra Chương 19: Bí Mật Dưới Ánh Hoàng Hôn Chương 20: Được Thiên Vị Chương 21: Một Ngày Không Tới Chương 22: Ngày Kia Chương 23: Tiểu Đệ Chương 24: Hóa Ra Đệ Đã Biết Chương 25: Người Đẩy Ra Trước Chương 26: Một Bức Tường Chương 27: Ba Ngày Chương 28: Mưa Ngoài Cổng Thành Chương 29: Năm Năm Không Đợi Chương 30: Người Cũ Trước Cửa Chương 31: Đừng Thay Ta Quyết Định Chương 32: Những Bức Thư Không Gửi Chương 33: Một Phong Thư Được Hỏi Trước Chương 34: Chữ Thanh Chương 35: Đứng Bên Cạnh Chương 36: Hỏi Trước Chương 37: Một Đoạn Đường Được Chọn Chương 38: Có Thể Ôm Đệ Không Chương 39: Danh Chính Ngôn Thuận Chương 40: Một Ván Cờ Trong Dương Phủ Chương 41: Một Buổi Trà Được Báo Trước Chương 42: Cùng Đi Một Đoạn Phố Chương 43: Cùng Ngồi Trong Ván Cờ Chương 44: Lần Này Không Giấu Chương 45: Văn Hội Năm Ấy Chương 46: Không Còn Là Điểm Yếu Chương 47: Sau Cơn Gió Thu Chương 48: Không Cần Che Giấu Chương 49: Tin Đồn Chạm Đến Lục Gia Chương 50: Miếng Ngọc Vỡ Chương 51: Câu Hỏi Đợi Qua Một Đêm Chương 52: Đệ Tin Huynh Lần Này Chương 53: Lời Tin Dưới Ánh Sáng Chương 54: Năm Năm Nhìn Từ Xa Chương 55: Năm Năm Đặt Trên Bàn Chương 56: Lá Thư Năm Thứ Nhất Chương 57: Một Chén Trà, Một Tấm Lưới Chương 58: Gió Nổi Trong Lục Phủ Chương 59: Lưới Giăng Tây Thành Chương 60: Hộp Đen Mở Ra Chương 61: Tự Chọn Chương 62: Vệt Xanh Sau Cầu Đá Chương 63: Trước Bình Minh Phải Trở Về Chương 64: Ánh sáng sau đêm dài Chương 65: Những Lá Thư Từ Giang Nam Chương 66: Một Lời Trước Công Đường Chương 67: Tên Người Giữa Ánh Sáng Chương 68: Án Cũ Khép Lại Chương 69: Lời Hồi Âm Sau Năm Năm Chương 70: Mùa Xuân Đón Người Về Chương 71: Vẫn Là Tiểu Thanh Của Năm Nào Chương 72: Từ Nay Thư Đều Có Người Nhận
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 59: Lưới Giăng Tây Thành

Trang giấy mỏng rơi ra từ sổ đen khiến cả thư phòng phụ Lục phủ im lặng rất lâu.

Trên giấy ghi ba khoản bạc cũ. Một khoản chuyển tới Từ Trường Lễ trước văn hội Từ gia năm xưa, một khoản chuyển tới A Sâm, khoản cuối cùng lớn nhất lại chỉ ghi bốn chữ “Tây thành biệt viện”. Bên cạnh bốn chữ ấy có một dấu mực mờ như nửa vầng mây bị sương che, không rõ ràng đến mức nếu người xem vội vàng rất dễ bỏ qua. Nhưng chính sự mờ ấy lại khiến nó giống một cái móc câu đặt trong nước sâu. Không đủ để kết án Triệu Minh Châu, nhưng đủ để tất cả ánh mắt đều bị kéo về phía hắn.

Dương Minh Thành khép quạt, nhìn trang giấy một lúc rồi nói:

“Quá đúng lúc.”

Lục Thiên Dạ đứng bên cạnh bàn, ánh mắt lạnh nhưng không vội. Sổ đen đã được mở dưới sự chứng kiến của Lục Chính Đình, Dương Minh Thành và hai vị trưởng bối thương hội. Theo lý mà nói, vật rơi ra từ sổ này có thể trở thành chứng cứ rất quan trọng. Nhưng hắn không phải thiếu niên năm xưa vừa nhìn thấy một mũi dao liền vội vàng đưa tay chặn. Hắn đã ở Giang Nam năm năm, từng gặp quá nhiều sổ giả, thư giả, tín vật thật bị đặt sai chỗ, lời thật bị cắt thành dối trá. Trang giấy này có mùi nguy hiểm, nhưng không phải vì nó chắc chắn là giả, mà vì nó được đưa đến tay họ theo cách quá thuận lợi.

Lục Chính Đình trầm giọng hỏi:

“Con thấy thế nào?”

“Không thể dùng ngay.” Lục Thiên Dạ đáp. “Trang này không phải giấy gốc cùng thời với sổ đen. Mép giấy quá sạch, nếp gấp cũng không đủ sâu. Nó được kẹp vào sau.”

Một vị trưởng bối thương hội gật đầu.

“Lục gia chủ nói không sai. Sổ đen để nhiều năm, giấy trong sổ đã hơi ẩm và vàng đều. Trang này tuy cố ý làm cũ, nhưng mặt giấy vẫn khác.”

Dương Minh Thành cầm trang giấy lên nhìn kỹ. “Nhưng nội dung trên đó chưa chắc giả. Người kẹp nó vào có thể muốn chúng ta tìm được, cũng có thể không kịp lấy đi.”

“Đúng.” Lục Thiên Dạ nói. “Nếu chúng ta coi nó là thật rồi lập tức kéo người tới Tây thành biệt viện, có thể rơi vào bẫy. Nếu chúng ta coi nó là giả mà bỏ qua, có thể bỏ lỡ đường dẫn thật. Cho nên cách tốt nhất là để người kẹp giấy nghĩ chúng ta đã bị dẫn đi.”

Dương Minh Thành nhìn hắn, ánh mắt thoáng có ý cười.

“Lục gia chủ muốn dùng nó làm mồi ngược?”

“Không phải mồi ngược.” Lục Thiên Dạ chậm rãi đặt trang giấy lại lên bàn. “Là để người sau lưng tự mình cho chúng ta biết nó thật hay giả.”

Lục Chính Đình nhìn con trai, ánh mắt vốn lạnh dần dịu xuống một chút. Mấy ngày qua, ông nhìn Lục Thiên Dạ đi tới Dương phủ hết lần này đến lần khác nhận lỗi, tự vạch vết thương, đem những chuyện cũ khó coi nhất đặt trước mặt Dương gia. Ông biết đó là điều con trai mình phải làm, cũng là món nợ năm xưa Lục Thiên Dạ không thể tránh. Nhưng là phụ thân, ông cũng không khỏi đau lòng khi thấy một người vốn kiêu ngạo đến vậy cứ cúi đầu đến mức gần như quên mất sống lưng mình vẫn thẳng. Đến hôm nay, trong thư phòng phụ này, ông mới thật sự nhìn thấy Lục Thiên Dạ của Giang Nam trở lại.

Không phải không hối hận.

Mà là hối hận rồi vẫn biết cầm kiếm.

Trần quản sự vội vã từ ngoài vào, cúi người bẩm:

“Thiếu gia, Dương tam công tử đang ở Noãn Lan viện. Phu nhân hỏi có cần mời công tử ấy về Dương phủ trước không?”

Lục Thiên Dạ lập tức nhìn ra ngoài.

Theo bản năng, hắn muốn nói đưa Dương Tiểu Thanh về trước. Lục phủ hôm nay vừa bắt ra Lý Toàn, lại lộ sổ đen, ai cũng không biết trong phủ còn giấu bao nhiêu con mắt. Nhưng lời gần như đến bên môi thì dừng lại. Hắn nhớ Dương Tiểu Thanh đã nói gì: không muốn bị đẩy ra ngoài, cũng không muốn hắn vì sợ mà quyết định thay. Vì vậy Lục Thiên Dạ nhìn Dương Minh Thành trước.

“Dương đại công tử, chuyện này liên quan đến Dương gia và Tiểu Thanh. Ta muốn mời Tiểu Thanh đến thư phòng phụ xem trang giấy này. Nếu Dương gia thấy không ổn, ta sẽ đưa bản sao sang Dương phủ.”

Dương Minh Thành nhìn hắn một lát, như đang cân nhắc không chỉ chuyện trang giấy, mà cả sự thay đổi rất nhỏ trong câu hỏi này. Sau đó hắn gật đầu.

“Ta đi mời Tiểu Thanh. Nó muốn xem hay không, để nó tự quyết.”

Không lâu sau, Dương Tiểu Thanh bước vào thư phòng phụ.

Y đã nghe Tần Uyển Nhu nói sơ qua việc trong sổ rơi ra giấy lạ, nhưng khi thật sự nhìn thấy bốn chữ “Tây thành biệt viện” và nửa vầng mây mờ, ánh mắt vẫn trầm xuống. Lục Thiên Dạ đứng bên cạnh bàn, không tiến lên che trước mặt y, cũng không vội giải thích. Hắn chỉ đưa một bản sao đã chuẩn bị sẵn sang phía y.

“Đây là trang giấy vừa tìm được. Ta đã nói với phụ thân và Dương đại công tử, trang này không phải giấy gốc cùng thời với sổ. Ta muốn đệ nhìn thử.”

Dương Tiểu Thanh nhận giấy.

Y không phải người chuyên giám định sổ sách, nhưng Dương gia buôn tơ lụa nhiều năm, giấy, mực, vải, hương dùng trong cửa hàng đều từng qua mắt y. Y đặt trang giấy dưới ánh sáng cạnh cửa sổ, không nhìn chữ trước mà nhìn mép giấy, rồi khẽ đưa gần mũi ngửi một chút. Lục Thiên Dạ thấy vậy, ánh mắt hơi động, nhưng không hỏi chen vào.

Một lát sau, Dương Tiểu Thanh nói:

“Giấy này từng được hun hương.”

Dương Minh Thành nhướng mày.

“Hương?”

“Rất nhạt. Không giống hương trong thư phòng Lục phủ, cũng không giống hương trong Noãn Lan viện. Là loại hương trầm pha mộc lan, thường dùng để làm giấy cũ bớt mùi mốc, nhìn qua giống đã cất lâu năm. Nhưng nếu thật sự cất trong sổ nhiều năm, mùi hương không nên chỉ nằm ở mặt ngoài trang giấy.”

Lục Thiên Dạ nhìn y, trong mắt hiện lên ánh sáng rõ ràng.

“Đệ nói tiếp.”

Dương Tiểu Thanh cúi đầu nhìn trang giấy, tai hơi nóng vì ánh mắt của hắn, nhưng giọng vẫn bình tĩnh:

“Còn nữa, nét mực ở dấu nửa vầng mây bị cố ý làm mờ. Nhưng phần mực ở bốn chữ ‘Tây thành biệt viện’ lại ăn vào giấy sâu hơn. Hai chỗ này không giống được viết cùng một lúc. Người viết muốn chúng ta chú ý đến biệt viện, nhưng lại muốn dấu mây giống như vô tình lộ ra.”

Dương Minh Thành chậm rãi mỉm cười.

“Vậy đây không chỉ là trang giấy bị kẹp vào sau, mà còn là trang giấy được làm ra để dẫn người.”

Dương Tiểu Thanh nhìn Lục Thiên Dạ.

“Nhưng chưa chắc toàn bộ là giả. Nếu ta muốn dẫn người vào bẫy, ta sẽ dùng một phần thật để làm mồi. Nếu toàn giả, rất dễ bị nhìn ra.”

Lục Thiên Dạ nhìn y rất lâu.

Dương Tiểu Thanh bị nhìn đến không tự nhiên, khẽ nhíu mày:

“Huynh nhìn ta làm gì?”

Lục Thiên Dạ thu lại ánh mắt, giọng dịu hơn:

“Ta đang nghĩ, may mà hôm nay mời đệ xem.”

Dương Tiểu Thanh tai đỏ lên, nhưng không tránh.

“Ta chỉ nhìn giấy thôi.”

“Chính vì đệ nhìn giấy, nên người sau lưng lại lộ thêm một tay.”

Dương Minh Viễn đứng bên cạnh nghe hai người nói qua nói lại, cuối cùng không nhịn được ho một tiếng. Hắn vốn theo Dương Minh Thành vào thư phòng, từ đầu đến giờ đã cố nhịn. Nếu không phải thấy Dương Tiểu Thanh quả thật nhìn ra điểm mấu chốt, hắn đã sớm muốn kéo người ra ngoài. Bây giờ nghe Lục Thiên Dạ khen một câu mà Tiểu Thanh nhà mình đỏ tai, hắn càng thấy lòng khó chịu.

“Bàn chính sự thì bàn chính sự.” Dương Minh Viễn lạnh mặt. “Đừng ở trước mặt ta nói mấy câu nghe như tán tỉnh.”

Dương Tiểu Thanh lập tức đỏ mặt.

“Nhị ca!”

Lục Thiên Dạ cúi đầu uống một ngụm trà đã nguội, che đi ý cười bên môi.

Dương Minh Thành dùng quạt gõ nhẹ lên tay Dương Minh Viễn.

“Đệ không nói, không ai nghĩ đến chữ đó.”

Dương Minh Viễn nghẹn lại, quay mặt đi.

Bầu không khí căng nặng vì trang giấy bỗng dịu xuống một chút. Nhưng Lục Thiên Dạ rất nhanh trở lại chính sự. Hắn sai Trần quản sự lấy bản đồ Tây thành và bến nước gần đó trải lên bàn. Trên bản đồ có đánh dấu biệt viện Triệu Minh Châu đang ở, tiệm rượu Kim Phúc nơi Lý Toàn từng đặt tin, hẻm giếng cạn, kho Nam Lục phủ và mấy tuyến đường có thể đi ra khỏi thành. Dương Tiểu Thanh nhìn bản đồ, dần hiểu vì sao Lục Thiên Dạ không vội đánh vào biệt viện.

Tây thành biệt viện nằm giữa hai tuyến đường hẹp. Nếu kéo người đến quá sớm, Triệu Minh Châu hoàn toàn có thể nói đó chỉ là tư trạch thuê tạm, những thứ liên quan đã dọn sạch. Nhưng nếu giả vờ tin trang giấy, để tin Lục gia phát hiện “sổ dẫn đến biệt viện” lọt ra ngoài, người trong biệt viện sẽ phải động. Bọn họ phải chuyển đồ, chuyển người, hoặc ít nhất phải gửi tin cho bên ngoài. Chỉ cần động, sẽ có dấu vết.

Lục Thiên Dạ chỉ vào ba điểm trên bản đồ.

“Đêm nay, ta sẽ cho người cố ý để lộ rằng trang giấy vẫn nằm trong thư phòng phụ Lục phủ, ngày mai mới đưa sang nha môn. Người trong biệt viện nếu tin, sẽ có hai lựa chọn. Một là tiếp tục sai người vào Lục phủ trộm hoặc đốt sổ. Hai là lập tức chuyển những thứ thật sự sợ bị tra ra khỏi biệt viện. Lý Toàn đã bị bắt, con đường vào Lục phủ tạm thời khó dùng. Vậy bọn họ rất có thể sẽ chọn đường thứ hai.”

Dương Minh Thành gật đầu.

“Bến nước phía Tây.”

“Đúng. Tây thành biệt viện có một cửa sau thông ra con hẻm nhỏ, qua ba con phố là tới bến Vĩnh Ninh. Nếu muốn chuyển đồ không gây chú ý, đi đường thủy là tốt nhất.” Lục Thiên Dạ đặt quân cờ đen lên điểm bến nước. “Ta sẽ không vây biệt viện. Ta vây bến.”

Tạ Cảnh Hành được mời tới sau đó, nghe kế hoạch xong liền cười.

“Lục gia chủ đúng là bị Dương tam công tử mắng tỉnh rồi. Hôm nay ra tay sắc hơn hẳn.”

Dương Tiểu Thanh đang uống trà suýt sặc.

Lục Thiên Dạ nhìn Tạ Cảnh Hành, ánh mắt nhàn nhạt:

“Tạ công tử nếu rảnh trêu ta, không bằng đi bố trí người ở bến Vĩnh Ninh.”

Tạ Cảnh Hành mở quạt, cười càng vui.

“Được, đi ngay. Dù sao hôm nay Lục gia chủ trông giống người sẽ trả công tử tế.”

Dương Minh Viễn nhìn hắn.

“Ngươi cần tiền?”

“Không cần.” Tạ Cảnh Hành đáp rất tự nhiên. “Nhưng chọc Lục Thiên Dạ vui hơn tiền.”

Dương Tiểu Thanh cuối cùng không nhịn được bật cười.

Lục Thiên Dạ nhìn y cười, đáy mắt cũng dịu đi. Nhưng chỉ một thoáng, hắn lại thu về vẻ sắc bén. Hắn phân công rất nhanh: Tạ Cảnh Hành dẫn người quen Giang Nam canh bến nước; Dương Minh Thành dùng danh nghĩa kiểm hàng Dương gia đặt hai xe lụa chặn đầu phố; Dương Minh Viễn mang người trà trộn trong nhóm phu khuân vác; Lục phủ giữ chặt ba nơi trong phủ, tránh đối phương quay lại đánh ngược; Tống Nhược Lan được nhờ dùng xe hàng Tống gia đi ngang đường lớn Tây thành để chặn nhịp xe nếu cần.

Đến cuối, Lục Thiên Dạ nhìn Dương Tiểu Thanh.

“Đêm nay đệ về Dương phủ. Ta sẽ sai người đưa tin từng canh một.”

Dương Tiểu Thanh không phản đối. Y biết mình không nên xuất hiện ở bến nước. Nhưng y cũng không muốn chỉ nhận một câu “đợi ở nhà”.

“Không cần từng canh một.” Y nói. “Nếu không có biến, không cần đưa tin vô ích khiến người chạy qua lại càng dễ lộ. Nhưng trước khi huynh đi, nói với ta một tiếng. Sau khi xong, cũng nói với ta một tiếng. Nếu có chuyện liên quan đến Dương gia hoặc ta, lập tức đưa tin.”

Lục Thiên Dạ nhìn y, rồi gật đầu.

“Được. Ta nghe đệ.”

Dương Tiểu Thanh nhìn ánh mắt hắn, trong lòng hơi nóng. Rõ ràng đang đứng giữa thư phòng phụ đầy chứng cứ và âm mưu, nhưng bốn chữ “ta nghe đệ” ấy vẫn khiến y thấy có một nơi rất mềm bị chạm vào. Không còn là nghe vì sợ y giận, mà là nghe như một người sóng vai thật sự.

---

Đêm xuống rất nhanh.

Tây thành vào giờ Hợi có gió lạnh từ sông thổi vào, đèn lồng trước các cửa tiệm lần lượt tắt bớt. Bến Vĩnh Ninh vốn không đông như bến chính, ban ngày chủ yếu chở than, gạo và vải thô, ban đêm chỉ còn vài chiếc thuyền nhỏ neo dưới bóng liễu. Một xe chở rượu từ tiệm Kim Phúc đi ra, lộc cộc lăn qua phố đá. Trên xe phủ vải dầu, bên dưới chất mấy vò rượu lớn buộc dây đỏ. Người đánh xe đội nón rộng vành, cúi đầu rất thấp.

Dương Minh Viễn mặc áo phu khuân vác màu xám, đứng tựa vào đống bao gạo cách đó không xa. Hắn nhìn xe rượu đi qua, khóe miệng lạnh xuống. Dây đỏ. Lý Toàn từng nói mỗi lần có tin, tiệm rượu Kim Phúc sẽ đặt vò rượu buộc dây đỏ ở cửa sau. Đối phương quả nhiên vẫn dùng dấu cũ, có lẽ vì quá tin rằng Lý Toàn bị bắt chưa kịp khai hết, hoặc vì đêm nay quá vội.

Xe rượu vừa rẽ vào ngõ nhỏ thông ra bến thì phía trước bỗng có một xe lụa Dương gia “vô tình” gãy trục, chặn nửa con đường. Phu xe rượu chửi nhỏ một tiếng, định lùi lại, nhưng phía sau lại có xe hàng Tống gia đi ngang, vừa khéo chắn mất đường lui. Tống Nhược Lan ngồi trong xe, vén rèm nhìn ra, giọng rất nhàn:

“Đường hẹp như vậy còn đi nhanh, đụng vào lụa của Dương gia rồi rượu của ngươi bồi nổi sao?”

Phu xe cúi đầu xin lỗi, nhưng tay đã lặng lẽ thò xuống dưới ghế. Hắn còn chưa kịp chạm đến đoản đao giấu ở đó, Dương Minh Viễn đã xuất hiện sau lưng hắn như bóng xám. Một tay nhị công tử Dương gia giữ cổ tay hắn, tay kia bẻ ngược vai, động tác nhanh đến mức người ngoài chỉ nghe một tiếng răng rắc rất khẽ.

Phu xe đau đến muốn kêu, nhưng miệng đã bị bịt lại.

“Định đi đâu?” Dương Minh Viễn lạnh giọng. “Đường bến đã chật, chi bằng ở lại nói chuyện.”

Cùng lúc ấy, Tạ Cảnh Hành dẫn người lật vải dầu trên xe. Bên ngoài quả thật là vò rượu. Nhưng dưới lớp vò rượu có một ngăn gỗ rỗng. Trong đó đặt một chiếc hộp dài bọc vải đen, hộp không lớn nhưng khóa rất chặt. Tạ Cảnh Hành nhìn ổ khóa, rồi nhìn người đánh xe bị ép quỳ xuống, cười nhẹ.

“Ổ khóa Giang Nam. Người Trường An bình thường không dùng loại này.”

Dương Minh Viễn hỏi:

“Mở được không?”

Tạ Cảnh Hành mở quạt, rất khiêm tốn đáp:

“Ta là người đọc sách, không biết mở khóa.”

Dương Minh Viễn nhìn hắn.

Tạ Cảnh Hành lại cười:

“Nhưng người của ta biết.”

Chưa tới nửa khắc, hộp đen được mở ra. Bên trong không có vàng bạc, cũng không có ngọc quyết. Chỉ có hai quyển sổ nhỏ bọc da cũ, một tập thư chưa kịp đốt và một miếng gỗ dùng để in dấu. Trên miếng gỗ khắc nửa vầng mây. Dấu khắc rất nông, có thể dùng một lần rồi mài đi. Tạ Cảnh Hành nhìn miếng gỗ, nụ cười biến mất.

“Khó trách dấu mực trên trang giấy trong sổ đen mờ như vậy. Hóa ra là dấu tạm.”

Dương Minh Viễn cầm một phong thư lên, vừa nhìn đã nhíu mày.

“Gửi cho Mạnh Hữu.”

Tạ Cảnh Hành mở thư, đọc nhanh vài dòng, ánh mắt lập tức trầm xuống.

Trong thư không ký tên Triệu Minh Châu. Người viết rất cẩn thận, chỉ dùng xưng hô “công tử”. Nhưng nội dung đã đủ khiến người ta lạnh sống lưng: nếu Lục gia phát hiện trang giấy trong sổ đen, lập tức chuyển “hai quyển sổ nhỏ” ra bến Vĩnh Ninh; nếu bị chặn, đốt ngay; nếu không kịp đốt, để xe rượu mang tới “thuyền thứ ba dưới cây liễu cong”. Cuối thư còn có một câu: “Không để Dương tam công tử bị thương. Y sống mới có giá trị.”

Dương Minh Viễn đọc đến câu cuối, mắt lập tức đỏ lên vì giận.

“Khốn kiếp.”

Tạ Cảnh Hành cũng lạnh mặt.

“Triệu Minh Châu không định giết Tiểu Thanh. Hắn muốn giữ Tiểu Thanh làm quân cờ uy hiếp Lục Thiên Dạ.”

Dương Minh Viễn siết thư đến mức suýt làm rách giấy.

“Ta thật muốn bẻ gãy tay hắn.”

“Bẻ tay để sau.” Tạ Cảnh Hành nhìn về phía bến nước. “Thuyền thứ ba dưới cây liễu cong.”

Dương Minh Viễn lập tức quay đầu.

Dưới bóng liễu bên bến, chiếc thuyền thứ ba vốn im lìm bỗng có bóng người khẽ động. Người trên thuyền nhận ra xe rượu bị chặn, lập tức cắt dây neo. Nhưng dây vừa rơi xuống nước, một mũi tên đã ghim thẳng vào cột buồm. Lục Thiên Dạ từ đầu phố bên kia bước ra, phía sau là hộ vệ Lục phủ và người thương hội. Áo bào xanh sẫm của hắn bị gió sông thổi tung, ánh mắt lạnh như dao.

“Bến đã khóa. Ngươi còn muốn đi đâu?”

Người trên thuyền quay đầu bỏ chạy về khoang sau, nhưng khoang sau lập tức bị một người khác đẩy ra. Hộ vệ Dương gia đã mai phục trên thuyền từ trước. Chỉ vài nhịp thở, người ấy bị kéo lên bờ. Đó là một nam tử trung niên mặc áo nâu, mặt lạ, nhưng trên cổ tay có vết mực rất nhạt giống người thường xuyên ghi sổ. Tạ Cảnh Hành lật một quyển sổ nhỏ trong hộp, rất nhanh tìm thấy tên.

“Cát tiên sinh. Người ghi sổ riêng của Mạnh Hữu.”

Nam tử trung niên bị giữ quỳ xuống, sắc mặt trắng bệch.

Lục Thiên Dạ không hỏi nhiều, chỉ nhìn chiếc hộp đen.

“Niêm phong. Đưa về thương hội ngay trong đêm. Người bắt được cũng đưa đi. Trước khi nha môn tới, không ai được hỏi riêng.”

Dương Minh Viễn liếc hắn.

“Không thẩm ngay?”

Lục Thiên Dạ đáp:

“Thẩm ở đây, hắn chết trong nửa khắc.”

Dương Minh Viễn nhìn Cát tiên sinh đang run không ngừng, rất nhanh hiểu ra. A Sâm đã muốn tự sát, Lục Nhữ An bị diệt khẩu. Người này nếu thật sự là sổ riêng của Mạnh Hữu, trên người chưa chắc không có độc hoặc thủ đoạn khác. Đưa đến thương hội trước mặt nhiều người, giữ hắn sống mới quan trọng hơn ép hắn nói vài câu trong đêm.

Dương Minh Viễn hừ nhẹ.

“Lần này coi như ngươi còn tỉnh táo.”

Lục Thiên Dạ nhìn hắn một cái.

“Đa tạ Dương nhị công tử khen.”

Dương Minh Viễn nghẹn lại.

Tạ Cảnh Hành lập tức bật cười, nhưng bị Dương Minh Viễn trừng một cái liền ho khẽ che đi. Không khí căng thẳng bên bến nước vì câu đối đáp ấy bớt đi một chút. Nhưng khi mọi người nhìn lại chiếc hộp đen, ai cũng hiểu đêm nay bắt được không chỉ là một người. Bọn họ đã kéo được một sợi dây thật từ biệt viện Tây thành ra ánh sáng.

Tin tức được đưa về Dương phủ vào gần nửa đêm.

Dương Tiểu Thanh không ngủ. Y ngồi trong thư phòng nhỏ, trước mặt đặt nửa phong thư cũ của Lục Thiên Dạ năm thứ nhất, bên cạnh là chén trà đã nguội. Liễu Như Vân khuyên y nghỉ trước, nhưng y chỉ nói chờ một câu bình an rồi sẽ ngủ. Đến khi tiểu tư vội vàng vào báo Lục công tử đích thân đưa tin tới, y lập tức đứng dậy.

Lục Thiên Dạ đứng dưới mái hiên ngoài thư phòng.

Hắn không bước vào ngay, chỉ đứng đó chờ người thông báo. Dương Tiểu Thanh đi ra, thấy trên tay áo hắn dính hơi sương, nhưng sắc mặt rất bình tĩnh. Không có vết máu, không có thương tích. Y thở ra một hơi rất nhẹ.

“Huynh đã về.”

Lục Thiên Dạ nhìn y, ánh mắt lập tức dịu xuống.

“Ta đã về.”

Dương Tiểu Thanh nghe bốn chữ này lần thứ hai trong hai ngày, bỗng cảm thấy nó còn hay hơn rất nhiều lời ngọt. Người này đi vào bẫy rồi trở về, đi qua gió sông rồi trở về, bắt được người rồi vẫn nhớ đứng dưới mái hiên Dương phủ nói với y một câu. Đó là điều năm năm trước y không đợi được. Bây giờ hắn đang từng lần từng lần trả lại cho y.

Lục Thiên Dạ nói ngắn gọn chuyện bến Vĩnh Ninh. Hắn không giấu câu trong thư: “Không để Dương tam công tử bị thương. Y sống mới có giá trị.” Khi nói đến câu ấy, ánh mắt hắn lạnh đi, nhưng giọng vẫn ổn. Dương Tiểu Thanh nghe xong cũng lạnh lòng, nhưng không hoảng. Triệu Minh Châu nhìn y như quân cờ không phải chuyện mới. Chỉ là hiện tại, y không còn là quân cờ không biết mình nằm trên bàn cờ.

“Người bắt được rồi?”

“Bắt được. Đưa đến thương hội. Hộp đen cũng niêm phong.”

“Huynh làm rất tốt.”

Lục Thiên Dạ nhìn y.

Dương Tiểu Thanh bị hắn nhìn đến hơi ngượng, nhưng vẫn không đổi lời.

“Hôm nay huynh thật sự làm rất tốt. Không nóng vội, không tự mình thẩm, cũng không bị câu về ta làm loạn.”

Lục Thiên Dạ im lặng một lát, rồi thấp giọng nói:

“Thật ra lúc thấy câu đó, ta rất muốn lập tức đến biệt viện Tây thành.”

“Nhưng huynh không đi.”

“Ừ. Vì ta nghĩ nếu ta bị chọc giận mà đi, đệ sẽ thất vọng.”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, lòng mềm xuống.

“Không phải chỉ vì ta. Là vì huynh biết như vậy không đúng.”

“Cũng vì đệ.” Lục Thiên Dạ nhìn y, giọng rất thật. “Tiểu Thanh, hôm nay khi ta đứng bên bến nước, ta nghĩ nếu là năm năm trước, có lẽ ta sẽ bị câu kia ép đến mất bình tĩnh. Nhưng bây giờ ta biết, bảo vệ đệ không phải là xông tới nơi nguy hiểm nhất, mà là giữ cho ván cờ không rơi khỏi tay mình.”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn rất lâu.

Sau đó y chủ động đưa tay ra.

Lục Thiên Dạ khựng lại.

“Không hỏi sao?” Dương Tiểu Thanh nhẹ giọng hỏi.

Lục Thiên Dạ nhìn tay y, rồi nhìn mắt y.

“Ta có thể nắm tay đệ không?”

“Có thể.”

Hắn nắm lấy tay y. Tay hắn vì gió sông mà hơi lạnh, nhưng không lạnh đến mức run. Dương Tiểu Thanh kéo hắn vào dưới mái hiên thêm một bước, tránh để sương đêm tiếp tục rơi lên vai. Động tác ấy rất nhỏ, lại khiến Lục Thiên Dạ nhìn y không chớp mắt.

“Nhìn gì?”

“Đệ kéo ta vào.”

“Đêm lạnh.” Dương Tiểu Thanh nói. “Huynh đứng ngoài đó làm gì?”

“Chờ người thông báo.”

“Sau này nếu phụ thân cho phép, huynh có thể đứng trong hiên chờ. Không cần đứng ngoài mưa sương để tỏ ra giữ lễ quá mức.”

Lục Thiên Dạ khẽ cười.

“Được.”

Dương Tiểu Thanh thấy hắn cười, trong lòng cũng nhẹ hơn. Y không hỏi ôm, cũng không nhắc đến hôn trán. Chỉ là nắm tay một lát dưới mái hiên, nghe gió đêm thổi qua tán hòe. Nhưng so với mấy ngày trước, cái nắm tay này đã tự nhiên hơn nhiều. Không còn chỉ là an ủi sau đau đớn, mà giống một phần của sự gần gũi đang dần trở lại.

Một lát sau, Lục Thiên Dạ thấp giọng nói:

“Ngày mai thương hội mở hộp. Ta sẽ đưa tin cho đệ.”

“Ta cũng muốn đến.”

Lục Thiên Dạ nhìn y.

Dương Tiểu Thanh nói trước:

“Ta không đi để mạo hiểm. Thương hội có phụ thân và đại ca, không phải nơi nguy hiểm. Hơn nữa trong thư đã nhắc đến ta. Ta nên nghe.”

Lục Thiên Dạ gật đầu.

“Được. Ngày mai ta đến đón… không, ta đưa thiếp hỏi Dương bá phụ trước.”

Dương Tiểu Thanh cong môi.

“Lần này sửa rất nhanh.”

“Vì ta muốn đón đệ, nhưng cũng muốn đón đúng cách.”

Dương Tiểu Thanh mặt hơi nóng.

“Huynh về đi. Đêm nay nghỉ sớm.”

“Đệ cũng nghỉ sớm.”

“Ta biết.”

Lục Thiên Dạ buông tay trước. Dương Tiểu Thanh nhìn hắn đi ra khỏi hiên, lần này không thấy bóng lưng ấy xa xôi như trước. Hắn quay đầu nhìn y một cái ở cổng viện, thấy y vẫn đứng đó mới khẽ gật đầu. Rồi hắn rời đi trong gió đêm.

Sáng mai, hộp đen sẽ được mở trước thương hội.

Không ai biết trong hai quyển sổ nhỏ kia sẽ kéo ra bao nhiêu chuyện cũ, cũng không biết cái tên Triệu Minh Châu sẽ còn ẩn sau bao nhiêu lớp người thay mặt. Nhưng sau đêm nay, Dương Tiểu Thanh đã nhìn thấy một điều rất rõ.

Lục Thiên Dạ không còn chỉ biết cúi đầu trước quá khứ.

Hắn đã bắt đầu cầm lại ván cờ.

(Hết chương 59)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0