Chương 68: Án Cũ Khép Lại
Lần thẩm thứ hai diễn ra vào một buổi sáng trời quang.
Trước cửa nha môn không còn cảnh người chen chúc bàn tán như mấy ngày trước. Sau khi công văn của thương hội được dán lên, những lời đồn năm xưa đã có kết luận rõ ràng, người từng cười cợt Dương gia phần nhiều không còn mặt mũi đứng xem náo nhiệt. Nhưng bên trong công đường lại đông hơn lần thẩm đầu. Ngoài Dương gia, Lục gia, Tạ Cảnh Hành và Tống Nhược Lan, còn có mấy vị trưởng bối thương hội, người của Từ phủ cũ cùng những nhân chứng vừa được tìm về trong ba ngày qua.
Lục Thiên Dạ đến Dương phủ từ sớm.
Hắn không mang theo sổ sách, cũng không nhắc lại những lời phụ thân Dương Tiểu Thanh đã nói ở tiền sảnh hôm trước. Chỉ khi Dương Tiểu Thanh bước ra, hắn tự nhiên nhận lấy chiếc áo choàng từ tay nha hoàn, khoác lên vai y rồi sửa lại dây buộc hơi lệch. Dương Tiểu Thanh đứng yên để hắn làm, sau đó nhìn sắc mặt hắn một lượt.
“Đêm qua huynh lại ngủ muộn?”
“Chỉ xem lại lời khai một lần.”
“Chắc chắn không phải ba lần?”
Lục Thiên Dạ khẽ cười.
“Có lẽ là hai.”
Dương Tiểu Thanh không vạch trần hắn nữa. Y đưa tay vuốt phẳng nếp áo trên vai hắn, động tác tự nhiên như việc Lục Thiên Dạ vừa chỉnh áo choàng cho mình. Hai người không nói thêm gì, nhưng vẻ căng thẳng trước giờ lên công đường đã nhạt đi rất nhiều.
Dương Minh Viễn đứng cách đó không xa nhìn thấy, môi mấp máy như muốn nói. Dương Minh Thành dùng quạt chặn ngang trước người hắn, thản nhiên nhắc:
“Hôm nay là ngày khép án.”
“Ta biết.”
“Vậy bớt nhìn người ta như muốn bắt tại trận.”
Dương Minh Viễn hừ một tiếng, cuối cùng vẫn quay mặt đi.
Trên đường tới nha môn, Dương Tiểu Thanh ngồi cùng xe với phụ mẫu. Lục Thiên Dạ đi xe phía sau cùng Lục Chính Đình và Tần Uyển Nhu. Hai nhà không cố ý phô trương, nhưng đoàn xe đi qua con phố từng lan truyền lời đồn năm xưa vẫn khiến không ít người dừng lại. Dương Tiểu Thanh vén rèm nhìn ra ngoài một lần, thấy trà lâu nơi đầu phố đã đổi chủ, biển hiệu cũ cũng không còn. Y chợt nhận ra có những thứ từng khiến mình đau đến tưởng cả đời không quên, cuối cùng cũng chỉ còn là một mái hiên xa lạ giữa phố đông.
Liễu Như Vân đặt tay lên mu bàn tay y.
“Không muốn nhìn thì buông rèm xuống.”
Dương Tiểu Thanh lắc đầu.
“Con chỉ muốn nhìn cho rõ. Nơi này không còn đáng sợ như trước nữa.”
Dương Chính Viễn ngồi đối diện nghe thấy, ánh mắt dịu xuống. Ông không nói con trai mình đã trưởng thành, bởi sự trưởng thành ấy được đổi bằng quá nhiều đau đớn. Ông chỉ rót một chén trà nóng, đặt vào tay y trước khi xe ngựa dừng trước nha môn.
Trong công đường, Triệu Minh Châu đã bị áp giải tới.
Mấy ngày giam giữ khiến hắn gầy đi rõ rệt. Trường bào trắng được thay bằng áo tù màu xám, tóc chỉ buộc đơn giản sau lưng, nhưng sống lưng vẫn thẳng, ánh mắt vẫn còn vẻ kiêu ngạo cố hữu. Khi nhìn thấy hai nhà Dương, Lục cùng bước vào, hắn hơi cong môi, song nụ cười ấy không còn vẻ thong dong như lúc đứng trên cầu đá.
A Sâm quỳ ở phía bên kia công đường.
Người này từng muốn tự sát hai lần, sau đó lại nhất quyết không khai. Nhưng đêm qua, khi nha môn đặt trước mặt hắn bảy phong thư tìm được trong phòng Ngô Đồng cùng lời khai của Mạnh Hữu, hắn cuối cùng đã mở miệng. Không phải vì hối hận, mà vì nhận ra Triệu Minh Châu đã chuẩn bị đẩy toàn bộ tội giết người lên đầu mình. Trong số thư gửi Ngô Đồng có một phong ghi rõ, nếu mọi việc thất bại thì nói A Sâm vì thù riêng sát hại Lục Nhữ An, còn Triệu Minh Châu hoàn toàn không biết.
Một người trung thành nhiều năm, cuối cùng chỉ là quân cờ được chuẩn bị sẵn để bỏ.
Phủ doãn đập kinh đường mộc, ra lệnh đọc lời khai mới nhất.
A Sâm cúi đầu, giọng khàn khàn:
“Năm năm trước, chính ta mang nửa miếng ngọc tới gặp Lục Nhữ An. Mạnh Hữu đưa bạc, nói đó là ý của Triệu công tử. Lục Nhữ An vốn chỉ đồng ý giúp chuyển khoản bạc qua Lục Tường Ký, không biết tiền sẽ tới tay Từ Trường Lễ để làm gì. Sau văn hội, hắn biết lời đồn lan rộng, sợ xảy ra chuyện nên muốn rút lui.”
Phủ doãn hỏi:
“Vậy vì sao năm năm sau ngươi giết hắn?”
A Sâm siết tay trên đầu gối.
“Sau khi Lục gia chủ trở về Trường An, Triệu công tử biết những khoản bạc cũ có thể bị tra lại. Lục Nhữ An giữ nửa ngọc còn lại, cũng từng viết một lá thư cho Lục lão gia chủ, nhưng chưa kịp gửi. Triệu công tử sai Mạnh Hữu truyền lời, nói nếu hắn không chịu rời Trường An thì phải khiến hắn vĩnh viễn không nói được.”
“Người hạ độc là ai?”
“Là ta.”
Trong công đường nổi lên một trận xôn xao rất khẽ.
Lục Thiên Dạ đứng bên cạnh phụ thân, sắc mặt không thay đổi nhiều. Nhưng Dương Tiểu Thanh nhìn thấy bàn tay hắn đặt sau lưng đã siết lại. Lục Nhữ An có sai, song ban đầu chỉ là một người thuộc nhánh xa tham lợi mà làm việc hồ đồ, chưa từng nghĩ chuyện sẽ dẫn đến một mạng người và năm năm chia lìa. Đến khi muốn quay đầu, hắn lại bị diệt khẩu.
Dương Tiểu Thanh lặng lẽ dịch gần Lục Thiên Dạ nửa bước. Tay áo hai người chạm nhau, che đi bàn tay y đặt nhẹ lên cổ tay hắn. Lục Thiên Dạ nhìn sang, thấy y không nói gì, chỉ ở đó. Bàn tay đang siết chậm rãi thả lỏng.
Phủ doãn tiếp tục hỏi:
“Sau khi giết Lục Nhữ An, vì sao để nửa miếng ngọc trong tay hắn?”
A Sâm cười khàn, ánh mắt nhìn về phía Triệu Minh Châu.
“Để người khác tưởng hắn bị giết vì tranh chấp trong Lục gia. Nếu Lục gia giấu chuyện, lời đồn giết người diệt khẩu sẽ lan ra. Nếu công khai, nửa ngọc lại dẫn thẳng về chữ Minh. Dù chọn cách nào, Lục gia chủ cũng sẽ bị ép nghi ngờ người trong nhà.”
Triệu Minh Châu lạnh lùng nói:
“Ngươi vì giữ mạng nên nói gì cũng được.”
A Sâm quay đầu nhìn hắn.
“Triệu công tử, phong thư trong phòng Ngô Đồng còn viết rõ nếu ta bị bắt thì đẩy tội giết Lục Nhữ An cho ta. Ta quả thật giết người, không cần ngươi đẩy. Nhưng mệnh lệnh từ đâu tới, ngươi tưởng đến lúc này còn giấu được sao?”
Triệu Minh Châu cười nhạt.
“Ngươi có thư ta tự tay viết cho ngươi không?”
“Không có.” A Sâm đáp. “Bởi ngươi chưa từng trực tiếp viết cho ta. Mệnh lệnh đều qua Mạnh Hữu.”
“Vậy lời ngươi chỉ là lời một kẻ giết người.”
A Sâm nhìn hắn rất lâu, sau đó bỗng bật cười. Tiếng cười thê lương vang dưới công đường, không giống đắc ý mà giống một người cuối cùng đã nhìn rõ chủ tử mình trung thành bao năm.
“Đúng. Ta là kẻ giết người. Nhưng Mạnh Hữu còn giữ ám hiệu ngươi dùng mỗi khi muốn diệt khẩu. Hai chữ ‘dọn kho’ trong sổ riêng, từ trước tới nay chỉ có một nghĩa. Lục Nhữ An là một lần, Từ Trường Lễ là một lần, còn ta vốn là lần tiếp theo.”
Phủ doãn lập tức cho mang sổ của Mạnh Hữu lên.
Trong sổ có ba dòng ghi “dọn kho”. Dòng đầu trùng với ngày Từ Trường Lễ đột ngột chết vì rơi xuống giếng sau văn hội chưa đầy một tháng. Dòng thứ hai trùng với ngày Lục Nhữ An bị phát hiện ở miếu hoang. Dòng thứ ba được ghi ngay trước đêm A Sâm tới kho cũ bến Vĩnh An gặp Lục Thiên Dạ.
Dòng cuối chưa kịp thực hiện.
Bởi Lục Thiên Dạ đã bắt sống A Sâm trước khi người của Triệu Minh Châu có thể diệt khẩu.
Mạnh Hữu được dẫn lên đối chất. Trước ba dòng sổ và lời khai của A Sâm, hắn không còn đường phủ nhận. Hắn quỳ rạp xuống, nhận chính mình truyền lệnh, nhưng liên tục nói chỉ làm theo Triệu Minh Châu. Ngô Đồng sau đó cũng xác nhận ám hiệu “dọn kho” từng xuất hiện trong một phong thư hắn giúp đốt, người đưa thư dùng nửa dấu mây làm tín vật.
Chứng cứ nối tiếp nhau, cuối cùng khóa chặt mọi đường lui.
Triệu Minh Châu vẫn không nhận.
Hắn quỳ giữa công đường, nhìn từng người từng người từng đứng dưới tay mình quay sang chỉ tội, sắc mặt lạnh đến trắng bệch. Khi phủ doãn hỏi lần cuối, hắn chỉ ngẩng đầu nhìn Lục Thiên Dạ.
“Ngươi thắng rồi.”
Lục Thiên Dạ đáp:
“Đây không phải một ván cờ.”
“Đối với ngươi có lẽ không phải.” Triệu Minh Châu cười rất nhạt. “Nhưng nếu không coi đời người là bàn cờ, làm sao một kẻ mới đến Giang Nam như ngươi có thể dựng Niệm Thanh Minh, ép Triệu gia lùi khỏi thương tuyến?”
“Ta thắng những tuyến hàng ấy bằng khế ước, quy củ và cách dùng người.” Lục Thiên Dạ nhìn hắn, giọng điềm tĩnh. “Ngươi thua không phải vì ta tính giỏi hơn. Ngươi thua vì trong mắt ngươi, người bên cạnh chỉ có thể dùng, không thể tin.”
Ánh mắt Triệu Minh Châu lướt qua A Sâm, Mạnh Hữu và Ngô Đồng.
Những người ấy từng là tay chân của hắn, từng vì bạc, vì sợ hoặc vì trung thành mà làm việc cho hắn. Đến cuối cùng, không một ai còn đứng về phía hắn. Không phải vì Dương gia hay Lục gia mua chuộc được tất cả, mà bởi chính Triệu Minh Châu đã khiến mỗi người hiểu rằng nếu cần, hắn sẽ bỏ họ không chút do dự.
Triệu Minh Châu im lặng một lát rồi chuyển mắt sang Dương Tiểu Thanh.
“Dương tam công tử, ngươi thật sự cho rằng mình thắng sao? Hắn trở về, nói yêu ngươi, mang thư cho ngươi xem, cúi đầu đủ nhiều, vậy những năm đã mất liền không còn nữa?”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.
Y không còn thấy giận như phiên thẩm trước. Người trước mặt đã bị kéo khỏi bóng tối, bị chính người của mình chỉ tội, mọi sự kiêu ngạo đều chỉ còn là lớp vỏ cuối cùng. Hắn muốn khơi lại vết thương giữa hai người, bởi đó là thứ duy nhất hắn vẫn nghĩ mình có thể điều khiển.
“Những năm đã mất vẫn còn.” Dương Tiểu Thanh đáp. “Ta không cần giả vờ chúng chưa từng xảy ra.”
Triệu Minh Châu hơi nheo mắt.
“Vậy ngươi vẫn chọn hắn?”
“Ta chọn thế nào không phải để chứng minh ngươi thắng hay thua.” Y nói. “Ta có thể nhớ chuyện cũ, có thể giận, cũng có thể yêu người đã từng làm ta tổn thương nếu ta nhìn thấy hắn thật sự thay đổi. Đó là đời của ta. Ngươi không có quyền lấy nỗi đau của ta làm bằng chứng cho bất kỳ điều gì.”
Lục Thiên Dạ quay sang nhìn y.
Dương Tiểu Thanh không nhìn lại hắn ngay, nhưng tay đang đặt trong tay áo đã chạm vào những ngón tay hắn. Lần này không chỉ là an ủi. Đó là câu trả lời rất rõ ràng, được nói giữa công đường, trước mặt kẻ từng muốn biến tình cảm của họ thành nhược điểm.
Triệu Minh Châu nhìn hai người, hồi lâu không nói.
Phủ doãn đập kinh đường mộc, tuyên đọc kết luận.
Triệu Minh Châu phạm nhiều tội: mua chuộc người trong nha môn và thương hội, làm giả lộ dẫn cùng công văn, sai người phóng hỏa hủy chứng cứ, uy hiếp và bắt giữ người nhà nhân chứng, chủ mưu gây ra cái chết của Từ Trường Lễ và Lục Nhữ An, đồng thời nhiều lần sai người vu hại Dương gia, Lục gia. Tang vật, thư tín, sổ sách, lời khai và lời tự nhận trên công đường đều đầy đủ. Vì án liên quan đến nhiều mạng người và quan lại trong thành, bản án tử sẽ được trình lên cấp trên phê chuẩn; trước khi có lệnh chính thức, Triệu Minh Châu bị giam nghiêm, toàn bộ sản nghiệp đứng tên hắn và Mạnh Hữu bị niêm phong để bồi hoàn cho người bị hại.
A Sâm trực tiếp giết người, bị định tội tử hình, nhưng lời khai hợp tác được ghi vào hồ sơ. Mạnh Hữu là kẻ truyền lệnh, giúp chuyển bạc, làm giả sổ và uy hiếp nhân chứng, tội không thể miễn. Ngô Đồng nhận bạc mở đường cửa thành và làm lộ dẫn giả, bị cách chức, tịch thu tài sản bất minh, đợi xét thêm. Lý Toàn tuy bị ép nhưng đã phản chủ, giúp kẻ ngoài trà trộn vào Lục phủ, bị phạt theo gia quy và giao nha môn xử lý; vì chưa trực tiếp gây thương vong, tội được giảm. Cát tiên sinh chủ động giao sổ, khai ra nơi giữ người nhà và hỗ trợ đối chứng, được xét giảm nhưng vẫn phải chịu tội vì nhiều năm giúp che giấu khoản bạc.
Cuối cùng, phủ doãn tuyên rõ trước công đường:
“Những lời đồn liên quan đến Dương tam công tử năm xưa đều do người có ý mua chuộc kẻ khác truyền ra. Dương Tiểu Thanh chưa từng dùng quan hệ riêng tư mưu cầu thương lợi, Dương gia không liên quan đến khoản bạc bẩn qua Lục Tường Ký. Từ hôm nay, kẻ nào còn cố ý truyền lại lời vu khống cũ, coi như chống lại công văn nha môn, sẽ bị trị tội.”
Kinh đường mộc hạ xuống.
Một tiếng ấy không lớn hơn tiếng mưa năm xưa, nhưng lại khiến thứ đè nặng trong lòng Dương Tiểu Thanh suốt năm năm cuối cùng vỡ ra.
Y không khóc.
Chỉ đứng yên giữa công đường, chậm rãi thở ra. Bàn tay bên cạnh lập tức nắm lấy tay y, không dè dặt thăm dò, cũng không siết đến mức đau. Lục Thiên Dạ đứng cùng y dưới ánh sáng từ cửa lớn chiếu vào, mắt hơi đỏ nhưng không nói lời xin lỗi. Hắn nhớ y từng bảo lúc đau không phải lúc nào cũng cần nghe xin lỗi, đôi khi chỉ cần người kia ở cạnh.
Vì vậy hắn chỉ ở cạnh.
Triệu Minh Châu bị áp giải ra ngoài sau cùng. Khi đi ngang qua hai người, hắn không nhìn Dương Tiểu Thanh nữa. Có lẽ đến phút cuối, hắn vẫn không hiểu vì sao một vết thương sâu như vậy không khiến họ hủy hoại nhau. Cũng có lẽ hắn đã hiểu, chỉ là không muốn thừa nhận.
Ngoài cửa nha môn, ánh nắng đã lên cao.
Dân chúng đứng hai bên tự động tránh đường cho hai nhà đi ra. Có người cúi đầu, có người muốn lên tiếng xin lỗi nhưng lại không biết nên nói gì. Dương Tiểu Thanh không dừng lại nhận những lời muộn màng ấy. Y đi xuống từng bậc đá, lưng thẳng, bước chân bình ổn.
Đến bậc cuối, Lục Thiên Dạ đưa tay đỡ y theo thói quen. Dương Tiểu Thanh đặt tay lên tay hắn, bước xuống rồi không buông ra. Trước mặt nhiều người, hai người cứ thế sóng vai đi về phía xe ngựa Dương phủ. Không phô trương, cũng không né tránh.
Dương Minh Viễn đứng phía sau nhìn một lúc, cuối cùng chỉ thở dài.
“Lần này ngoài đường thật.”
Dương Minh Thành phe phẩy quạt.
“Sau công văn hôm nay, ai còn dám nhiều lời?”
“Ta không sợ người khác nói.” Dương Minh Viễn lẩm bẩm. “Ta chỉ thấy Tiểu Thanh mềm lòng quá nhanh.”
Liễu Như Vân đi ngang qua, dịu dàng nhắc:
“Năm năm không gọi là nhanh.”
Dương Minh Viễn lập tức im lặng.
Hai nhà không trở về ngay mà cùng tới thương hội. Ở đó, những vị trưởng bối đã chờ sẵn để công khai kết quả cuối cùng. Sổ sách cũ của Lục Tường Ký được ghi chú rõ, trách nhiệm của Lục Nhữ An và những người liên quan cũng được tách bạch. Dương gia nhận lại phần bồi thường trong làm ăn, nhưng Dương Chính Viễn từ chối lấy thêm khoản tiền mang danh “an ủi”. Ông chỉ yêu cầu thương hội lập một quy định mới: từ nay không được vì lời đồn đời tư mà hủy khế ước với một gia tộc nếu không có chứng cứ vi phạm việc làm ăn.
Quy định ấy được các trưởng bối đồng ý.
Dương Tiểu Thanh nghe phụ thân nói xong mới hiểu ông không chỉ muốn trả lại những gì Dương gia đã mất. Ông muốn sau này không còn người nào khác bị vài câu nói trong tiệc rượu ép đến mất đường sống như y năm xưa.
Lục Thiên Dạ cũng ký tên dưới quy định mới với tư cách người đứng đầu Niệm Thanh Minh.
Khi tất cả hoàn tất, trời đã qua giờ Ngọ. Tần Uyển Nhu mời Dương gia tới Lục phủ dùng một bữa cơm, nhưng Dương Chính Viễn nói hôm nay Tiểu Thanh đã mệt, mọi chuyện khác để ngày mai. Bà không ép, chỉ nắm tay Dương Tiểu Thanh một lát, dịu dàng nói muốn tự mình pha cho y một ấm trà hoa nhài khi có thời gian.
Dương Tiểu Thanh đáp:
“Ngày mai con sẽ sang.”
Tần Uyển Nhu hơi ngẩn ra rồi mỉm cười, khóe mắt thoáng đỏ.
“Bá mẫu chờ con.”
Trên đường trở về, Dương Tiểu Thanh không ngồi xe cùng phụ mẫu mà sang xe của Lục Thiên Dạ. Dương Chính Viễn nhìn thấy cũng không nói gì, chỉ bảo xe Lục phủ đi ngay trước xe Dương gia, không được tách đoàn.
Trong xe chỉ có hai người.
Rèm cửa vừa buông xuống, vẻ bình tĩnh Dương Tiểu Thanh giữ suốt buổi sáng cũng chậm rãi tan đi. Y dựa lưng vào thành xe, nhắm mắt một lát. Lục Thiên Dạ rót trà nóng, đặt vào tay y, sau đó ngồi sát bên cạnh. Không ai vội nói chuyện phiên thẩm. Tiếng bánh xe lăn qua đường đá đều đặn, giống như đang đưa họ rời khỏi quãng đời cũ từng mắc kẹt suốt năm năm.
Một lúc sau, Dương Tiểu Thanh tựa đầu lên vai hắn.
Lục Thiên Dạ nghiêng người để y dựa thoải mái hơn, bàn tay phủ lên những ngón tay đang cầm chén của y.
“Cuối cùng cũng kết thúc rồi.” Dương Tiểu Thanh nói.
“Ừ.”
“Đệ từng tưởng đến ngày này mình sẽ rất vui.”
“Bây giờ không vui sao?”
“Có.” Y mở mắt, nhìn bàn tay hai người đặt cạnh nhau. “Nhưng mệt nhiều hơn. Giống như đã đi một con đường quá dài, đến cửa nhà rồi mới thấy chân đau.”
Lục Thiên Dạ im lặng một chút rồi khẽ kéo y gần hơn.
“Vậy nghỉ một lát. Đường còn lại ta đi chậm cùng đệ.”
Dương Tiểu Thanh bật cười rất khẽ.
“Huynh lại nói lời dễ nghe.”
“Ta đang nói thật.”
“Đệ biết.”
Y nhắm mắt lại, để hơi ấm của người bên cạnh xua đi phần lạnh lẽo còn sót sau công đường. Lục Thiên Dạ cúi đầu, môi khẽ chạm lên tóc y. Nụ hôn nhẹ đến mức gần như chỉ là một hơi thở, nhưng lần này hắn không lập tức lùi ra nhìn xem y có khó chịu hay không. Dương Tiểu Thanh cũng không mở mắt, chỉ siết nhẹ tay hắn, như một lời đáp tự nhiên.
Xe ngựa đi qua con đường dưới hàng hòe.
Năm năm trước, chính con đường ấy từng tiễn Lục Thiên Dạ rời Trường An. Hôm nay hắn ngồi trong xe trở về Dương phủ, trong lòng có người mình từng đánh mất đang yên ổn tựa vào vai.
Đến cổng Dương phủ, Dương Tiểu Thanh vẫn chưa xuống xe ngay.
Y ngồi thẳng lại, chỉnh mái tóc hơi rối rồi nhìn Lục Thiên Dạ.
“Ngày mai huynh sang Lục phủ sớm chứ?”
“Ta vốn ở Lục phủ.”
Dương Tiểu Thanh biết mình lỡ lời, mặt hơi nóng.
“Ý đệ là… ngày mai huynh đừng đi thương hội.”
Lục Thiên Dạ nhìn y, ý cười dần hiện lên.
“Ta không đi.”
“Bởi vì đệ muốn mở phong thư ‘nếu gặp’ ở Noãn Lan viện.”
Nụ cười trong mắt hắn chậm rãi lắng xuống thành dịu dàng.
“Được.”
Dương Tiểu Thanh do dự một thoáng rồi nói tiếp:
“Còn một chuyện. Phụ thân bảo tương lai phải nói rõ trước hai nhà. Huynh đã nói sau khi án kết thúc sẽ hỏi đệ.”
“Ta nhớ.”
“Vậy ngày mai…” Y quay mặt nhìn rèm cửa, vành tai đỏ lên. “Huynh gọi Lục bá phụ và Tần bá mẫu cùng tới Dương phủ dùng bữa tối đi.”
Lục Thiên Dạ nhìn y không chớp mắt.
“Tiểu Thanh, đệ biết lời này có nghĩa gì không?”
Dương Tiểu Thanh quay lại, cố giữ vẻ bình tĩnh.
“Đệ chỉ mời trưởng bối hai nhà dùng bữa. Huynh nghĩ đi đâu?”
Lục Thiên Dạ khẽ cười, nhưng mắt đã đỏ.
“Ta không dám nghĩ xa. Ta chỉ biết ngày mai nhất định sẽ tới.”
Dương Tiểu Thanh mở cửa xe, trước khi bước xuống lại quay đầu nói:
“Đừng mang sổ sách.”
“Ừ.”
“Cũng đừng mang hộp thư cũ.”
“Được.”
“Chỉ mang lời huynh muốn hỏi.”
Lục Thiên Dạ nhìn y, giọng thấp mà chắc chắn:
“Ta sẽ mang tới.”
Dương Tiểu Thanh bước xuống xe. Gió ngoài cổng phủ hơi lạnh lên gương mặt còn nóng, nhưng khóe môi y vẫn không thể hoàn toàn hạ xuống. Phía sau, Lục Thiên Dạ ngồi trong xe nhìn bóng y đi qua cổng, lần đầu tiên không còn thấy cánh cửa Dương phủ là một ranh giới mình phải đứng ngoài.
Ngày mai, hai nhà sẽ cùng ngồi xuống.
Một phong thư cuối cùng sẽ được mở.
Và lời hắn đã giữ suốt năm năm, cuối cùng cũng có thể đường đường chính chính nói trước mặt người mình yêu.
(Hết chương 68)
Bình luận 💬 0