Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

DỰC HẠ TRẦM THANH

Chương 66: Một Lời Trước Công Đường

Chương 1: Dưới tán cây hòe năm ấy Chương 2: Người Quan Trọng Nhất Chương 3: Mùa Hạ Năm Mười Lăm Tuổi Chương 4: Cơn Sóng Đầu Tiên Chương 5: Cảm Giác Kỳ Lạ Chương 6: Người Trong Lòng Chương 7: Người Không Thể Thay Thế Chương 8: Người Được Bảo Vệ Chương 9: Chỉ Vì Là Huynh Chương 10: Người Mà Hắn Không Thể Mất Chương 11: Nghịch Lân Chương 12: Không đổi Chương 13: Khoảng cách Chương 14: Người Ngốc Nhất Chương 15: Cảm Giác Không Giống Trước Đây Chương 16: Người Muốn Gặp Nhất Chương 17: Không Giấu Được Nữa Chương 18: Người Đầu Tiên Nhìn Ra Chương 19: Bí Mật Dưới Ánh Hoàng Hôn Chương 20: Được Thiên Vị Chương 21: Một Ngày Không Tới Chương 22: Ngày Kia Chương 23: Tiểu Đệ Chương 24: Hóa Ra Đệ Đã Biết Chương 25: Người Đẩy Ra Trước Chương 26: Một Bức Tường Chương 27: Ba Ngày Chương 28: Mưa Ngoài Cổng Thành Chương 29: Năm Năm Không Đợi Chương 30: Người Cũ Trước Cửa Chương 31: Đừng Thay Ta Quyết Định Chương 32: Những Bức Thư Không Gửi Chương 33: Một Phong Thư Được Hỏi Trước Chương 34: Chữ Thanh Chương 35: Đứng Bên Cạnh Chương 36: Hỏi Trước Chương 37: Một Đoạn Đường Được Chọn Chương 38: Có Thể Ôm Đệ Không Chương 39: Danh Chính Ngôn Thuận Chương 40: Một Ván Cờ Trong Dương Phủ Chương 41: Một Buổi Trà Được Báo Trước Chương 42: Cùng Đi Một Đoạn Phố Chương 43: Cùng Ngồi Trong Ván Cờ Chương 44: Lần Này Không Giấu Chương 45: Văn Hội Năm Ấy Chương 46: Không Còn Là Điểm Yếu Chương 47: Sau Cơn Gió Thu Chương 48: Không Cần Che Giấu Chương 49: Tin Đồn Chạm Đến Lục Gia Chương 50: Miếng Ngọc Vỡ Chương 51: Câu Hỏi Đợi Qua Một Đêm Chương 52: Đệ Tin Huynh Lần Này Chương 53: Lời Tin Dưới Ánh Sáng Chương 54: Năm Năm Nhìn Từ Xa Chương 55: Năm Năm Đặt Trên Bàn Chương 56: Lá Thư Năm Thứ Nhất Chương 57: Một Chén Trà, Một Tấm Lưới Chương 58: Gió Nổi Trong Lục Phủ Chương 59: Lưới Giăng Tây Thành Chương 60: Hộp Đen Mở Ra Chương 61: Tự Chọn Chương 62: Vệt Xanh Sau Cầu Đá Chương 63: Trước Bình Minh Phải Trở Về Chương 64: Ánh sáng sau đêm dài Chương 65: Những Lá Thư Từ Giang Nam Chương 66: Một Lời Trước Công Đường Chương 67: Tên Người Giữa Ánh Sáng Chương 68: Án Cũ Khép Lại Chương 69: Lời Hồi Âm Sau Năm Năm Chương 70: Mùa Xuân Đón Người Về Chương 71: Vẫn Là Tiểu Thanh Của Năm Nào Chương 72: Từ Nay Thư Đều Có Người Nhận
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 66: Một Lời Trước Công Đường

Sáng hôm sau, chiếc hộp đựng những lá thư chưa gửi vẫn đặt trên án nhỏ cạnh cửa sổ.

Dương Tiểu Thanh không mở thêm lá nào. Y đã đọc đủ nhiều trong một ngày, cũng hiểu những tháng năm còn lại không cần vội vàng lật hết như tra một quyển sổ cũ. Trước khi rời viện, y tự tay buộc lại xấp thư năm thứ hai đến năm thứ năm, chỉ để riêng phong viết trước ngày Lục Thiên Dạ rời Giang Nam trở về Trường An. Còn phong thư đề hai chữ “nếu gặp”, y vẫn chưa mở. Có vài lời nên đợi khi mọi chuyện thật sự kết thúc mới đọc, để người trong thư và người trước mặt không còn bị những âm mưu cũ chen vào giữa.

Hôm nay là lần đầu nha môn chính thức thẩm Triệu Minh Châu.

Dương gia không bị buộc phải tới ngay từ đầu. Chứng cứ liên quan đến xe tang, giả lệnh nha môn, Ngô Đồng, Mạnh Hữu, Cát tiên sinh và hộp đen đã đủ để mở án. Nhưng lời đồn năm năm trước là mắt xích nối mọi việc lại với nhau, cũng là lý do Triệu Minh Châu dám nhiều lần dùng tên Dương Tiểu Thanh kích động Lục Thiên Dạ. Nếu hôm nay y tránh mặt, vụ án vẫn có thể tiếp tục, nhưng câu chuyện của y sẽ lại do người khác thay y kể.

Dương Tiểu Thanh không muốn như vậy.

Liễu Như Vân chỉnh lại cổ áo cho y, ánh mắt dừng trên sắc mặt đã hồng hào hơn hôm qua.

“Cổ họng còn khó chịu không?”

“Đã tốt hơn nhiều.” Dương Tiểu Thanh đáp. “Mẫu thân không cần lo.”

“Con bảo mẫu thân đừng lo, khác nào bảo trời đừng mưa.” Bà nhẹ nhàng vuốt phẳng nếp áo trên vai y. “Nhưng mẫu thân biết hôm nay con phải đi. Chỉ nhớ một điều, không ai có quyền bắt con nói nhiều hơn điều con muốn nói.”

Dương Tiểu Thanh khẽ gật đầu.

“Con hiểu.”

Dương Chính Viễn và hai huynh trưởng đã chờ ngoài chính sảnh. Dương Minh Thành vẫn trầm ổn như thường ngày, trong tay cầm bản sao lời khai và danh sách chứng cứ. Dương Minh Viễn thì đi qua đi lại trước bậc cửa, nhìn thấy đệ đệ bước ra liền lập tức dừng lại, ánh mắt lướt từ đầu đến chân như muốn xác nhận y thật sự không còn ho.

“Đến nha môn, đệ đứng cạnh ta.” Hắn nói. “Không được tự ý đi đến gần Triệu Minh Châu.”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.

“Nhị ca, công đường có sai dịch.”

“Ta không tin bọn họ nhanh bằng ta.”

Dương Minh Thành ở bên cạnh nhàn nhạt nói:

“Đệ mà đứng sát Tiểu Thanh quá, người ngoài sẽ tưởng Dương gia đưa nó đến thẩm án hay đưa nó đến đánh nhau.”

Dương Minh Viễn trừng đại ca.

“Ta bảo vệ đệ ấy.”

“Không ai nói không cho đệ bảo vệ.” Dương Minh Thành khép quạt. “Chỉ cần đừng chắn hết đường nhìn của nó.”

Không khí vốn nặng nề vì vậy nhẹ đi đôi chút. Dương Tiểu Thanh không nhịn được cong môi, sau đó theo phụ thân bước ra ngoài. Xe ngựa Dương phủ vừa tới đầu phố đã thấy xe Lục phủ chờ ở cách nha môn không xa. Lục Thiên Dạ không tiến lên đón y trước mặt quá nhiều người, chỉ đứng bên bậc đá, áo bào xanh đậm, thần sắc đã khôi phục vẻ trầm ổn thường ngày.

Hai người nhìn nhau từ một khoảng không xa.

Lục Thiên Dạ không hỏi y có chắc muốn vào hay không. Câu hỏi ấy đã được hỏi từ hôm qua, lựa chọn cũng đã được Dương Tiểu Thanh nói rõ. Hắn chỉ bước đến hành lễ với Dương Chính Viễn, sau đó nhìn y, thấp giọng:

“Ta đã kiểm tra lại lời khai và chứng cứ. Hôm nay Triệu Minh Châu có thể sẽ nhắc lại chuyện năm xưa để kéo chúng ta vào tranh cãi riêng.”

“Đệ biết.”

“Nếu đệ không muốn trả lời câu nào, cứ để ta nói.”

Dương Tiểu Thanh lắc đầu.

“Phần của huynh, huynh nói. Phần của đệ, đệ tự nói.”

Lục Thiên Dạ nhìn y một lát rồi gật đầu.

“Được.”

Dương Minh Viễn đứng phía sau nghe thấy, lần này hiếm khi không chen ngang. Có lẽ bởi hắn cũng nhìn ra, Lục Thiên Dạ thật sự đã thay đổi. Người này vẫn muốn chắn trước Tiểu Thanh, nhưng đã biết trước khi chắn phải hỏi xem y có cần hay không.

Nha môn hôm nay không mở rộng cho dân chúng tùy ý vào xem, nhưng ngoài cửa vẫn tụ tập không ít người. Chuyện xe tang chứa dầu hỏa, giả sai dịch xông vào thương hội và Triệu Minh Châu bị bắt ngoài cổng Nam đã truyền khắp Trường An chỉ trong một ngày. Người ta không biết rõ nội tình, nhưng càng không biết lại càng dễ đoán. Có kẻ nói Lục gia và Dương gia cùng nhau dựng án hãm hại Triệu gia, cũng có người nói Triệu Minh Châu đã dùng tiền mua thông cả cửa thành, phía sau không biết còn bao nhiêu mạng người.

Bên trong công đường, mọi chứng cứ đều đã được bày ra theo thứ tự.

Hộp đen bắt ở bến Vĩnh Ninh được đặt bên trái. Hai quyển sổ nhỏ, tập thư chưa đốt, miếng gỗ khắc nửa vầng mây và bột dẫn hỏa đều có niêm phong của thương hội, Dương gia, Lục gia và nha môn. Bên phải là hộp thư tìm thấy trong phòng Ngô Đồng, trong đó có bảy phong thư, hai tờ lộ dẫn bỏ trống và nửa dấu ngọc dùng để đối chứng. Ngoài ra còn có phong thư Triệu Minh Châu gửi đến thương hội, hẹn Lục Thiên Dạ và Dương Tiểu Thanh ra cầu đá ngoài cổng Nam.

Triệu Minh Châu bị áp giải vào sau cùng.

Hắn đã thay áo tù bằng một bộ trường bào trắng đơn giản, cổ tay khóa xích nhưng thần sắc vẫn rất bình tĩnh. Chỉ có sắc mặt nhợt hơn trước, tóc cũng không còn chỉnh tề. Khi bước qua giữa công đường, ánh mắt hắn lướt qua Lục Thiên Dạ rồi dừng trên Dương Tiểu Thanh. Không có vẻ kinh ngạc, chỉ có một nụ cười rất nhạt như thể hắn đã đoán y sẽ tới.

“Dương tam công tử quả nhiên không tránh.”

Dương Minh Viễn lập tức lạnh mặt.

Sai dịch quát:

“Trên công đường không được tùy tiện lên tiếng!”

Triệu Minh Châu thu mắt lại, quỳ xuống giữa sảnh. Dù bị ép quỳ, sống lưng hắn vẫn thẳng. Người xét án hôm nay là phủ doãn Trường An, bên cạnh còn có hai vị quan lại phụ trách việc cửa thành và thương vụ. Vì vụ án liên quan đến giả công văn, mua chuộc người trong nha môn, phá chứng cứ thương hội và nhiều gia tộc lớn, không ai dám xử lý qua loa.

Phủ doãn đập kinh đường mộc.

“Triệu Minh Châu, Ngô Đồng đã khai nhận ba tháng qua nhận bạc của ngươi, giúp ngươi làm lộ dẫn giả, mở đường thoát nước cũ và cho xe tang vào thành. Trong phòng hắn còn tìm được thư có dấu riêng của Triệu gia. Ngươi nhận hay không?”

Triệu Minh Châu bình thản đáp:

“Không nhận.”

“Chữ trong thư đã được đối chiếu với bái thiếp, khế ước và phong thư ngươi tự tay gửi thương hội. Nét đặt bút, thói quen thu nét và cách viết chữ ‘Minh’ đều giống nhau. Nửa dấu ngọc trong hộp Ngô Đồng cũng khớp với nửa còn lại tìm thấy trong vật chứng của Lục Nhữ An. Ngươi còn muốn nói tất cả đều là giả?”

“Chữ có thể bắt chước, dấu có thể làm lại.” Triệu Minh Châu nói. “Lục gia và Dương gia đã liên thủ, thương hội lại đứng về phía họ. Muốn làm ra vài phong thư chẳng khó.”

Lục Thiên Dạ không hề thay đổi sắc mặt.

Phủ doãn nhìn sang hắn.

“Lục gia chủ có gì muốn nói?”

Lục Thiên Dạ bước ra một bước, hành lễ rồi đáp:

“Những phong thư trong phòng Ngô Đồng không phải do Lục gia tìm thấy một mình. Khi mở hộp có sai dịch nha môn, người thương hội và người Tống gia cùng chứng kiến. Nửa dấu ngọc được lấy ra trước mặt nhiều bên, ngay sau đó niêm phong. Nếu Triệu công tử cho rằng tất cả cùng nhau làm giả, vậy cần nói rõ từng người đã thông đồng vào lúc nào, dùng thứ gì làm dấu và vì sao dấu ngọc cũ có vết nứt trùng với phần Quách Bình từng khai từ trước khi hộp thư xuất hiện.”

Triệu Minh Châu nhìn hắn.

“Ngươi chuẩn bị rất kỹ.”

“Bởi vì ngươi từng lợi dụng một lời không rõ ràng để phá năm năm của người khác.” Lục Thiên Dạ đáp, giọng bình tĩnh. “Ta không muốn để một điểm mơ hồ nào trở thành đường cho ngươi tiếp tục làm vậy.”

Phủ doãn ra hiệu đọc lời khai của Ngô Đồng.

Ngô Đồng đã nhận rằng chính Triệu Minh Châu dùng thư và dấu ngọc sai hắn chuẩn bị xe tang, giả lộ dẫn, mở đường thoát nước cũ. Hắn cũng khai ba tháng trước từng nhận một phong thư cũ từ người của Mạnh Hữu, dặn rằng nếu vụ việc năm xưa bị lật lại, phải lập tức đốt phần ghi chép liên quan đến Từ Trường Lễ và Lục Tường Ký. Phong thư ấy hiện nằm trong số bảy phong thư đã niêm phong.

Sau Ngô Đồng là lời khai của Cát tiên sinh.

Cát tiên sinh xác nhận “Minh công tử” trong hai quyển sổ chính là Triệu Minh Châu. Hắn từng ba lần nhìn thấy Triệu Minh Châu trực tiếp kiểm tra sổ, một lần còn sai sửa khoản bạc đưa đến Từ Trường Lễ. Mạnh Hữu cũng khai tương tự, nói Triệu Minh Châu chính là người đặt kế hoạch dùng văn hội Từ gia, lời đồn và tuyến bạc Lục Tường Ký để ép Lục Thiên Dạ cắt đứt với Dương gia.

Triệu Minh Châu nghe hết, chỉ cười nhạt.

“Một người vì cứu nữ nhi, một người vì cứu mạng, lời khai của họ có bao nhiêu đáng tin?”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, bỗng hiểu vì sao người này đến lúc này vẫn giữ được bình tĩnh. Triệu Minh Châu không cần chứng minh mình hoàn toàn trong sạch. Hắn chỉ cần khiến tất cả chứng cứ đều có một khe nứt, rồi dùng những khe nứt ấy kéo dài vụ án, chờ Triệu gia tìm đường cứu hoặc ít nhất giảm tội.

Nhưng lần này người đứng trước hắn không còn là những thiếu niên chỉ biết phản ứng theo lời hắn nói.

Phủ doãn tiếp tục hỏi:

“Năm năm trước, ngươi sai người đưa bạc tới Từ Trường Lễ nhằm mục đích gì?”

“Ta chưa từng sai.”

“Vậy tại sao trong thư gửi Ngô Đồng có câu: ‘Việc Từ gia nếu bị lật lại, giữ cho Dương tam công tử còn sống, y sống mới có giá trị’?”

Triệu Minh Châu khẽ ngẩng đầu.

“Ta không viết.”

Phủ doãn cho người đưa phong thư ra. Phong thư này không phải thư tìm trong hộp đen, mà là bản đối chiếu từ chính thư khiêu khích hắn gửi tới thương hội trước cuộc hẹn cầu đá. Cách viết ba chữ “Dương tam công tử”, thói quen kéo dài nét cuối và loại mực đều trùng khớp. Quan giám định giấy mực của nha môn đã ghi rõ hai phong thư dùng cùng một loại mực son pha hương trầm, loại thường được Triệu Minh Châu đặt riêng từ Giang Nam.

Triệu Minh Châu im lặng.

Phủ doãn đập kinh đường mộc lần nữa.

“Ngươi còn không nhận?”

“Chỉ dựa vào mực và nét chữ không thể kết tội.” Triệu Minh Châu đáp. “Huống hồ cho dù phong thư là ta viết, câu đó cũng không chứng minh ta sai người hại Dương Tiểu Thanh năm năm trước.”

Lần đầu tiên hắn gọi thẳng tên y trên công đường.

Ánh mắt mọi người lập tức đổ về phía Dương Tiểu Thanh. Lục Thiên Dạ không bước lên chắn, chỉ đứng gần hơn một chút, đủ để y biết hắn ở đó. Dương Minh Viễn phía sau đã siết chặt tay, nhưng Dương Minh Thành đặt quạt ngang trước người hắn, ngăn hắn nóng vội.

Phủ doãn nhìn Dương Tiểu Thanh.

“Dương tam công tử, chuyện năm xưa liên quan đến danh dự của ngươi. Ngươi có nguyện trình bày không?”

Dương Tiểu Thanh bước ra.

Y không quỳ, chỉ hành lễ theo thân phận người bị hại rồi đứng thẳng giữa công đường. Năm năm trước, chỉ một văn hội, vài lời cười cợt và câu “tiểu đệ” của Lục Thiên Dạ đã đủ khiến y cảm thấy cả Trường An đều đang nhìn mình như một trò đáng xấu hổ. Hôm nay cũng có rất nhiều ánh mắt đặt lên người y, nhưng y không còn là thiếu niên chỉ muốn trốn khỏi tất cả nữa.

“Năm năm trước, tại văn hội Từ gia, có người cố ý truyền rằng ta dựa vào thân tình với Lục gia để mưu cầu lợi ích, nói ta không biết liêm sỉ, dùng tình cảm trói buộc Lục công tử. Sau đó lời đồn lan đến các tiệc rượu, thư viện và thương hộ. Dương gia bị người cắt vài mối làm ăn, ta cũng bị nhiều người nhìn bằng ánh mắt khác.”

Phủ doãn hỏi:

“Những lời ấy có thật không?”

“Không.” Dương Tiểu Thanh đáp rất rõ. “Ta từng thích Lục Thiên Dạ, đó là chuyện riêng của ta. Nhưng ta chưa từng dùng tình cảm đổi lấy khế ước, chưa từng yêu cầu hắn vì ta nhường thương lợi, càng chưa từng mượn danh Lục gia để ép bất kỳ ai. Khi ấy ta còn nhỏ, có thể ngốc, có thể quá tin một người, nhưng chưa từng làm chuyện hổ thẹn.”

Trong công đường yên tĩnh đến mức nghe được tiếng xích sắt khẽ động.

Triệu Minh Châu nhìn y, nụ cười bên môi nhạt đi.

Dương Tiểu Thanh tiếp tục:

“Lục Thiên Dạ năm đó không đứng về phía ta như ta mong. Hắn gọi ta là tiểu đệ trước mặt người ngoài, sau đó rời Trường An mà không để ta cùng lựa chọn. Chuyện ấy làm ta tổn thương, cũng là lỗi của hắn.”

Ánh mắt mọi người chuyển sang Lục Thiên Dạ.

Hắn không né tránh.

“Đúng.” Lục Thiên Dạ lên tiếng. “Là lỗi của ta.”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn một thoáng rồi quay lại Triệu Minh Châu.

“Nhưng lỗi của hắn không khiến lời đồn thành thật. Cũng không khiến người bỏ bạc mua chuộc Từ Trường Lễ, A Sâm và Lục Nhữ An trở thành vô tội. Ta có thể trách Lục Thiên Dạ vì phần hắn đã làm sai. Còn phần của Triệu Minh Châu, ta không cần hắn thay ta gộp chung để trốn tội.”

Triệu Minh Châu chậm rãi hỏi:

“Ngươi thật sự phân rõ được sao? Nếu không có ta, Lục Thiên Dạ vẫn không tin ngươi đủ nhiều. Hắn tự mình rời đi, tự mình khiến ngươi chờ. Ta chỉ đẩy nhẹ một bước.”

“Ngươi thừa nhận mình đã đẩy sao?”

Câu hỏi của Dương Tiểu Thanh khiến ánh mắt Triệu Minh Châu đột ngột lạnh xuống.

Phủ doãn cũng lập tức nhìn hắn.

Triệu Minh Châu nhận ra mình vừa lộ lời, nhưng rất nhanh bình tĩnh lại.

“Ta chỉ nói theo giả thiết của ngươi.”

Dương Tiểu Thanh không tranh cãi câu chữ với hắn. Y nhìn thẳng vào người từng dùng nỗi đau của mình như một quân cờ, giọng vẫn bình tĩnh:

“Ngươi luôn cho rằng chỉ cần nhìn đúng nhược điểm của người khác, mọi việc họ làm sau đó đều là chiến thắng của ngươi. Nhưng năm năm qua, Lục Thiên Dạ rời Trường An, xây Niệm Thanh Minh, học cách chịu trách nhiệm. Ta ở lại, học việc Dương gia, học cách tự đứng vững. Chúng ta từng đau vì lựa chọn của chính mình, nhưng không ai sống năm năm chỉ để hoàn thành ván cờ cho ngươi.”

Triệu Minh Châu nhìn y.

“Còn hiện tại, chúng ta đứng ở đây không phải vì ngươi sắp đặt. Ta đến là do ta chọn. Hắn đứng cạnh ta cũng là do ta cho phép. Ngươi muốn chứng minh mình hiểu lòng người, nhưng từ đầu đến cuối, ngươi chỉ hiểu cách khiến người ta sợ. Ngươi chưa từng hiểu sau khi hết sợ, người ta sẽ chọn thế nào.”

Sắc mặt Triệu Minh Châu cuối cùng thay đổi rõ rệt.

Không phải hoảng sợ, mà là sự lạnh lẽo của một người bị đụng đúng nơi kiêu ngạo nhất. Hắn có thể chịu đựng chứng cứ, có thể phủ nhận lời khai, nhưng không thể chịu được việc Dương Tiểu Thanh nói ván cờ hắn tự hào suốt năm năm chưa từng quyết định cả cuộc đời của họ.

Hắn cười lạnh.

“Các ngươi nói nghe thật đẹp. Nếu ta không sai người đưa ngọc, không khiến Từ Trường Lễ mở văn hội, không để lời đồn lan ra, Lục Thiên Dạ có nhận ra mình yêu ngươi sâu đến đâu không? Ngươi có rời khỏi hắn để trưởng thành không? Niệm Thanh Minh có xuất hiện không? Đến cuối cùng, những gì các ngươi có hôm nay chẳng phải đều bắt đầu từ nước cờ của ta sao?”

Lời vừa dứt, cả công đường lặng đi.

Triệu Minh Châu cũng khựng lại.

Hắn vừa phủ nhận mình không liên quan, nhưng trong cơn giận lại tự miệng nói ra việc sai người đưa ngọc, khiến Từ Trường Lễ mở văn hội và để lời đồn lan rộng.

Phủ doãn đập mạnh kinh đường mộc.

“Triệu Minh Châu! Ngươi vừa nói gì?”

Triệu Minh Châu mím môi, không đáp.

Lục Thiên Dạ nhìn hắn, ánh mắt không có vẻ đắc thắng.

“Ngươi vẫn nghĩ mình ban cho người khác một đoạn trưởng thành.” Hắn chậm rãi nói. “Nhưng nếu không có ngươi, ta có thể vẫn phạm sai, cũng có thể học cách trưởng thành bằng con đường khác. Tiểu Thanh có thể vẫn mạnh mẽ mà không cần chịu năm năm đau đớn. Ngươi không tạo ra chúng ta của hôm nay. Ngươi chỉ làm tổn thương chúng ta, còn chúng ta tự mình sống tiếp.”

Dương Tiểu Thanh đứng bên cạnh hắn.

Lần này, y chủ động đưa tay ra dưới ống tay áo rộng, đầu ngón tay chạm nhẹ vào tay hắn. Không ai ngoài người đứng gần nhìn thấy, nhưng Lục Thiên Dạ lập tức khép những ngón tay lại, giữ lấy y rất nhẹ.

Triệu Minh Châu nhìn thấy động tác ấy.

Trong mắt hắn thoáng qua thứ gì đó gần như căm ghét.

Có lẽ đến lúc này hắn mới thật sự hiểu, thứ khiến mình thất bại không phải một phong thư, một quyển sổ hay một lời khai. Mà là Lục Thiên Dạ và Dương Tiểu Thanh đã không còn đứng ở vị trí năm năm trước. Một người không còn tự quyết thay người kia, người còn lại cũng không còn im lặng chờ bị lựa chọn.

Phủ doãn lập tức sai người ghi lại nguyên lời Triệu Minh Châu vừa nói. Mạnh Hữu, Cát tiên sinh và Ngô Đồng lần lượt được đưa lên đối chất. Trước câu nói tự nhận của hắn, những lời khai vốn bị Triệu Minh Châu gọi là vu oan lập tức nối thành một đường rõ ràng. A Sâm đưa nửa ngọc cho Lục Nhữ An, Lục Tường Ký chuyển bạc tới Từ Trường Lễ, văn hội được mở, lời đồn lan rộng; năm năm sau, hắn lại dùng những chứng cứ cũ để ép Lục Thiên Dạ lặp lại sai lầm, đồng thời tìm cách đốt sổ, giết người và bỏ trốn.

Đến giữa trưa, lần thẩm đầu tiên mới tạm kết thúc.

Phủ doãn chưa tuyên án ngay. Vụ việc còn liên quan đến người trong thương hội, cửa thành và vài kẻ truyền lời đồn năm xưa, cần tiếp tục bắt người và đối chiếu. Nhưng Triệu Minh Châu đã bị chính lời mình khóa lại, không còn có thể chỉ dựa vào hai chữ “vu oan” để phủ nhận tất cả. Nha môn ra lệnh giam nghiêm, không cho người Triệu gia tự ý gặp, đồng thời niêm phong Tây thành biệt viện và những sản nghiệp liên quan đến Mạnh Hữu.

Khi bước ra khỏi công đường, nắng trưa đã rất sáng.

Dương Tiểu Thanh dừng lại trên bậc đá, hít một hơi thật chậm. Y không thấy nhẹ nhõm hoàn toàn, bởi những lời năm xưa vừa bị nhắc lại trước mặt nhiều người. Nhưng cảm giác cũng không còn giống một vết thương bị xé mở. Hôm nay y đã tự mình kể lại, tự mình nói mình chưa từng làm điều hổ thẹn. Những lời đó không còn nằm trong miệng kẻ khác nữa.

Lục Thiên Dạ đứng bên cạnh, không lập tức hỏi y có ổn không.

Hắn chỉ đợi đến khi Dương gia đi xuống trước vài bước mới thấp giọng:

“Tiểu Thanh, đệ muốn về phủ ngay, hay đi một đoạn cho thoáng?”

Dương Tiểu Thanh nhìn con phố phía trước.

“Đi một đoạn.”

“Được.”

Hai người không lên xe ngay. Dương Chính Viễn nhìn họ một cái, không ngăn, chỉ bảo Dương Minh Thành đi cùng phía sau. Dương Minh Viễn vốn cũng muốn theo sát, nhưng bị đại ca kéo lại cách hơn mười bước. Hắn bất mãn nhìn hai người đi trước, cuối cùng vẫn phải chịu khoảng cách ấy.

Trên phố có không ít người nhận ra họ. Ánh mắt hiếu kỳ, dò xét, thậm chí có cả áy náy từ những kẻ từng nghe lời đồn năm xưa. Dương Tiểu Thanh cảm nhận được, nhưng không cúi đầu. Y đi bên Lục Thiên Dạ, bước chân không nhanh, cũng không cố tỏ ra thân mật.

Đi đến dưới một cây hòe ven đường, y bỗng dừng lại.

“Thiên Dạ ca ca.”

“Ta đây.”

“Trong thư năm thứ tư, huynh viết rằng người mình yêu có thể đứng trước, đứng sau hoặc đứng bên cạnh, chỉ cần đó là nơi người ấy tự chọn.”

Lục Thiên Dạ nhìn y.

Dương Tiểu Thanh chậm rãi đưa tay ra khỏi tay áo, ngay giữa con phố vẫn còn người qua lại.

“Hôm nay đệ chọn đứng bên cạnh.”

Lục Thiên Dạ nhìn bàn tay ấy, hô hấp khẽ dừng.

Hắn không vội nắm ngay. Dù lời nói đã rõ đến vậy, hắn vẫn hỏi:

“Ta có thể nắm không?”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, khóe môi cong lên.

“Có thể.”

Lục Thiên Dạ nắm lấy tay y.

Không phải trong đình nhỏ có rèm che, không phải dưới mái hiên vắng người, cũng không phải khi y sợ hãi cần được an ủi. Lần này, Dương Tiểu Thanh tự mình đưa tay ra giữa ban ngày, sau khi công khai nói rõ chuyện năm xưa. Ánh mắt người ngoài vẫn còn đó, nhưng không ai trong họ buông tay.

Dương Minh Viễn ở phía sau lập tức dừng bước.

“Đại ca, bọn họ…”

Dương Minh Thành bình tĩnh phe phẩy quạt.

“Ta thấy.”

“Đây là ngoài đường.”

“Đệ ấy tự đưa tay.”

Dương Minh Viễn há miệng, cuối cùng chỉ có thể nuốt lời xuống. Hắn nhìn bóng hai người đi trước, sắc mặt vẫn không vui, nhưng không xông lên tách ra nữa. Bởi Tiểu Thanh vừa đứng trước công đường nói lựa chọn thuộc về mình. Nếu ngay sau đó hắn lại lao lên quyết định thay y, chẳng khác nào tự biến mình thành người chưa hiểu lời đệ đệ.

Lục Thiên Dạ nắm tay Dương Tiểu Thanh, không siết quá chặt.

“Ngày mai nha môn có thể tiếp tục gọi chúng ta.”

“Đệ biết.”

“Sau khi những người truyền lời đồn năm xưa được tìm đủ, thương hội sẽ công khai kết quả. Danh dự của đệ…”

Dương Tiểu Thanh khẽ lắc đầu.

“Danh dự của đệ không phải đến khi thương hội công khai mới có. Đệ chưa từng làm sai, chỉ là hôm nay người khác cuối cùng bắt đầu biết.”

Lục Thiên Dạ nhìn y, ánh mắt dịu xuống.

“Đúng.”

Dương Tiểu Thanh đi thêm vài bước rồi hỏi:

“Phong thư ‘nếu gặp’, huynh còn nhớ mình đã viết gì không?”

Lục Thiên Dạ hơi khựng.

“Nhớ.”

“Đừng nói trước.” Y lập tức ngăn hắn. “Đệ vẫn chưa muốn nghe.”

“Được.”

“Đợi vụ án kết thúc, đệ sẽ mở.”

Lục Thiên Dạ khẽ gật đầu.

“Ta chờ.”

Dương Tiểu Thanh nghiêng đầu nhìn hắn.

“Lần này huynh chờ được không?”

Lục Thiên Dạ nhìn bàn tay đang nắm lấy nhau, khóe môi chậm rãi cong lên.

“Đợi năm năm cũng đã đợi rồi. Vài ngày này, ta chờ được.”

Dương Tiểu Thanh nghe vậy liền nhíu mày.

“Không được lấy năm năm ra làm lời đáng thương.”

“Ta không dám.” Hắn đáp rất nhanh. “Chỉ là nói thật.”

Dương Tiểu Thanh khẽ hừ một tiếng, nhưng không buông tay.

Phía sau họ, cánh cửa nha môn chậm rãi khép lại. Bên trong vẫn còn sổ sách phải tra, người phải bắt, lời khai phải đối chiếu. Triệu Minh Châu chưa bị tuyên án, những kẻ từng nhận bạc của hắn cũng chưa hoàn toàn bị kéo ra ánh sáng. Nhưng lời nói quan trọng nhất đã được ghi lên công đường.

Dương Tiểu Thanh chưa từng làm điều hổ thẹn.

Lục Thiên Dạ thừa nhận phần sai của mình.

Còn Triệu Minh Châu, trong lúc muốn chứng minh mình là người tạo nên tất cả, đã tự miệng nhận ra nước cờ năm xưa.

Con đường phía trước chỉ còn bốn chương.

Những món nợ cuối cùng sẽ được thanh toán, những lá thư cuối cùng sẽ được mở, và lời chưa từng dám hỏi suốt năm năm rồi cũng sẽ có ngày được nói ra.

Nhưng hôm nay, giữa con phố sáng rõ của Trường An, Dương Tiểu Thanh chỉ cần nắm tay người bên cạnh, bước từng bước về nhà.

Lần này, không ai đi trước bỏ lại ai.

(Hết chương 66)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0