Chương 61: Tự Chọn
Phong thư của Triệu Minh Châu được đặt giữa bàn dài thương hội.
Chữ trên phong thư thanh nhã, mực đã khô, nét bút không run, như thể người viết nó không phải đang bị dồn ra khỏi Tây thành biệt viện, mà vẫn ung dung ngồi bên bàn cờ đợi khách. Một câu “lần này ngươi dám để Dương Tiểu Thanh tự chọn không” khiến không khí trong sảnh lập tức lạnh xuống. Nó không chỉ là lời khiêu khích Lục Thiên Dạ, mà còn là mũi dao nhắm thẳng vào vết thương cũ của hai người. Năm năm trước, Lục Thiên Dạ không để Dương Tiểu Thanh chọn. Hắn tự mình quyết định rời đi, tự mình nói lời tàn nhẫn, tự mình gọi y là “tiểu đệ” trước mặt người ngoài. Bây giờ Triệu Minh Châu cố ý đặt câu hỏi ấy trước mặt mọi người, chính là muốn ép Lục Thiên Dạ hoặc tiếp tục ngăn cản, hoặc để Dương Tiểu Thanh bước vào hiểm cảnh.
Dương Minh Viễn đọc xong thư, sắc mặt lập tức lạnh đến đáng sợ.
“Không đi. Đây rõ ràng là bẫy.”
Không ai phản bác câu này. Ai cũng biết đó là bẫy. Triệu Minh Châu vừa bỏ biệt viện, lại hẹn ở cầu đá ngoài cổng Nam vào giờ Tý. Ngoài thành đêm khuya, sông nhỏ, rừng lau, cầu cũ, thuyền bè dễ ẩn, người dễ chạy. Nếu chỉ dựa vào bề ngoài, đó là nơi quá thích hợp để giết người diệt khẩu, bắt người uy hiếp, hoặc dựng lên một màn kịch cuối cùng.
Nhưng nếu không đi, Triệu Minh Châu sẽ tiếp tục ẩn trong bóng tối. Hắn đã bị Cát tiên sinh chỉ danh, nhưng muốn hắn hoàn toàn không còn đường lui, vẫn cần bắt người hoặc lấy được chứng cứ cuối cùng trong tay hắn. Hơn nữa, phong thư này không chỉ gửi cho Lục Thiên Dạ, mà còn gọi đích danh Dương Tiểu Thanh. Nếu bọn họ né tránh hoàn toàn, hắn sẽ có cách biến nó thành lời mới: Dương Tiểu Thanh không dám tự chọn, Lục Thiên Dạ vẫn giấu y sau lưng.
Lục Thiên Dạ đứng bên bàn dài, ánh mắt rơi trên phong thư rất lâu.
Lần này, hắn không lập tức nói “ta đi, đệ ở lại”. Hắn cũng không quay sang bảo Dương Tiểu Thanh đừng lo. Hắn chỉ nhấc phong thư lên, nhìn lại một lần, sau đó đặt xuống trước mặt Dương Tiểu Thanh.
“Tiểu Thanh, chuyện này liên quan đến đệ. Ta muốn nghe ý đệ trước.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.
Trong khoảnh khắc ấy, trong mắt y có rất nhiều thứ lặng lẽ chuyển động. Có ký ức năm xưa, có cơn mưa ngoài thành, có bóng lưng Lục Thiên Dạ rời Trường An, cũng có đêm qua dưới mái hiên khi hắn nắm tay y nói “ta đã về”. Triệu Minh Châu muốn kéo tất cả những thứ ấy ra làm bẫy. Nhưng lần này, bọn họ không còn là hai thiếu niên bị lời đồn và nỗi sợ đẩy đi mỗi người một hướng nữa.
Dương Tiểu Thanh cầm phong thư lên, đọc lại câu cuối.
“Con muốn đi.”
Dương Minh Viễn gần như lập tức đứng dậy.
“Tiểu Thanh!”
“Nhị ca, con chưa nói đi một mình.” Dương Tiểu Thanh đặt thư xuống, giọng bình tĩnh hơn vẻ mặt của tất cả mọi người. “Triệu Minh Châu hỏi Thiên Dạ ca ca có dám để con tự chọn không. Vậy con chọn đi. Nhưng con không chọn làm quân cờ trong tay hắn. Con chọn đi cùng người của mình, theo kế hoạch của mình, để nghe hắn nói hết những lời hắn tưởng có thể làm chúng ta dao động.”
Dương Chính Viễn nhìn y rất sâu.
“Con biết ngoài thành giờ Tý nguy hiểm thế nào không?”
“Con biết.” Dương Tiểu Thanh đáp. “Cho nên con không tự mình quyết định rồi chạy đi. Con nói trước mặt phụ thân, đại ca, nhị ca, cũng nói trước mặt Thiên Dạ ca ca. Nếu mọi người cho rằng kế hoạch không đủ chắc, con có thể không ra mặt trước, nhưng con không muốn bị giấu ở Dương phủ chờ một câu kết quả. Con muốn có mặt trong ván cờ mà hắn dùng tên con để mở.”
Lục Thiên Dạ nhìn y, bàn tay sau lưng chậm rãi siết lại rồi buông ra.
Hắn muốn bảo y không cần đi. Muốn nói nguy hiểm cứ để hắn gánh. Nhưng đó là con đường cũ. Con đường ấy từng khiến Dương Tiểu Thanh sốt bảy ngày, từng khiến hắn mất năm năm mới học được cách quay lại. Vì vậy hắn ép mình đứng yên, ép mình nghe hết từng chữ của y.
“Ta không muốn đệ gặp nguy hiểm.” Lục Thiên Dạ nói, giọng thấp mà rõ. “Nhưng ta sẽ không dùng nỗi sợ của mình thay đệ quyết định. Nếu đệ muốn đi, ta sẽ để đệ đi trong vòng bảo vệ chắc nhất. Nếu trên đường đệ đổi ý, ta đưa đệ về. Nếu đến nơi đệ không muốn bước lên cầu, ta cũng không ép. Triệu Minh Châu nói tự chọn, vậy lựa chọn của đệ từ đầu đến cuối đều thuộc về đệ.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, trong lòng hơi nóng lên.
“Vậy ta chọn đi cùng huynh.”
Lục Thiên Dạ khẽ gật đầu.
“Được.”
Dương Minh Viễn tức đến bật cười.
“Hai người nói nghe hay thật. Một người chọn đi, một người nói được. Vậy ta là người chết rồi sao?”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, mắt dịu xuống.
“Nhị ca đi cùng con.”
Dương Minh Viễn nghẹn lại.
Dương Minh Thành ở bên cạnh nhàn nhạt nói:
“Đệ vốn cũng sẽ đi. Chỉ là Tiểu Thanh nói trước khi đệ kịp tự ý đi.”
Dương Minh Viễn quay đầu trừng đại ca, nhưng lần này không phản bác. Nếu Tiểu Thanh nhất định phải đi, hắn đương nhiên sẽ đi. Không chỉ đi, còn phải đứng gần đến mức nếu Triệu Minh Châu dám động một sợi tóc của y, hắn có thể lập tức bẻ gãy tay đối phương.
Tạ Cảnh Hành mở bản đồ ngoài thành trên bàn.
“Cầu đá ngoài cổng Nam nằm trên đường cũ thông sang bến phụ. Bên dưới là sông cạn, hai bên có lau sậy, phía Tây có rừng nhỏ, phía Đông là miếu hoang bỏ trống. Nếu Triệu Minh Châu muốn chạy, nhiều khả năng đi đường thủy nhỏ dưới cầu. Nếu muốn dựng bẫy, hắn sẽ giấu người trong lau hoặc trong miếu.”
Lục Thiên Dạ đặt ba quân cờ xuống bản đồ.
“Dương nhị công tử dẫn người ẩn ở rừng phía Tây. Tạ Cảnh Hành dẫn người chặn đường thủy. Dương đại công tử ở miếu phía Đông cùng sai dịch nha môn, nhưng đừng lộ trước. Tống gia có xe hàng đêm nay qua cổng Nam, lấy cớ bánh xe hỏng chặn đường lớn phía sau. Người thương hội đứng xa làm chứng, tránh để Triệu Minh Châu nói chúng ta tư thù vây giết.”
Dương Minh Thành gật đầu.
“Còn ngươi và Tiểu Thanh?”
“Ta và Tiểu Thanh lên cầu.” Lục Thiên Dạ nói.
Dương Minh Viễn lập tức cau mày.
“Ngươi để nó lên cầu thật?”
Lục Thiên Dạ nhìn hắn.
“Ta đứng bên cạnh đệ ấy. Khoảng cách từ đầu cầu đến chỗ Dương nhị công tử ẩn chưa tới hai mươi bước. Trên người Tiểu Thanh sẽ có pháo tín hiệu nhỏ. Nếu Triệu Minh Châu có bất kỳ động tác nào quá giới hạn, lập tức động thủ. Nhưng trước lúc đó, chúng ta phải để hắn nói. Cát tiên sinh đã khai, nhưng nếu Triệu Minh Châu đêm nay tự mình thừa nhận dù chỉ một phần, hắn sẽ khó lật lại hơn.”
Dương Tiểu Thanh nhìn bản đồ, rồi nhìn Lục Thiên Dạ.
“Huynh muốn kích hắn nói ra chuyện năm xưa?”
“Ừ.” Lục Thiên Dạ đáp. “Triệu Minh Châu tự phụ. Hắn không sợ người khác biết hắn thắng bằng thủ đoạn, hắn chỉ sợ bị chứng minh mình thua. Nếu đêm nay chúng ta để hắn thấy đệ không bị kéo dao động, hắn sẽ muốn tự mình chứng minh ván cờ năm xưa của hắn có giá trị. Người như hắn, khi muốn thắng lòng người, thường sẽ nói nhiều hơn lúc cần thiết.”
Tống Nhược Lan ngồi một bên, bỗng nói:
“Nhưng hắn cũng hiểu ngươi. Hắn biết ngươi sẽ đoán hắn tự phụ. Cho nên có thể lời hắn nói vẫn là một cái bẫy khác.”
Lục Thiên Dạ gật đầu.
“Vì vậy không chỉ nghe lời hắn. Đêm nay mục tiêu thứ nhất là giữ Tiểu Thanh an toàn. Thứ hai là bắt Triệu Minh Châu hoặc người bên cạnh hắn. Thứ ba mới là lời khai. Nếu lời khai không đủ, cũng không vì ham chứng cứ mà để hắn kéo chúng ta vào thế hiểm.”
Dương Tiểu Thanh nghe đến đây, ánh mắt chậm rãi dịu xuống.
Đây chính là điều y muốn thấy. Không phải Lục Thiên Dạ vì y mà không cần tất cả, cũng không phải hắn lấy đại cục ép y mạo hiểm. Hắn đặt sự an toàn của y trước, nhưng không vì vậy đẩy y ra khỏi mọi lựa chọn. Hắn đứng thẳng trên ván cờ, cũng giữ một chỗ bên cạnh cho y.
Kế hoạch nhanh chóng được định.
Trước khi rời thương hội, Dương Tiểu Thanh và Lục Thiên Dạ đứng dưới hành lang một lát. Gió chiều mang theo hơi lạnh, ánh nắng sắp tắt rơi lên tay áo hai người. Dương Tiểu Thanh cúi đầu nhìn pháo tín hiệu nhỏ trong tay. Nó chỉ bằng hai ngón tay, được bọc trong ống trúc mảnh, kéo dây là có thể bắn lên ánh lửa đỏ. Dương Minh Viễn vừa rồi đã nhét vào tay y đến tận ba lần, còn dặn nếu thấy không ổn thì kéo ngay, không được sợ làm lớn chuyện.
Lục Thiên Dạ nhìn y.
“Sợ không?”
Dương Tiểu Thanh đáp thật:
“Sợ.”
“Ta cũng sợ.”
Dương Tiểu Thanh ngẩng đầu nhìn hắn.
Lục Thiên Dạ không cười, nhưng ánh mắt rất bình tĩnh.
“Sợ Triệu Minh Châu còn có thủ đoạn khác. Sợ đệ bị kéo vào nguy hiểm. Sợ mình phản ứng chậm. Nhưng ta sẽ không vì sợ mà giấu đệ, cũng không vì sợ mà mất thế.”
Dương Tiểu Thanh nghe xong, bỗng đưa tay ra.
Lục Thiên Dạ nhìn tay y.
“Ta có thể nắm không?”
“Có thể.” Dương Tiểu Thanh nhẹ giọng. “Trước giờ Tý, cho huynh nắm một lát.”
Lục Thiên Dạ nắm lấy tay y. Tay y hơi lạnh, nhưng không run. Hắn dùng lòng bàn tay sưởi cho y, không nói thêm những lời trấn an rỗng. Một lát sau, Dương Tiểu Thanh khẽ siết lại tay hắn.
“Thiên Dạ ca ca.”
“Ta đây.”
“Đêm nay, nếu Triệu Minh Châu hỏi ta có hối hận vì tin huynh không…”
“Đệ không cần trả lời theo ý ta.”
“Ta biết.” Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, đáy mắt trong trẻo mà kiên định. “Ta sẽ trả lời theo ý ta.”
Lục Thiên Dạ nhìn y rất lâu.
“Được.”
---
Giờ Tý, cầu đá ngoài cổng Nam chìm trong sương lạnh.
Cây cầu không lớn, nhưng đã rất cũ. Lan can hai bên có rêu xanh bám loang lổ, dưới cầu là dòng nước chảy chậm, hai bờ lau sậy lay động trong gió đêm. Xa hơn một chút là con đường cũ từng dẫn ra khỏi Trường An. Năm năm trước, Lục Thiên Dạ rời thành từ hướng này, Dương Tiểu Thanh đội mưa đuổi theo, cuối cùng chỉ nhìn thấy bóng xe biến mất ngoài cổng. Đêm nay không có mưa, nhưng sương lạnh vẫn khiến ký ức cũ như bám lên từng phiến đá dưới chân.
Dương Tiểu Thanh bước lên đầu cầu.
Lục Thiên Dạ đi bên cạnh y, không đứng trước. Tay hai người không nắm công khai, nhưng khoảng cách rất gần. Nếu có chuyện, hắn chỉ cần đưa tay là có thể kéo y vào phía mình. Dương Tiểu Thanh biết điều đó, nhưng cũng biết hắn không coi y như vật dễ vỡ. Trên người y có pháo tín hiệu, trong tay áo có túi thơm mẫu thân đưa, phía xa có nhị ca, đại ca, Tạ Cảnh Hành và rất nhiều người đang ẩn trong bóng tối. Lần này, y không phải thiếu niên một mình đuổi theo trong mưa nữa.
Đến giữa cầu, một tiếng vỗ tay rất nhẹ vang lên từ đầu cầu bên kia.
Triệu Minh Châu bước ra khỏi bóng lau.
Hắn vẫn mặc áo trắng như lần xuất hiện ở Từ phủ, bên ngoài khoác áo choàng màu xám bạc. Sắc mặt hắn hơi nhợt nhạt dưới ánh trăng, nhưng nụ cười vẫn thong dong như cũ. Sau lưng hắn có hai hộ vệ áo đen, một người đẩy Mạnh Hữu bị trói tay, miệng bị nhét vải. Mạnh Hữu tóc tai rối bời, trên mặt có vết bầm, nhìn qua rõ ràng đã bị Triệu Minh Châu dùng làm con cờ cuối cùng.
Dương Tiểu Thanh nhìn cảnh ấy, ánh mắt khẽ lạnh.
Triệu Minh Châu mỉm cười:
“Dương tam công tử quả nhiên đến. Ta còn tưởng Lục gia chủ sẽ lại giấu ngươi ở Dương phủ, nói rằng ngoài thành gió lớn, ngươi không nên ra ngoài.”
Lục Thiên Dạ không đáp ngay.
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn một cái, rồi tự mình mở miệng:
“Ta muốn đến nên đến. Không phải hắn để, cũng không phải ngươi ép.”
Triệu Minh Châu ánh mắt hơi động, rồi cười khẽ.
“Năm năm không gặp, Dương tam công tử sắc bén hơn rất nhiều.”
“Bị người dùng làm quân cờ nhiều lần, dù chậm cũng nên học được một chút.”
Triệu Minh Châu không giận. Hắn nhìn Dương Tiểu Thanh như đang thưởng thức một món đồ ngoài dự đoán.
“Nhưng dù học được, ngươi vẫn đến. Ngươi không sợ ta thật sự muốn bắt ngươi sao?”
“Sợ.” Dương Tiểu Thanh đáp rất thẳng. “Nhưng sợ không có nghĩa phải để người khác chọn thay ta.”
Triệu Minh Châu cười thấp một tiếng.
“Hay. Câu này đúng là rất hay.” Hắn quay sang Lục Thiên Dạ. “Lục gia chủ nghe chưa? Nếu năm năm trước ngươi hiểu đạo lý này sớm hơn, ta có lẽ đã không thắng dễ như vậy.”
Lục Thiên Dạ nhìn hắn, ánh mắt trầm tĩnh.
“Ngươi không thắng dễ. Ngươi dùng tiền, người, văn hội, lời đồn và thương tuyến để ép một thiếu niên mười bảy tuổi phạm sai. Nếu ngươi gọi đó là thắng, vậy thắng của ngươi cũng không đáng tự hào lắm.”
Nụ cười trên môi Triệu Minh Châu nhạt đi một chút.
“Nhưng ngươi vẫn phạm sai.”
“Ừ.” Lục Thiên Dạ không né tránh. “Ta phạm sai. Ta nhận. Nhưng nhận sai không có nghĩa tội của ngươi biến mất.”
Triệu Minh Châu nhìn hắn, đáy mắt cuối cùng lộ ra một chút lạnh.
Mạnh Hữu bên cạnh vùng vẫy, nhưng bị hộ vệ đè chặt. Triệu Minh Châu đưa tay rút miếng vải trong miệng hắn ra. Mạnh Hữu lập tức ho sặc sụa, vừa ngẩng đầu đã run giọng:
“Lục gia chủ cứu ta! Ta có thể khai! Ta biết Triệu công tử làm gì, ta biết hết! Năm đó là hắn bảo ta tìm Lục Nhữ An, là hắn bảo A Sâm đưa ngọc, là hắn…”
Lời còn chưa dứt, hộ vệ phía sau đã kề dao lên cổ hắn.
Triệu Minh Châu thản nhiên nói:
“Ngươi xem, chứng cứ sống ở đây. Lục Thiên Dạ, Dương Tiểu Thanh, nếu muốn hắn sống đến nha môn, Dương tam công tử bước qua đây một mình. Ta không làm gì y. Chỉ nói với y ba câu. Ba câu xong, Mạnh Hữu giao cho các ngươi.”
Trong bóng tối, hơi thở của người ẩn nấp dường như đều căng lên.
Dương Tiểu Thanh nhìn Triệu Minh Châu.
“Ngươi vẫn muốn dùng ta đổi thứ khác.”
“Không phải đổi.” Triệu Minh Châu cười. “Là để ngươi tự chọn. Ngươi không phải vừa nói không muốn người khác chọn thay sao? Bây giờ ta cho ngươi chọn. Ngươi bước qua, Mạnh Hữu sống. Ngươi không bước, hắn chết. Đương nhiên, ngươi có thể nói mạng hắn không liên quan đến ngươi. Như vậy cũng là lựa chọn.”
Lục Thiên Dạ đặt tay sau lưng, đầu ngón tay khẽ động. Đó là ám hiệu dừng mọi người trong bóng tối. Nếu lúc này Dương Minh Viễn lao ra, Mạnh Hữu có thể lập tức mất mạng. Triệu Minh Châu cố ý đứng ở khoảng cách ấy, chính là để ép họ nóng vội.
Dương Tiểu Thanh nhìn Mạnh Hữu đang run rẩy, rồi nhìn Triệu Minh Châu.
“Ta có thể bước qua.”
Lục Thiên Dạ quay sang y.
Dương Tiểu Thanh lại nói tiếp:
“Nhưng không phải một mình.”
Triệu Minh Châu nhướng mày.
“Điều kiện của ta là ngươi một mình.”
“Đó là điều kiện của ngươi.” Dương Tiểu Thanh nói. “Không phải lựa chọn của ta. Ngươi hỏi ta có dám tự chọn không, vậy ta chọn không bước vào chỗ người cầm dao bảo ta bước. Ta chọn đứng ở đây nói với ngươi. Nếu ngươi thật sự muốn giết Mạnh Hữu, ngươi đã giết từ trước khi chúng ta đến. Ngươi giữ hắn lại, nghĩa là ngươi cần hắn sống để đổi một điều gì đó. Cho nên ngươi sẽ không giết hắn chỉ vì ta không đi thêm vài bước.”
Triệu Minh Châu nụ cười nhạt xuống.
Dương Tiểu Thanh tiếp tục:
“Ngươi muốn thử xem Lục Thiên Dạ có vì ta mà mất bình tĩnh không. Cũng muốn thử xem ta có vì một câu ‘tự chọn’ mà bước khỏi người đứng bên cạnh ta không. Nhưng tự chọn không phải là làm theo lời ngươi. Tự chọn là ta biết mình sợ, biết có người đang cầm dao, biết phía sau có người bảo vệ, rồi ta vẫn nói rõ ta không làm quân cờ của ngươi.”
Gió trên cầu thổi qua tay áo y, nhưng giọng y không run.
Lục Thiên Dạ nhìn y, trong mắt như có ánh sáng rất sâu bị nén lại. Hắn không chen vào, không thay y nói, cũng không kéo y lùi sau lưng. Hắn đứng bên cạnh y, đúng như lời đã hứa.
Triệu Minh Châu nhìn hai người, cuối cùng cười lạnh.
“Đúng là khác rồi. Nhưng các ngươi tưởng như vậy là đủ sao?”
Hắn nâng tay.
Hộ vệ phía sau lập tức giơ dao cao hơn. Mạnh Hữu sợ đến sắc mặt trắng bệch, hét lên:
“Triệu công tử! Ngươi không thể giết ta! Ta còn giữ thư của ngươi, ta còn biết…”
Một tiếng tên rít qua gió.
Nhưng mũi tên không bắn từ phía Triệu Minh Châu, mà từ bờ lau phía Tây phóng ra. Nó không nhắm Mạnh Hữu, cũng không nhắm Triệu Minh Châu, mà ghim thẳng vào cổ tay hộ vệ đang cầm dao. Hộ vệ kêu thảm, dao rơi xuống đất. Gần như cùng lúc, Dương Minh Viễn từ bóng rừng lao ra như một con báo, kiếm trong tay chém ngang, ép hộ vệ thứ hai lùi khỏi Mạnh Hữu. Tạ Cảnh Hành từ dưới cầu nhảy lên, người của hắn chặn đường thủy. Dương Minh Thành dẫn sai dịch nha môn xuất hiện ở đầu cầu phía Đông, đèn lồng đồng loạt sáng lên, chiếu cả cây cầu cũ như ban ngày.
Triệu Minh Châu sắc mặt cuối cùng thay đổi.
Lục Thiên Dạ bước lên nửa bước, vẫn che vừa đủ trước Dương Tiểu Thanh nhưng không đẩy y ra sau. Hắn nhìn Triệu Minh Châu, giọng lạnh:
“Ngươi cũng phạm một sai lầm.”
Triệu Minh Châu nheo mắt.
“Ồ?”
“Ngươi cho rằng Dương Tiểu Thanh bước hay không bước mới là tín hiệu.” Lục Thiên Dạ nói. “Nhưng tín hiệu thật sự là lúc ngươi nâng tay.”
Triệu Minh Châu nhìn về phía bờ lau.
Dương Minh Viễn đã giữ được Mạnh Hữu. Mạnh Hữu ngã xuống đất, vừa khóc vừa run, cổ còn có vết đỏ do lưỡi dao ép ra. Hộ vệ bị thương bị áp xuống, hộ vệ còn lại muốn nhảy xuống sông nhưng vừa đến lan can đã bị Tạ Cảnh Hành chặn lại. Sai dịch nha môn nhanh chóng khóa hai đầu cầu. Tất cả đường lui đều bị cắt.
Nhưng Triệu Minh Châu không hoảng loạn lâu.
Hắn bỗng cười.
“Lục Thiên Dạ, ngươi thật sự tiến bộ rồi.”
Lục Thiên Dạ lạnh nhạt:
“Đa tạ.”
“Nhưng ngươi bắt được ta thì sao?” Triệu Minh Châu chậm rãi lui về phía lan can cầu. “Cát tiên sinh khai, Mạnh Hữu khai, sổ sách khai. Nhưng chỉ cần ta không nhận, các ngươi vẫn phải đưa ta về nha môn, vẫn phải qua từng tầng thẩm vấn. Triệu gia tuy rời Giang Nam, nhưng chưa chết. Các ngươi nghĩ chỉ một đêm có thể kết thúc sao?”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, bỗng nói:
“Không cần một đêm kết thúc.”
Triệu Minh Châu nhìn sang y.
Dương Tiểu Thanh đứng dưới ánh đèn lồng, sắc mặt bình tĩnh.
“Ngươi đã không còn ở trong bóng tối. Vậy là đủ cho đêm nay. Từ giờ trở đi, mỗi lời ngươi nói, mỗi người ngươi dùng, mỗi khoản bạc ngươi chuyển đều sẽ bị đặt lên bàn. Ngươi quen dùng bóng tối để nhìn người khác đau. Bây giờ đến lượt ngươi đứng dưới ánh sáng.”
Triệu Minh Châu nhìn y rất lâu.
Lần này, ý cười trên mặt hắn không còn nhẹ nhàng nữa.
“Dương Tiểu Thanh, năm năm trước ta thật sự xem thường ngươi.”
Dương Tiểu Thanh đáp:
“Không sao. Bây giờ cũng chưa muộn để ngươi biết mình xem nhầm.”
Dương Minh Viễn ở phía xa nghe thấy, nếu không phải còn đang giữ Mạnh Hữu, gần như muốn vỗ tay. Lục Thiên Dạ đứng cạnh Dương Tiểu Thanh, khóe môi cũng khẽ động, nhưng ánh mắt vẫn không rời Triệu Minh Châu. Hắn hiểu người này chưa đến đường cùng. Một kẻ dám hẹn gặp ở cầu cũ, dám mang Mạnh Hữu đến làm mồi, tuyệt đối sẽ không chỉ chuẩn bị một đường lui thông thường.
Quả nhiên, ngay khi sai dịch tiến lên, Triệu Minh Châu bỗng ném một vật xuống mặt cầu.
Khói trắng nổ tung.
“Tiểu Thanh!”
Lục Thiên Dạ lập tức kéo Dương Tiểu Thanh vào lòng, tay áo che trước mặt y. Dương Tiểu Thanh nghe tiếng người xung quanh hỗn loạn, nhưng không hoảng đến mức mất phương hướng. Y một tay nắm chặt vạt áo Lục Thiên Dạ, tay kia kéo pháo tín hiệu trong tay áo. Ánh lửa đỏ bắn thẳng lên trời, chiếu rực cả màn khói trong khoảnh khắc.
Tín hiệu vừa lên, người ẩn ở đường thủy lập tức khép lưới.
Trong khói, Triệu Minh Châu không chạy về đầu cầu, mà nhảy xuống chiếc thuyền nhỏ đã giấu dưới vòm cầu từ trước. Nhưng hắn vừa rơi xuống, dây lưới từ hai bên bờ đồng loạt kéo lên, chặn ngang lòng sông. Tạ Cảnh Hành đã đoán hắn còn đường dưới cầu, nên để người chờ sẵn. Chiếc thuyền nhỏ bị kéo nghiêng, Triệu Minh Châu suýt rơi xuống nước, nhưng hộ vệ cuối cùng ẩn dưới thuyền lập tức chém đứt một bên dây lưới, mở ra khe hẹp.
Lục Thiên Dạ nhìn qua màn khói, ánh mắt lạnh xuống. Hắn không đuổi ngay, trước tiên cúi đầu hỏi:
“Tiểu Thanh, đệ có bị thương không?”
Dương Tiểu Thanh ho khẽ, nhưng lập tức lắc đầu.
“Không. Huynh đi đi. Đừng để hắn chạy.”
“Dương nhị công tử!”
Lục Thiên Dạ không rời đi ngay mà gọi một tiếng. Dương Minh Viễn lập tức hiểu, ném Mạnh Hữu cho sai dịch, lao tới cạnh Dương Tiểu Thanh.
“Ta trông nó. Ngươi đi!”
Lục Thiên Dạ lúc này mới buông tay. Hắn không quay đầu nữa, mượn lan can cầu nhảy xuống bờ sông, đuổi theo chiếc thuyền nhỏ. Dương Tiểu Thanh đứng trên cầu, được Dương Minh Viễn che bên cạnh, nhìn bóng hắn lao qua sương khói. Trong khoảnh khắc ấy, y không còn cảm giác bị bỏ lại. Bởi hắn đã hỏi y có bị thương không, đã giao y cho nhị ca trước khi đuổi theo, đã không vì nóng vội mà quên y, cũng không vì y mà để Triệu Minh Châu ung dung thoát.
Tiếng nước dưới cầu vang lên dữ dội.
Tạ Cảnh Hành và người của hắn chặn ở phía trước, Lục Thiên Dạ từ bờ đá ép tới. Triệu Minh Châu đứng trên chiếc thuyền nghiêng, áo trắng dính nước, nhưng vẫn cười. Hắn rút từ tay áo ra một ống trúc nhỏ, bẻ đôi rồi ném xuống sông. Một mùi hăng lập tức lan ra. Con ngựa buộc gần bờ bên kia như bị kinh động, hí vang rồi kéo đứt dây, lao về phía đường nhỏ trong rừng. Trong hỗn loạn ấy, một bóng người khác từ bụi lau phóng ra, kéo Triệu Minh Châu lên ngựa.
Lục Thiên Dạ bắn một mũi tên ngắn từ cơ quan trong tay áo.
Mũi tên ghim vào vai người kéo ngựa, nhưng Triệu Minh Châu vẫn nghiêng người tránh được. Con ngựa mang theo hắn lao vào rừng đêm. Dương Minh Viễn muốn đuổi, Lục Thiên Dạ đã lạnh giọng ngăn:
“Không đuổi sâu. Rừng có bẫy.”
Dương Minh Viễn nghiến răng:
“Để hắn chạy?”
“Không chạy được xa.” Lục Thiên Dạ nhìn vết máu nhỏ trên đường đất. “Người cứu hắn trúng tên. Trên tên có phấn theo dấu của Niệm Thanh Minh. Qua một canh giờ, gặp nước sẽ hiện màu xanh. Hắn chỉ cần băng qua suối hoặc bến nước, sẽ để lại dấu.”
Tạ Cảnh Hành nghe vậy, khẽ huýt sáo.
“Lục gia chủ chuẩn bị cũng thật đầy đủ.”
Lục Thiên Dạ không đáp, chỉ quay đầu nhìn lên cầu.
Dương Tiểu Thanh vẫn đứng dưới ánh đèn lồng, tay áo bị gió đêm thổi lay động. Thấy hắn nhìn lại, y khẽ gật đầu. Khoảng cách giữa họ không gần, nhưng chỉ một cái gật đầu ấy đã khiến Lục Thiên Dạ thở ra rất nhẹ.
Đêm nay không bắt được Triệu Minh Châu ngay tại cầu đá.
Nhưng Mạnh Hữu đã được cứu, hai hộ vệ bị bắt, đường thủy bị phá, người cứu Triệu Minh Châu trúng tên theo dấu. Quan trọng hơn, Triệu Minh Châu đã tự mình xuất hiện trước nha môn, thương hội, Dương gia, Lục gia và Tạ Cảnh Hành. Hắn không còn là cái bóng đứng sau “Minh công tử” nữa. Từ giờ trở đi, hắn bị kéo vào cuộc săn thật sự.
Dương Tiểu Thanh bước xuống cầu, đi đến trước mặt Lục Thiên Dạ.
Dương Minh Viễn muốn ngăn nhưng thấy người đã đứng ổn, cuối cùng chỉ đi sát bên. Lục Thiên Dạ nhìn Dương Tiểu Thanh, ánh mắt trước tiên rơi trên tay y, rồi trên vai, xác nhận không thấy vết thương mới thấp giọng hỏi:
“Thật sự không sao?”
Dương Tiểu Thanh lắc đầu.
“Chỉ hít chút khói.”
“Về phủ gọi đại phu xem.”
“Được.”
Lục Thiên Dạ hơi ngẩn ra, có lẽ không ngờ y đáp ứng nhanh như vậy.
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, nhỏ giọng nói:
“Ta biết huynh lo. Lần này nghe huynh.”
Lục Thiên Dạ nhìn y, ánh mắt mềm xuống giữa gió lạnh.
“Cảm ơn đệ.”
“Không cần cảm ơn.” Dương Tiểu Thanh nhìn cây cầu sau lưng, giọng rất nhẹ nhưng vững. “Đêm nay ta tự chọn. Huynh cũng không chọn thay ta. Chúng ta đều làm được.”
Lục Thiên Dạ nhìn y rất lâu.
“Ừ. Chúng ta đều làm được.”
Xa xa, trời đêm vẫn còn vệt đỏ nhạt của pháo tín hiệu chưa tan hẳn. Dưới cầu đá, dòng nước tiếp tục chảy qua những dây lưới bị chém đứt. Ván cờ năm năm trước chưa kết thúc, nhưng quân cờ đã rời khỏi bóng tối. Triệu Minh Châu chạy vào rừng đêm, còn Lục Thiên Dạ và Dương Tiểu Thanh đứng dưới ánh đèn, không ai lùi sau ai.
Lần này, lựa chọn thuộc về họ.
(Hết chương 61)
Bình luận 💬 0