Chương 54: Năm Năm Nhìn Từ Xa
Phong thư cũ được đưa đến Dương phủ vào cuối buổi chiều.
Khi ấy, Dương Tiểu Thanh vừa trở về viện chưa lâu. Lời ở thương hội vẫn còn vang trong tai y, nhưng vì đã chính miệng nói ra trước mặt mọi người rằng mình tin Lục Thiên Dạ lần này, lòng y ngược lại không quá nặng nề. Y đặt lò sưởi tay lên bàn, đang định viết vài chữ hỏi thăm tình hình nha môn thì nha hoàn bên ngoài mang vào một phong thư không đề tên. Thư được đặt trước cổng viện, người đưa thư đã đi mất, chỉ để lại một câu với tiểu tư rằng vật này nên giao tận tay Dương tam công tử.
Dương Tiểu Thanh nhìn phong thư, đầu ngón tay khựng lại.
Mấy ngày nay, mỗi một phong thư không đề tên đều không phải chuyện tốt. Y không lập tức mở ra một mình, chỉ đặt nó lên bàn, sai nha hoàn mời Dương Minh Thành tới. Nhưng người tới trước lại là Dương Minh Viễn. Vừa nghe trong viện có thư lạ, hắn gần như lập tức bỏ việc ngoài sân chạy tới, trên mặt còn mang theo vẻ tức giận chưa kịp thu lại. Hắn nhìn phong thư trên bàn, ánh mắt lạnh xuống.
“Đừng động vào.”
Dương Tiểu Thanh ngoan ngoãn rút tay về.
“Đệ chưa mở.”
Dương Minh Viễn sắc mặt lúc này mới dịu đi một chút. Không lâu sau, Dương Minh Thành cũng đến, theo sau là Dương Chính Viễn và Liễu Như Vân. Một phong thư nho nhỏ lập tức khiến cả viện Dương Tiểu Thanh đông người, nếu là ngày thường y có lẽ sẽ thấy buồn cười, nhưng lúc này không ai cười nổi. Dương Minh Thành kiểm tra phong thư trước, xác nhận không có độc phấn hay cơ quan mới mở ra. Bên trong chỉ có hai tờ giấy. Một tờ là thư viết mới, nét chữ lạ, lời lẽ ngắn gọn. Tờ còn lại đã ố vàng, rõ ràng là vật cũ được cất giữ nhiều năm.
Dương Minh Thành đọc xong tờ đầu tiên, ánh mắt lập tức trầm xuống.
Dương Minh Viễn giật lấy, chỉ nhìn hai dòng đã biến sắc.
Dương Tiểu Thanh ngồi bên cạnh mẫu thân, bàn tay trong tay áo hơi siết lại. Liễu Như Vân đặt tay lên vai y, không nói gì, nhưng hơi ấm ấy khiến y bình tĩnh hơn một chút. Cuối cùng, Dương Minh Thành đưa tờ giấy cho y.
Trên tờ giấy mới viết:
“Dương tam công tử vừa nói tin Lục Thiên Dạ không giấu ngươi. Vậy ngươi có biết, năm năm qua hắn chưa từng thật sự rời mắt khỏi ngươi không?”
Dương Tiểu Thanh đọc từng chữ, ngực bỗng giống bị vật gì đè xuống. Y không lập tức mở tờ giấy cũ, mà ngẩng đầu nhìn đại ca. Dương Minh Thành không tránh ánh mắt y, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, ý bảo y có thể xem. Y hít một hơi rất chậm rồi cầm tờ giấy đã ố vàng lên.
Trên giấy là chữ của Lục Thiên Dạ.
Dương Tiểu Thanh nhận ra ngay.
Nét chữ ấy năm năm trước còn trẻ hơn hiện tại, đầu bút sắc hơn, lực đạo cũng nặng hơn. Chỉ một hàng ngắn ngủi, nhưng giống như có thể kéo người đọc trở lại cơn mưa ngoài cổng thành năm ấy.
“Sau khi ta rời Trường An, mỗi tháng báo bình an của Tiểu Thanh một lần. Chỉ báo y có khỏe không, đừng để y biết.”
Bên dưới không ký tên, nhưng nét chữ, cách dùng từ, thậm chí chữ “Tiểu Thanh” được viết rất khẽ kia đều không thể nhận sai.
Dương Tiểu Thanh nhìn tờ giấy, rất lâu không nói gì.
Dương Minh Viễn tức đến mức đập tay xuống bàn.
“Lục Thiên Dạ!”
Liễu Như Vân cau mày, nhưng không ngăn tiếng giận ấy. Dương Chính Viễn sắc mặt cũng trầm xuống. Không ai lập tức kết luận Lục Thiên Dạ có ác ý, nhưng mấy chữ “đừng để y biết” thật sự quá đau. Vừa mới sáng nay, Dương Tiểu Thanh đứng trước thương hội nói tin hắn không giấu. Đến chiều, một tờ giấy cũ liền được đưa đến, nhắc rằng năm năm trước hắn từng dặn người báo tin về y mà không để y biết.
Đây không phải chứng cứ trong vụ án.
Nhưng lại là một mũi dao nhắm rất chuẩn vào lòng tin vừa được đặt xuống.
Dương Tiểu Thanh chậm rãi đặt tờ giấy xuống bàn.
“Cho người mời huynh ấy tới đi.”
Dương Minh Viễn quay phắt đầu nhìn y.
“Đệ còn muốn mời hắn tới?”
“Muốn.” Dương Tiểu Thanh đáp rất khẽ nhưng rõ. “Đệ muốn nghe chính miệng huynh ấy nói.”
“Chữ đã ở đây rồi!”
“Vậy càng nên nghe.” Dương Tiểu Thanh nhìn tờ giấy cũ trên bàn, hàng mi hơi run. “Nếu đây là thật, đệ muốn nghe huynh ấy thừa nhận. Nếu có điều gì bị cắt khỏi đầu đuôi, đệ cũng muốn nghe. Nhị ca, sáng nay đệ vừa nói trước mặt mọi người rằng nếu có điều gì không đúng, đệ sẽ hỏi huynh ấy. Đệ không muốn mới qua nửa ngày đã nuốt lời.”
Dương Minh Viễn nghẹn lại.
Hắn giận đến mức mắt đỏ lên, nhưng lại không thể nói tiểu đệ làm sai. Năm năm trước, chính vì quá nhiều người thay Dương Tiểu Thanh quyết định nên y mới đau đến vậy. Bây giờ y muốn hỏi, dù câu hỏi ấy có thể khiến y đau hơn, bọn họ cũng không nên bịt miệng y.
Dương Chính Viễn trầm giọng phân phó người hầu:
“Sang Lục phủ mời Lục Thiên Dạ.”
Người hầu vừa ra khỏi viện chưa lâu, Lục Thiên Dạ đã tới.
Hắn không phải được mời mới biết chuyện. Gần như cùng lúc Dương phủ nhận được phong thư ấy, Lục phủ cũng nhận được một bản sao. Khi Lục Thiên Dạ nhìn thấy nét chữ cũ của mình, sắc mặt lập tức trắng đi. Hắn không mất thời gian do dự. Cũng không đợi Dương gia tới hỏi. Hắn cầm bản sao kia, lập tức đi sang Dương phủ.
Vào viện, hắn thấy Dương Tiểu Thanh ngồi bên bàn, trước mặt đặt tờ giấy cũ. Dương Minh Viễn đứng cạnh cửa, ánh mắt nhìn hắn lạnh đến mức gần như có thể rút kiếm. Dương Minh Thành ngồi bên kia, vẻ mặt vẫn bình tĩnh nhưng đáy mắt không còn ý cười. Liễu Như Vân nắm tay Dương Tiểu Thanh, còn Dương Chính Viễn ngồi ở chủ vị tạm đặt trong viện, sắc mặt trầm như nước.
Lục Thiên Dạ bước vào, hành lễ xong liền nói:
“Chữ đó là của ta.”
Không ai kịp hỏi, hắn đã thừa nhận.
Dương Tiểu Thanh ngẩng đầu nhìn hắn. Trong mắt y không có nước mắt, nhưng sắc mặt hơi trắng. Điều ấy làm Lục Thiên Dạ đau hơn cả việc bị Dương Minh Viễn mắng.
Dương Minh Viễn lạnh giọng:
“Ngươi thừa nhận nhanh thật.”
Lục Thiên Dạ không tránh.
“Vì đó là thật.”
Dương Minh Viễn cười lạnh:
“Năm năm qua ngươi vừa muốn nó đừng chờ, vừa sai người báo tin về nó. Lục Thiên Dạ, ngươi xem Tiểu Thanh là gì? Đẩy ra thì đẩy, nhìn thì vẫn muốn nhìn, ngươi dựa vào đâu?”
Lục Thiên Dạ môi mím chặt, sắc mặt trắng bệch.
“Ta không có tư cách.”
Một câu này khiến Dương Minh Viễn càng giận, nhưng cũng nghẹn lại. Nếu Lục Thiên Dạ biện giải, hắn còn có thể mắng tiếp. Nhưng người này lại trực tiếp nhận rằng mình không có tư cách, khiến tất cả lời giận như đánh vào tường đá.
Dương Tiểu Thanh cuối cùng mở miệng:
“Huynh nhận được tin về ta bao lâu?”
Lục Thiên Dạ nhìn y.
“Từ khi ta rời Trường An.”
“Mỗi tháng?”
“Sau khi đệ qua cơn sốt là mỗi tháng. Trong bảy ngày đầu tiên, là mỗi ngày.”
Dương Tiểu Thanh đặt tay lên lò sưởi trên bàn. Lò sưởi vẫn ấm, nhưng lòng bàn tay y lại lạnh đi.
“Huynh biết ta sốt bảy ngày?”
“Biết.”
“Biết ta tỉnh lại nói mình đói?”
“Biết.”
“Biết ta nói không muốn nghe tin của huynh nữa?”
Lục Thiên Dạ khựng lại. Một lát sau, hắn đáp rất thấp:
“Biết.”
Dương Tiểu Thanh hốc mắt đỏ lên rất nhẹ, nhưng giọng vẫn bình tĩnh:
“Vậy huynh cũng biết sau đó ta không hỏi huynh nữa, không chờ huynh nữa, bắt đầu học xem sổ sách, bắt đầu đến cửa hàng?”
“Biết.”
“Biết ta sống tốt hơn từng chút một?”
“Biết.”
“Vậy vì sao không gửi thư?”
Lục Thiên Dạ như bị câu ấy đâm thẳng vào nơi sâu nhất.
Trong viện yên tĩnh đến mức tiếng lá hòe ngoài tường cũng nghe rất rõ.
Rất lâu sau, hắn mới đáp:
“Vì ta hèn nhát.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, môi khẽ run.
Lục Thiên Dạ tiếp tục, từng chữ như tự róc ra khỏi lòng mình:
“Ta bảo người báo tin chỉ cần biết đệ có bình an không, không được quấy rầy đệ, không được để đệ biết. Khi đó ta tự nói với mình rằng nếu gửi thư, đệ sẽ lại chờ ta. Nếu đệ biết ta vẫn nhớ, đệ sẽ không buông được. Nhưng thật ra ta chỉ không chịu nổi việc hoàn toàn không biết tin của đệ. Ta muốn đệ quên ta, nhưng bản thân lại không chịu để đệ thật sự biến mất khỏi đời ta. Dương nhị công tử nói đúng, ta không có tư cách.”
Dương Tiểu Thanh cúi mắt.
Một giọt nước cuối cùng vẫn rơi xuống mu bàn tay y.
Liễu Như Vân đau lòng muốn đưa khăn cho y, nhưng Dương Tiểu Thanh chỉ tự mình lau đi rất nhanh. Y không muốn khóc nhiều. Không phải vì phải tỏ ra mạnh mẽ, mà là vì y muốn nghe rõ từng câu.
“Những tin đó là ai báo cho huynh?”
“Ban đầu là Trần thúc qua người cũ trong phủ và vài chưởng quỹ quen biết Dương gia. Sau này phụ thân ta biết, liền cấm người hỏi quá sâu, chỉ cho báo bình an và những chuyện công khai. Ta biết đệ hết bệnh, biết đệ không muốn nghe tin của ta nữa, biết đệ bắt đầu ra cửa hàng, biết đệ dần ít cười hơn trước nhưng vẫn sống tốt. Những chuyện riêng trong phòng, những điều đệ không muốn người ngoài biết, ta không biết. Nhưng như vậy cũng đã là quá nhiều.”
Dương Tiểu Thanh nắm chặt tay.
“Huynh biết ta ít cười hơn trước?”
Lục Thiên Dạ nhắm mắt.
“Biết.”
“Vậy huynh có đau lòng không?”
“Có.”
“Đau lòng rồi vẫn không gửi thư?”
“Ừ.”
Dương Tiểu Thanh bật cười rất nhẹ.
Tiếng cười ấy không vui, cũng không hoàn toàn lạnh. Nó giống như một tiếng thở đã kẹt trong lòng quá lâu, cuối cùng thoát ra bằng cách rất đau.
“Thiên Dạ ca ca, huynh thật tham lam.”
Lục Thiên Dạ không phản bác.
“Ừ.”
“Huynh muốn ta không chờ, lại muốn biết ta có sống tốt không. Huynh muốn ta quên, lại tự mình giữ từng tin tức của ta. Huynh muốn ta đi tiếp, nhưng cũng không chịu thật sự buông tay khỏi nơi xa.”
“Ừ.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, mắt đỏ lên rõ hơn.
“Vậy huynh có biết ta đau nhất là gì không?”
Lục Thiên Dạ khẽ lắc đầu.
“Ta không dám nói mình biết.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn rất lâu.
“Ta đau nhất không phải vì huynh nhận tin về ta. Nếu năm ấy huynh gửi thư nói một câu rằng huynh vẫn còn sống, vẫn nhớ ta, thậm chí chỉ nói huynh không thể về, ta có lẽ vẫn sẽ giận, vẫn sẽ khóc, nhưng ít nhất ta biết mình không giống kẻ bị bỏ lại một mình. Nhưng huynh biết ta sốt, biết ta tỉnh, biết ta không hỏi huynh nữa, biết ta học cách sống tốt lên, mà huynh vẫn im lặng. Huynh đứng ở nơi xa nhìn ta đau, rồi tự nói đó là vì tốt cho ta.”
Lục Thiên Dạ mở miệng, nhưng không phát ra được âm thanh.
Dương Tiểu Thanh không trách mắng lớn tiếng. Cũng không nói lời quyết tuyệt. Chính sự bình tĩnh ấy lại khiến từng chữ càng đau. Bởi đây là sự thật mà cả hai đều không thể né. Năm năm qua, Lục Thiên Dạ không hoàn toàn biến mất. Hắn biết y sống thế nào. Nhưng hắn chọn im lặng. Sự im lặng ấy từng được hắn gọi là bảo vệ, nhưng đối với Dương Tiểu Thanh, đó là một lần nữa bị đặt ngoài lựa chọn.
Dương Minh Viễn đứng bên cạnh, mắt đã đỏ lên vì giận và đau lòng. Nhưng lần này hắn không chen vào. Bởi những lời cần hỏi, Dương Tiểu Thanh đang tự mình hỏi.
Lục Thiên Dạ cuối cùng khàn giọng nói:
“Ta xin lỗi. Lời xin lỗi này không đủ, nhưng ta vẫn phải nói. Tiểu Thanh, chuyện này là ta sai. Những tin tức kia ta sẽ mang toàn bộ sang Dương phủ. Đệ muốn xem thì xem, không muốn xem thì niêm phong lại. Từ hôm nay trở đi, ta sẽ không sai bất kỳ ai báo tin về đệ sau lưng đệ nữa. Nếu ta muốn biết đệ có khỏe không, ta sẽ hỏi đệ. Nếu đệ không muốn trả lời, ta sẽ nhận.”
Dương Tiểu Thanh lau nước mắt lần nữa.
“Huynh nói thật?”
“Thật.”
“Không được lấy lý do lo cho ta mà hỏi người bên cạnh ta.”
“Không hỏi.”
“Không được sai Trần quản sự hỏi tiểu tư của ta.”
“Không sai.”
“Không được hỏi đại ca ta rồi bảo đó là chuyện công khai.”
Lục Thiên Dạ im lặng một thoáng, rồi đáp:
“Trừ khi đệ cho phép, không hỏi.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.
“Được.”
Không khí trong viện vẫn nặng, nhưng ít nhất không còn nghẹt thở như lúc đầu. Dương Chính Viễn nhìn Lục Thiên Dạ, giọng trầm:
“Những tin tức năm năm qua, ngày mai đưa sang Dương phủ. Không phải để Tiểu Thanh nhất định phải xem, mà để chuyện này không còn nằm trong tay riêng của con.”
Lục Thiên Dạ cúi đầu:
“Vâng.”
Dương Minh Thành nói thêm:
“Phong thư này xuất hiện đúng sau khi Tiểu Thanh nói tin ngươi trước thương hội. Triệu Minh Châu muốn đánh vào lòng tin giữa hai người. Chuyện cũ là thật, nhưng cách đưa ra là bẫy. Chúng ta phải xử lý cả hai. Một là Lục công tử phải nói rõ với Tiểu Thanh. Hai là phải tra phong thư này từ đâu đến.”
Dương Minh Viễn lạnh mặt:
“Ta đi tra.”
Dương Chính Viễn gật đầu.
“Đi. Nhưng đừng đánh người trước khi hỏi được nguồn.”
Dương Minh Viễn mím môi:
“Con biết.”
Sau khi bàn xong, trưởng bối rời khỏi viện trước, để lại khoảng cách vừa đủ cho hai người nói thêm vài câu. Dương Minh Viễn vốn không muốn đi, nhưng bị Dương Minh Thành kéo ra ngoài. Trước khi ra, hắn còn nhìn Lục Thiên Dạ bằng ánh mắt rõ ràng viết rằng nếu Tiểu Thanh lại khóc, hắn sẽ quay vào ngay.
Trong viện chỉ còn Dương Tiểu Thanh và Lục Thiên Dạ, cùng vài nha hoàn đứng xa ngoài hiên.
Dương Tiểu Thanh ngồi bên bàn, mắt còn đỏ. Lục Thiên Dạ đứng cách y vài bước, không dám lại gần.
“Thiên Dạ ca ca.” Y gọi.
Lục Thiên Dạ lập tức đáp:
“Ta đây.”
“Đệ hôm nay giận huynh.”
“Ừ.”
“Cũng đau.”
“Ừ.”
“Nhưng đệ vẫn hỏi huynh trước.” Dương Tiểu Thanh ngẩng đầu nhìn hắn. “Vậy huynh biết điều đó có nghĩa là gì không?”
Lục Thiên Dạ nhìn y, giọng rất khẽ:
“Nghĩa là đệ vẫn cho ta cơ hội trả lời.”
“Ừ.” Dương Tiểu Thanh nói. “Cho nên sau này nếu còn chuyện cũ bị đào ra, huynh đừng chỉ sợ ta đau. Huynh phải sợ ta không còn muốn hỏi huynh nữa.”
Lục Thiên Dạ cổ họng nghẹn lại.
“Ta nhớ.”
Dương Tiểu Thanh cúi đầu nhìn lò sưởi trên bàn, bỗng đẩy nó về phía hắn một chút.
Lục Thiên Dạ khựng lại.
“Đệ…”
“Tay huynh lạnh.” Dương Tiểu Thanh nói. “Đệ vẫn giận, nhưng tay huynh lạnh là thật.”
Lục Thiên Dạ nhìn chiếc lò sưởi, ánh mắt lập tức đỏ lên.
Hắn không dám cầm.
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, giọng mềm hơn một chút nhưng vẫn còn nghẹn:
“Cầm đi. Đừng để đệ vừa giận huynh vừa phải nhìn huynh đứng đó lạnh tay.”
Lục Thiên Dạ cuối cùng đưa tay nhận lấy lò sưởi.
Hơi ấm truyền vào lòng bàn tay, nhưng thứ thật sự khiến hắn thấy ấm lại là người trước mặt dù đang giận vẫn không rút hết dịu dàng. Dương Tiểu Thanh không dễ dàng tha thứ, cũng không nói không sao. Nhưng y vẫn thấy hắn lạnh. Vẫn đưa lò sưởi cho hắn. Điều này đối với Lục Thiên Dạ gần như còn khiến hắn khó chịu hơn cả bị mắng. Bởi hắn càng nhận được dịu dàng, càng biết mình từng phụ lòng dịu dàng ấy nhiều thế nào.
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn cầm lò sưởi, im lặng một lát rồi nói:
“Huynh có thể ngồi xuống.”
Lục Thiên Dạ ngồi xuống ghế đá đối diện, lưng vẫn thẳng, dáng vẻ giống như một học trò đang chờ chịu phạt. Dương Tiểu Thanh nhìn thấy, vốn còn đau lòng lại bị chọc đến hơi muốn cười. Nhưng y nhịn xuống, cố nghiêm mặt.
“Đừng ngồi như phụ thân ta đang thẩm sổ.”
Lục Thiên Dạ hơi ngẩn ra.
Dương Tiểu Thanh quay mặt đi.
“Đệ đang giận, nhưng không phải muốn xử án huynh.”
Lục Thiên Dạ nhìn y rất lâu, ánh mắt dịu xuống từng chút.
“Được.”
Dương Tiểu Thanh đặt tay lên bàn. Lục Thiên Dạ nhìn thấy, nhưng không dám hỏi có thể nắm không. Y đợi một lát, không thấy hắn động, trong lòng vừa buồn cười vừa chua. Người này hiện tại thật sự bị mình dọa đến quá cẩn thận rồi. Y cúi mắt, nhỏ giọng:
“Hôm nay không cho ôm.”
Lục Thiên Dạ khẽ đáp:
“Ừ.”
“Cũng không cho hôn trán.”
“Ừ.”
“Nhưng…” Dương Tiểu Thanh dừng lại rất lâu mới nói tiếp. “Có thể nắm tay một lát. Chỉ một lát thôi. Đệ vẫn giận.”
Lục Thiên Dạ ngẩng đầu, ánh mắt run lên.
“Ta có thể nắm không?”
Dương Tiểu Thanh đưa tay về phía hắn.
“Có thể.”
Lục Thiên Dạ đặt lò sưởi xuống, chậm rãi nắm lấy tay y. Tay Dương Tiểu Thanh cũng lạnh, dù bên cạnh có lò sưởi. Lục Thiên Dạ không dám siết chặt, chỉ dùng lòng bàn tay bao lấy đầu ngón tay y. Hai người ngồi đối diện nhau trong viện nhỏ, giữa họ là một phong thư cũ vừa đào lên đau đớn năm năm, bên cạnh lại là chiếc lò sưởi đã qua tay hai người mấy lần. Dương Tiểu Thanh cúi đầu nhìn bàn tay được hắn nắm, cảm thấy lòng vẫn đau, nhưng không còn lạnh như lúc vừa đọc thư.
“Thiên Dạ ca ca.”
“Ta đây.”
“Từ nay về sau, muốn biết ta có khỏe không thì hỏi ta.”
“Ừ.”
“Muốn biết ta có nhớ huynh không, cũng hỏi ta.”
Lục Thiên Dạ nín thở.
Dương Tiểu Thanh mặt đỏ lên, nhưng không rút lời.
“Nếu ta muốn trả lời, ta sẽ trả lời. Nếu không muốn, huynh cũng phải chờ.”
Lục Thiên Dạ nhìn y, mắt đỏ đến mức ánh đèn trong viện cũng như nhòe đi.
“Được. Ta hỏi đệ.”
Dương Tiểu Thanh khẽ gật đầu.
Ngoài viện, Dương Minh Viễn đứng sau tường thấp, nghe đến đây liền nhắm mắt hít sâu một hơi. Hắn thật sự muốn xông vào tách hai người ra, nhưng cuối cùng vẫn không động. Dương Minh Thành đứng bên cạnh hắn, rất bình tĩnh kéo tay áo hắn lại phòng khi hắn đổi ý. Liễu Như Vân ở xa hơn một chút, nhìn ánh đèn trong viện, khóe mắt ửng đỏ nhưng môi lại có nụ cười rất nhẹ.
Trong viện, Dương Tiểu Thanh nắm tay Lục Thiên Dạ thêm một lát rồi chủ động buông ra.
“Huynh về đi. Ngày mai mang những tin tức kia sang.”
“Được.”
“Đừng viết thiếu.”
“Không thiếu.”
“Cũng đừng tự ý đốt.”
“Ta không đốt.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, chậm rãi nói:
“Đó là năm năm của ta, dù huynh từng giữ sai cách, cũng không được tự ý xử lý.”
Lục Thiên Dạ cúi đầu:
“Ta nhớ.”
Dương Tiểu Thanh đứng dậy. Lục Thiên Dạ cũng đứng theo, nhưng giữ khoảng cách, không đưa tay đỡ. Y nhìn hắn cẩn thận như vậy, cuối cùng nhẹ giọng nói:
“Thiên Dạ ca ca, hôm nay đệ không tha thứ hết chuyện này.”
“Ta biết.”
“Nhưng đệ vẫn sẽ hỏi huynh câu tiếp theo.”
Lục Thiên Dạ ngẩng đầu.
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, mắt còn đỏ nhưng giọng rất rõ:
“Ngày mai, huynh đem những tin tức kia đến. Rồi chính miệng nói cho đệ biết, năm năm qua huynh đã nhìn thấy đệ từ nơi xa như thế nào.”
Lục Thiên Dạ nhìn y, cổ họng đau đến không nói nên lời. Rất lâu sau, hắn mới khàn giọng đáp:
“Được.”
Dương Tiểu Thanh gật đầu, quay người vào phòng.
Lục Thiên Dạ đứng trong viện thêm một lát mới rời đi. Trong tay áo hắn vẫn còn hơi ấm của lò sưởi vừa được trả lại, nhưng lòng lại nặng như mang cả năm năm không thể nói. Hắn biết ngày mai sẽ không dễ dàng. Những tin tức kia từng là thứ hắn bám víu để sống qua từng ngày ở Giang Nam, nhưng đối với Dương Tiểu Thanh, nó cũng là bằng chứng cho sự ích kỷ của hắn. Đem tất cả ra ánh sáng, chẳng khác nào tự tay mở một vết thương khác.
Nhưng lần này, hắn sẽ không giấu.
Ngoài cổng Dương phủ, gió đêm thổi qua tán hòe. Ở một góc phố xa, một bóng người lặng lẽ nhìn Lục Thiên Dạ rời đi, sau đó biến mất vào màn đêm. Không lâu sau, tin Dương Tiểu Thanh nhận được thư cũ nhưng vẫn mời Lục Thiên Dạ vào phủ truyền đến biệt viện phía Tây thành.
Triệu Minh Châu nghe xong, đầu ngón tay gõ nhẹ lên bàn cờ.
“Vẫn hỏi hắn trước sao?”
Mạnh Hữu cúi đầu:
“Vâng. Nghe nói còn nói chuyện riêng trong viện rất lâu.”
Triệu Minh Châu im lặng một lát, rồi chậm rãi cười.
“Dương Tiểu Thanh trưởng thành thật rồi.”
Mạnh Hữu không dám đáp.
Triệu Minh Châu cầm một quân cờ trắng lên, đặt giữa lòng bàn tay nhìn hồi lâu.
“Nhưng càng trưởng thành, càng biết đau ở đâu mới sâu. Lục Thiên Dạ giấu y năm năm, đây không phải chuyện một hai câu có thể qua. Đem phần còn lại đưa ra đi. Ta muốn xem khi Dương Tiểu Thanh đọc hết những tin tức kia, còn có thể bình tĩnh đến đâu.”
Gió ngoài cửa sổ thổi tắt một ngọn nến.
Trong bóng tối, ván cờ lại dịch thêm một bước.
(Hết chương 54)
Bình luận 💬 0