Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

DỰC HẠ TRẦM THANH

Chương 57: Một Chén Trà, Một Tấm Lưới

Chương 1: Dưới tán cây hòe năm ấy Chương 2: Người Quan Trọng Nhất Chương 3: Mùa Hạ Năm Mười Lăm Tuổi Chương 4: Cơn Sóng Đầu Tiên Chương 5: Cảm Giác Kỳ Lạ Chương 6: Người Trong Lòng Chương 7: Người Không Thể Thay Thế Chương 8: Người Được Bảo Vệ Chương 9: Chỉ Vì Là Huynh Chương 10: Người Mà Hắn Không Thể Mất Chương 11: Nghịch Lân Chương 12: Không đổi Chương 13: Khoảng cách Chương 14: Người Ngốc Nhất Chương 15: Cảm Giác Không Giống Trước Đây Chương 16: Người Muốn Gặp Nhất Chương 17: Không Giấu Được Nữa Chương 18: Người Đầu Tiên Nhìn Ra Chương 19: Bí Mật Dưới Ánh Hoàng Hôn Chương 20: Được Thiên Vị Chương 21: Một Ngày Không Tới Chương 22: Ngày Kia Chương 23: Tiểu Đệ Chương 24: Hóa Ra Đệ Đã Biết Chương 25: Người Đẩy Ra Trước Chương 26: Một Bức Tường Chương 27: Ba Ngày Chương 28: Mưa Ngoài Cổng Thành Chương 29: Năm Năm Không Đợi Chương 30: Người Cũ Trước Cửa Chương 31: Đừng Thay Ta Quyết Định Chương 32: Những Bức Thư Không Gửi Chương 33: Một Phong Thư Được Hỏi Trước Chương 34: Chữ Thanh Chương 35: Đứng Bên Cạnh Chương 36: Hỏi Trước Chương 37: Một Đoạn Đường Được Chọn Chương 38: Có Thể Ôm Đệ Không Chương 39: Danh Chính Ngôn Thuận Chương 40: Một Ván Cờ Trong Dương Phủ Chương 41: Một Buổi Trà Được Báo Trước Chương 42: Cùng Đi Một Đoạn Phố Chương 43: Cùng Ngồi Trong Ván Cờ Chương 44: Lần Này Không Giấu Chương 45: Văn Hội Năm Ấy Chương 46: Không Còn Là Điểm Yếu Chương 47: Sau Cơn Gió Thu Chương 48: Không Cần Che Giấu Chương 49: Tin Đồn Chạm Đến Lục Gia Chương 50: Miếng Ngọc Vỡ Chương 51: Câu Hỏi Đợi Qua Một Đêm Chương 52: Đệ Tin Huynh Lần Này Chương 53: Lời Tin Dưới Ánh Sáng Chương 54: Năm Năm Nhìn Từ Xa Chương 55: Năm Năm Đặt Trên Bàn Chương 56: Lá Thư Năm Thứ Nhất Chương 57: Một Chén Trà, Một Tấm Lưới Chương 58: Gió Nổi Trong Lục Phủ Chương 59: Lưới Giăng Tây Thành Chương 60: Hộp Đen Mở Ra Chương 61: Tự Chọn Chương 62: Vệt Xanh Sau Cầu Đá Chương 63: Trước Bình Minh Phải Trở Về Chương 64: Ánh sáng sau đêm dài Chương 65: Những Lá Thư Từ Giang Nam Chương 66: Một Lời Trước Công Đường Chương 67: Tên Người Giữa Ánh Sáng Chương 68: Án Cũ Khép Lại Chương 69: Lời Hồi Âm Sau Năm Năm Chương 70: Mùa Xuân Đón Người Về Chương 71: Vẫn Là Tiểu Thanh Của Năm Nào Chương 72: Từ Nay Thư Đều Có Người Nhận
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 57: Một Chén Trà, Một Tấm Lưới

Ngày hôm sau, trời trong sau mưa.

Dương Tiểu Thanh vốn tưởng Lục Thiên Dạ sẽ lại mang thư tới, hoặc ít nhất sẽ gửi một tờ giấy dài nói về nha môn, thương hội, Quách Bình và A Sâm. Nhưng đến gần giờ Tỵ, người Lục phủ chỉ đưa sang một bái thiếp rất ngắn. Trên thiếp, nét chữ của Lục Thiên Dạ ngay ngắn hơn mấy ngày trước, như cố ý để người đọc nhìn vào đã thấy lòng nhẹ đi một chút.

“Hôm nay không mang thư cũ. Ta xin hỏi Dương tam công tử có muốn uống trà trong đình nhỏ không. Ta chỉ mang bánh hạch đào, không mang thêm điểm tâm khác.”

Dương Tiểu Thanh đọc xong, khóe môi không nhịn được cong lên.

Hôm qua y vừa nói muốn nghỉ một ngày, không đọc thư, không nói sổ sách, không nói Triệu Minh Châu, chỉ uống một chén trà trong đình. Người kia quả nhiên nhớ rất kỹ, thậm chí nhớ cả câu không được mang quá nhiều điểm tâm. Nha hoàn đứng bên cạnh thấy công tử nhà mình cúi đầu nhìn bái thiếp lâu như vậy, cũng mím môi cười. Dương Tiểu Thanh khép thiếp lại, cố giữ mặt bình tĩnh, nhưng vành tai đã hơi đỏ.

“Đi nói với phụ thân một tiếng. Nếu phụ thân đồng ý, mời Lục công tử vào.”

Nha hoàn lĩnh mệnh đi ngay. Một lát sau, Dương Chính Viễn cho người truyền lời: được uống trà, nhưng đình nhỏ không được buông kín rèm, người hầu phải đứng xa vừa đủ. Dương Tiểu Thanh nghe xong vừa xấu hổ vừa buồn cười. Phụ thân y nói như vậy rõ ràng là đã biết đêm trước có chuyện hôn trán, tuy không ngăn, nhưng cũng không để hai người quá tự do. Y lấy tay áo che mặt một lát, cuối cùng vẫn đứng dậy đi về phía đình nhỏ.

Lục Thiên Dạ đến đúng giờ.

Hắn mặc trường bào màu xanh sẫm, bên hông không đeo ngọc quý, chỉ mang một túi giấy nhỏ đựng bánh hạch đào. Hôm nay hắn không đem theo vẻ nặng nề của hộp thư cũ, cũng không có sắc mặt trắng bệch như khi nhận tin Lục Nhữ An chết. Vừa bước vào vườn, hắn đã nhìn thấy Dương Tiểu Thanh đứng bên đình, áo xanh nhạt, tóc buộc bằng dây lụa trắng, trong tay cầm lò sưởi nhỏ. Ánh nắng sau mưa rơi qua tán hòe, phủ lên vai y một tầng sáng mỏng. Lục Thiên Dạ dừng chân trong khoảnh khắc, ánh mắt dịu xuống rất nhanh.

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.

“Huynh đứng đó làm gì?”

Lục Thiên Dạ bước tới, hành lễ rất nghiêm túc.

“Đến hỏi Dương tam công tử có muốn uống trà không.”

Dương Tiểu Thanh bị hắn làm ra vẻ đứng đắn chọc cười.

“Thiếp đã đưa vào rồi, phụ thân cũng đồng ý rồi, huynh còn hỏi?”

“Vì người ta thật sự muốn hỏi là đệ.”

Dương Tiểu Thanh tai lập tức nóng lên. Hắn nói câu ấy rất bình tĩnh, không giống cố ý trêu, nhưng chính vì bình tĩnh nên càng khiến người ta không biết đáp sao. Y quay người vào đình trước, đặt lò sưởi xuống bàn.

“Vậy ta muốn uống trà.”

Lục Thiên Dạ đi theo vào, đặt túi bánh hạch đào lên bàn. Trong đình hôm nay có trà hoa nhài, bánh hạch đào, một đĩa hạt sen rang và hai chiếc chén sứ trắng. Không có sổ sách, không có thư cũ, cũng không có hộp gỗ nặng nề. Dương Tiểu Thanh nhìn những thứ ấy, lòng thật sự nhẹ đi một chút. Mấy ngày qua bọn họ cứ không ngừng mở ra vết thương cũ, tuy cần thiết, nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy, ngay cả một người muốn đi tiếp cũng sẽ mệt. Hôm nay y chỉ muốn nhìn người trước mặt không phải trong dáng vẻ tự trách hay chịu phạt, mà là Lục Thiên Dạ vốn có: trầm ổn, thông minh, biết cười rất nhạt khi trêu y.

Y rót trà cho hắn.

Lục Thiên Dạ lập tức đưa tay muốn nhận, nhưng Dương Tiểu Thanh không buông ngay.

“Thiên Dạ ca ca.”

“Ta đây.”

“Hôm nay huynh không cần ngồi như phạm nhân chờ xử.”

Lục Thiên Dạ hơi khựng.

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, giọng không nặng nhưng rất nghiêm túc:

“Mấy ngày nay huynh cứ cúi đầu quá nhiều. Sai thì phải nhận, chuyện cũ cũng phải nói rõ, nhưng huynh không thể mãi đứng ở chỗ thấp như vậy. Ta muốn người đi cạnh ta sau này là Lục Thiên Dạ, không phải một người chỉ biết chờ ta mắng.”

Lục Thiên Dạ nhìn y, đáy mắt khẽ động.

“Đệ không thích ta như vậy?”

“Không thích.” Dương Tiểu Thanh đáp rất thẳng. “Ta từng thích Thiên Dạ ca ca vì huynh biết che mưa chắn gió, biết làm việc quyết đoán, biết khiến người khác yên tâm. Bây giờ ta không cần huynh che hết mưa gió cho ta nữa, nhưng cũng không muốn huynh tự biến mình thành người chỉ biết nhận lỗi. Huynh có thể đau, có thể hối hận, nhưng cũng phải đứng thẳng.”

Lời này khiến Lục Thiên Dạ im lặng rất lâu.

Rồi hắn chậm rãi nhận lấy chén trà từ tay y.

“Được. Hôm nay ta đứng thẳng uống trà với đệ.”

Dương Tiểu Thanh thấy hắn đáp nghiêm túc như vậy, ngược lại hơi ngượng.

“Ta không phải bảo huynh lập tức…”

“Ta biết.” Lục Thiên Dạ nhìn y, trong mắt cuối cùng có ý cười rõ hơn. “Đệ muốn thấy ta bớt đáng thương một chút.”

Dương Tiểu Thanh lập tức trừng hắn.

“Ta không nói huynh đáng thương.”

“Nhưng ý đệ là vậy.”

“Lục Thiên Dạ.”

Hắn khẽ cười.

Đây là lần đầu tiên sau nhiều ngày, Dương Tiểu Thanh thấy hắn cười mà không mang theo quá nhiều đau. Ý cười rất nhạt, nhưng có sức sống. Y bỗng cảm thấy lòng mình cũng nhẹ hơn. Có lẽ bọn họ thật sự không thể cứ đứng mãi trong đống thư cũ và những lời xin lỗi. Nếu muốn đi tiếp, họ cũng cần những lúc như thế này: uống trà, ăn bánh, nói vài câu không quá nặng, thậm chí có thể trêu nhau một chút.

Lục Thiên Dạ mở túi giấy, lấy bánh hạch đào ra. Hắn không bẻ ngay, chỉ đặt trước mặt Dương Tiểu Thanh. Y nhìn hắn một cái, tự tay bẻ đôi, đưa cho hắn nửa miếng.

“Không được nói vì là ta đưa nên ngon.”

Lục Thiên Dạ nhận lấy.

“Vậy ta nói bánh hôm nay nướng rất khéo.”

“Thật sao?”

“Thật.” Hắn cắn một miếng, rồi bổ sung rất tự nhiên. “Nhưng đệ đưa nên vẫn ngon hơn.”

Dương Tiểu Thanh suýt bị sặc trà.

“Huynh…”

Lục Thiên Dạ đưa khăn qua rất nhanh, nhưng ánh mắt lại mang ý cười không giấu.

“Ta đã cố bớt một nửa rồi.”

Dương Tiểu Thanh cầm khăn, mặt đỏ bừng.

“Huynh đúng là càng ngày càng…”

“Càng ngày càng thế nào?”

Dương Tiểu Thanh mím môi.

“Không nói.”

Lục Thiên Dạ không truy hỏi, chỉ cúi đầu uống trà. Nhưng không khí giữa hai người đã khác. Không còn căng như dây đàn, cũng không bị quá khứ ép đến thở không nổi. Dương Tiểu Thanh nhìn hắn ngồi đối diện, bỗng nhận ra người này thật sự đang học cách ở bên y, không chỉ bằng những lời xin lỗi, mà còn bằng cả việc dám sống lại trước mặt y. Điều này khiến y thấy vui hơn mình tưởng.

Nhưng buổi trà yên ổn không kéo dài đến hết chén thứ hai.

Tạ Cảnh Hành đến Dương phủ vào giữa giờ Tỵ. Người hầu đứng ngoài đình bẩm báo, nói Tạ công tử có tin gấp muốn gặp Lục Thiên Dạ và Dương đại công tử. Dương Tiểu Thanh vừa nghe hai chữ “tin gấp”, tay cầm chén trà lập tức khựng lại. Lục Thiên Dạ nhìn thấy, nhưng không đứng dậy ngay. Hắn đặt chén xuống, quay sang y trước.

“Ta có thể nghe tin này ở đây không? Nếu đệ không muốn hôm nay bị cuốn vào chuyện đó, ta ra thư phòng nói với Tạ Cảnh Hành.”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.

“Có phải liên quan A Sâm?”

“Rất có thể.”

“Vậy nghe ở đây.” Y nói. “Hôm nay vốn hẹn uống trà, nhưng nếu việc thật sự gấp, không cần giả vờ không có. Ta không yếu đến mức một cái tên cũng nghe không nổi.”

Lục Thiên Dạ gật đầu.

“Tạ công tử, mời vào.”

Tạ Cảnh Hành vào đình rất nhanh, trên người còn mang bụi đường. Hắn hành lễ với Dương Tiểu Thanh rồi không vòng vo.

“A Sâm xuất hiện ở phố Nam. Hắn dùng một đứa trẻ đưa tin tới hiệu giấy Thanh Mặc, nói trong tay có nửa phần sổ phụ khác của Lục Tường Ký. Muốn Lục Thiên Dạ giờ Thân một mình đến kho cũ bên bến Vĩnh An. Nếu có người của Dương gia hoặc nha môn đi theo, Quách Bình đêm nay sẽ chết.”

Dương Tiểu Thanh sắc mặt lập tức trầm xuống.

Lục Thiên Dạ lại không hề rối. Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt trong khoảnh khắc ấy đã đổi khác. Vẻ dịu dàng khi uống trà với Dương Tiểu Thanh vẫn còn, nhưng bên dưới đã hiện ra sự sắc bén của người từng một mình dựng nên Niệm Thanh Minh ở Giang Nam. Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, bỗng hiểu vì sao người ngoài từng nói Lục Thiên Dạ trên thương trường không dễ chọc. Hắn không phải không có mũi nhọn, chỉ là trước mặt y mấy ngày qua luôn tự thu lại quá nhiều.

Lục Thiên Dạ hỏi:

“Đứa trẻ đâu?”

Tạ Cảnh Hành đáp:

“Đã giữ lại, không làm khó. Nó chỉ nhận hai văn tiền đưa thư, không biết người phía sau. Nhưng người của ta theo dấu thấy một nam tử cao gầy rời khỏi phố Nam, tay trái đeo găng mỏng.”

“Kho bến Vĩnh An có mấy cửa?”

“Ba cửa. Một cửa chính thông bến nước, một cửa sau thông hẻm chứa than, một cửa nhỏ sát tường phía Đông đã hỏng khóa.”

Lục Thiên Dạ nhìn về phía Dương Minh Thành vừa đi tới ngoài đình.

“Dương đại công tử, người của Dương gia có thể mượn vài người quen mặt ở bến nước không?”

Dương Minh Thành gật đầu.

“Có.”

“Tạ Cảnh Hành, ngươi đi thương hội mời hai vị trưởng bối làm chứng, nhưng không cần nói bắt người, chỉ nói kiểm hàng ở bến Vĩnh An. Tống gia có người ở gần đó, nhờ Tống Nhược Lan giữ lại một xe hàng trước cửa kho, tạo lý do để người ra vào chậm lại. Ta sẽ đến giờ Thân, nhưng không một mình.”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.

“A Sâm bảo huynh một mình đi.”

Lục Thiên Dạ quay sang y, ánh mắt dịu lại nhưng giọng vẫn chắc chắn:

“Ta không đến để nghe lời hắn. Ta đến để bắt hắn.”

Câu này rơi xuống, trong đình lập tức yên tĩnh.

Dương Tiểu Thanh nhìn Lục Thiên Dạ như vậy, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác rất lạ. Không phải vì hắn dịu dàng nên mềm lòng, cũng không phải vì hắn cúi đầu nhận lỗi nên đau lòng. Mà là vì người trước mặt cuối cùng không còn bị lỗi lầm cũ ép thấp đến mức quên mất chính mình. Hắn vẫn hỏi y, vẫn tôn trọng y, nhưng trong chuyện nên quyết đoán, hắn không hề do dự.

Đây mới là Lục Thiên Dạ.

Dương Tiểu Thanh đặt tay lên lò sưởi, nhẹ giọng hỏi:

“Huynh định làm thế nào?”

“Ta sẽ đi bằng cửa chính.” Lục Thiên Dạ nói. “Để hắn thấy ta thật sự tới. Nhưng kho bên kia sẽ có người của Tạ Cảnh Hành và Dương gia chặn hẻm than. Cửa nhỏ phía Đông để mở, cho hắn tưởng còn đường lui. Người của ta sẽ ở ngoài tường Đông chờ. Nếu hắn muốn dùng Quách Bình uy hiếp, trước giờ Thân phải có người tới thương hội xác nhận tình hình Quách Bình. Nếu Quách Bình an toàn, lời uy hiếp của hắn chỉ là mồi.”

Tạ Cảnh Hành cười nhẹ.

“Ngươi đã nghĩ xong rồi?”

“Ta nghĩ từ lúc Quách Bình nói về A Sâm.” Lục Thiên Dạ đáp. “Người như A Sâm nếu còn ở Trường An, không thể không liên lạc với bên ngoài. Hắn sẽ không tự mình đến nha môn, cũng không thể để Quách Bình sống yên. Ta vốn định để người theo tuyến phố Nam thêm hai ngày, không ngờ hắn ra tay sớm hơn.”

Dương Minh Thành nhìn hắn, ánh mắt có chút tán thưởng.

“Vậy hôm nay buổi trà này là thật, hay ngươi vốn đang chờ tin?”

“Buổi trà là thật.” Lục Thiên Dạ nhìn Dương Tiểu Thanh. “Chờ tin cũng là thật. Hai chuyện không xung đột.”

Dương Tiểu Thanh bị hắn nhìn đến mặt hơi nóng, nhưng không né tránh.

“Vậy ta có thể làm gì?”

Lục Thiên Dạ lập tức nhíu mày rất nhẹ.

Dương Tiểu Thanh thấy vậy, chưa đợi hắn nói đã nói trước:

“Ta không nói muốn đi kho bến Vĩnh An. Ta biết nơi đó nguy hiểm, cũng biết mình đi theo sẽ khiến các huynh phân tâm. Nhưng chuyện này liên quan đến Dương gia và ta, ta không muốn chỉ ngồi chờ mà không biết gì. Ta có thể ở thương hội, cùng mẫu thân hoặc đại ca chờ tin. Nếu có tin về Quách Bình, lập tức đưa cho ta.”

Lục Thiên Dạ nhìn y một lát.

“Được.”

Dương Tiểu Thanh hơi bất ngờ.

“Huynh đồng ý nhanh vậy?”

“Vì đệ nói hợp lý.” Lục Thiên Dạ đáp. “Ta không muốn đệ tới nơi nguy hiểm, nhưng cũng không muốn giấu đệ ở Dương phủ. Nếu đệ ở thương hội, có Dương bá phụ, Dương đại công tử và người thương hội, ta yên tâm hơn. Tin tức cũng có thể đưa đến đệ ngay.”

Dương Tiểu Thanh cong môi rất nhẹ.

“Hôm nay đáp tốt.”

Lục Thiên Dạ nhìn y, trong mắt có ý cười:

“Vì có người vừa nhắc ta phải đứng thẳng.”

Dương Tiểu Thanh mặt nóng lên, cúi đầu uống trà, không nói thêm.

---

Giờ Thân, kho cũ bên bến Vĩnh An gió rất lớn.

Lục Thiên Dạ đến bằng xe ngựa Lục phủ, bên ngoài chỉ có một xa phu và Trần quản sự, nhìn qua đúng như lời hẹn “một mình” mà A Sâm yêu cầu. Kho cũ đã bỏ không nhiều năm, cửa chính khép hờ, bên trong có mùi gỗ mục và hơi nước từ bến sông thổi vào. Hắn bước xuống xe, áo bào xanh sẫm bị gió thổi lay động, vẻ mặt bình tĩnh như không phải đi vào bẫy, mà chỉ đến kiểm một lô hàng chậm giao.

Bên trong kho tối hơn ngoài trời.

Một bóng người đứng sau đống thùng gỗ cũ, tay trái đeo găng mỏng. Hắn cao gầy, lưng hơi cong, nửa gương mặt che trong bóng tối. Khi thấy Lục Thiên Dạ đi vào, hắn cười khàn một tiếng.

“Lục gia chủ quả nhiên vẫn dám tới.”

Lục Thiên Dạ dừng cách hắn mười bước.

“A Sâm.”

Người kia kéo găng tay trái lên một chút, lộ ra ngón út thiếu một đốt.

“Lâu rồi không nghe ai gọi cái tên này.”

“Ngươi giết Lục Nhữ An?”

A Sâm cười.

“Lục gia chủ vừa đến đã hỏi chuyện người chết, không hỏi người sống sao? Quách Bình hiện tại có lẽ còn đang run trong thương hội. Chỉ cần ta không về đúng giờ, hắn có thể sẽ không sống qua đêm nay.”

Lục Thiên Dạ bình thản nhìn hắn.

“Quách Bình giờ này đang ở thương hội, bên cạnh có người Dương gia, Lục gia, Tống gia và nha môn. Ngươi nếu có người động được tới hắn dưới từng ấy ánh mắt, cũng không cần dụ ta đến đây.”

Nụ cười của A Sâm cứng lại rất nhẹ.

Lục Thiên Dạ tiếp tục:

“Ngươi muốn ta một mình đến đây, không phải để đổi mạng Quách Bình. Ngươi muốn có người thấy ta lén gặp ngươi, sau đó để một phần ‘sổ phụ’ giả rơi ra từ tay ta, chứng minh Lục gia và ngươi đã sớm cấu kết. Đến lúc đó, dù ta nói gì cũng giống giết người diệt khẩu không thành.”

A Sâm nhìn hắn, ánh mắt lần đầu tiên thay đổi.

“Ngươi đoán được?”

“Không khó đoán.” Lục Thiên Dạ đáp. “Triệu Minh Châu dùng lời đồn không đủ, thư cũ cũng không đủ. Hắn cần một cảnh tượng đủ khiến người khác tận mắt nhìn thấy ta có vẻ đang giấu. Đáng tiếc, hắn chọn kho cũ bến Vĩnh An. Nơi này đường lui nhiều, nhưng cũng quá dễ giăng lưới.”

A Sâm đột nhiên xoay người lao về phía cửa nhỏ phía Đông.

Nhưng hắn vừa động, cửa sau hẻm than đã bị đẩy mở. Dương Minh Thành dẫn hai hộ vệ Dương gia chặn phía đó. Gần như cùng lúc, ngoài tường Đông vang lên tiếng bước chân gấp. Tạ Cảnh Hành từ cửa hỏng bước vào, trong tay phe phẩy chiếc quạt xếp, phía sau là hai người của thương hội. Cửa chính cũng có Trần quản sự và hộ vệ Lục phủ giữ lại. A Sâm đứng giữa kho, sắc mặt cuối cùng hoàn toàn lạnh xuống.

“Lục Thiên Dạ, ngươi không sợ ta chết ở đây sao?”

Lục Thiên Dạ nhìn hắn.

“Ngươi sẽ không chết dễ như vậy.”

A Sâm cười gằn, tay phải bỗng rút ra một thanh đoản đao, nhưng không lao về phía Lục Thiên Dạ mà đưa thẳng lên cổ mình. Lục Thiên Dạ dường như đã chờ động tác này. Hắn bước lên nửa bước, chiếc quạt gỗ trong tay áo vung ra cực nhanh, đánh vào cổ tay A Sâm. Đoản đao rơi xuống đất, Dương Minh Thành phía sau lập tức cho người giữ chặt hai tay hắn. A Sâm vùng vẫy muốn cắn chiếc nhẫn trên ngón tay, lại bị Tạ Cảnh Hành dùng quạt chặn hàm trước một bước.

Tạ Cảnh Hành cười lạnh:

“Đều đã biết ngươi là người của Triệu Minh Châu, ai còn để ngươi ngậm độc tự sát trước mặt?”

A Sâm bị ép quỳ xuống, tóc rối che nửa mặt, ánh mắt hung ác như thú cùng đường.

Lục Thiên Dạ bước tới trước mặt hắn.

“Lục Nhữ An chết vì độc gì?”

A Sâm không đáp.

“Người đưa nửa miếng ngọc cho hắn năm đó là ngươi?”

A Sâm vẫn không đáp.

“Triệu Minh Châu hiện ở biệt viện phía Tây thành, ngươi nếu muốn giữ mạng cho hắn, tốt nhất nghĩ kỹ. Hắn để ngươi đến đây, vốn đã chuẩn bị bỏ ngươi.”

A Sâm cười khàn:

“Lục gia chủ không cần khích ta. Ta làm việc cho Triệu công tử nhiều năm, chết cũng không lạ.”

Lục Thiên Dạ cúi người, nhặt một gói giấy từ trong tay áo A Sâm rơi ra. Bên trong là vài tờ giấy đã viết sẵn, nét chữ cố ý mô phỏng chữ Lục gia, nội dung ám chỉ Lục Thiên Dạ từng cùng A Sâm bàn cách xử lý Quách Bình. Hắn chỉ nhìn lướt qua đã đưa cho Dương Minh Thành.

“Giữ làm chứng.”

Dương Minh Thành nhận lấy.

“Chữ giả không tệ, nhưng nét chuyển bút vẫn có mùi Giang Nam.”

A Sâm sắc mặt hơi đổi.

Lục Thiên Dạ nhìn hắn, giọng lạnh hơn:

“Ngươi tưởng ta chỉ đến vì bị uy hiếp, nhưng thật ra từ lúc ngươi dùng đứa trẻ đưa thư, ngươi đã thua. Người thật sự muốn sống sẽ không dùng một đứa trẻ làm mồi. Người làm như vậy, hoặc là quá vội, hoặc là được lệnh phải diễn một cảnh trong hôm nay. Triệu Minh Châu muốn ta đứng vào nơi có vẻ như đang giấu. Vậy ta cho hắn một nơi có đầy đủ nhân chứng.”

Dương Minh Thành liếc hắn một cái.

“Lục gia chủ hôm nay đúng là không giống người đến chịu phạt.”

Lục Thiên Dạ nhàn nhạt đáp:

“Ta vốn không đến chịu phạt.”

Câu này nếu đặt trước kia, có lẽ Dương Minh Thành sẽ không để ý. Nhưng sau mấy ngày nhìn Lục Thiên Dạ cúi đầu trước Dương Tiểu Thanh quá nhiều, lúc này nghe hắn nói như vậy, Dương Minh Thành lại cảm thấy thuận mắt hơn không ít. Người muốn đi cùng Tiểu Thanh nhà họ, quả thật không nên chỉ biết hối hận. Biết nhận lỗi là một chuyện, biết đứng thẳng bảo vệ người mình yêu lại là chuyện khác.

A Sâm bị trói chặt. Khi người của nha môn được mời tới, hắn vẫn cắn răng không khai. Nhưng trong người hắn lục ra được một viên độc nhỏ giấu trong nhẫn, mấy tờ giấy giả, và một mảnh vải có hương tro giống loại phát hiện ở miếu hoang. Những thứ này chưa đủ trực tiếp kéo Triệu Minh Châu vào, nhưng đã đủ chứng minh A Sâm có liên quan đến cái chết của Lục Nhữ An và âm mưu vu vạ Lục gia.

Trước khi bị áp đi, A Sâm bỗng quay đầu nhìn Lục Thiên Dạ.

“Ngươi bắt được ta thì sao? Ngươi tưởng Lục gia của ngươi sạch thật à?”

Lục Thiên Dạ nhìn hắn, không nói.

A Sâm cười đến khàn cả giọng:

“Lục Nhữ An trước khi chết không chỉ gặp ta. Hắn còn gặp một người mặc áo hạ nhân Lục phủ. Ngươi muốn tra, cứ về phủ mà tra. Có lẽ thứ ngươi muốn tìm không nằm trong tay Triệu công tử, mà nằm trong chính nhà ngươi.”

Dương Minh Thành ánh mắt trầm xuống.

Lục Thiên Dạ vẫn rất bình tĩnh.

“Ta sẽ tra.”

A Sâm nhìn hắn như muốn từ vẻ mặt hắn tìm ra chút hoảng loạn, nhưng không thấy. Cuối cùng hắn bị áp ra khỏi kho, tiếng xiềng vang lên lẫn với tiếng gió ngoài bến nước. Lục Thiên Dạ đứng trong kho cũ, ánh mắt dừng trên mấy tờ giấy giả trong tay Dương Minh Thành. Hắn biết A Sâm câu cuối cùng có thể là thật, cũng có thể là một cái bẫy khác. Nhưng dù thế nào, lần này hắn không còn bị lời ấy đánh cho lùi lại.

Nếu trong Lục phủ thật sự có vấn đề, hắn sẽ tự tay kéo ra.

---

Khi tin A Sâm bị bắt truyền tới thương hội, Dương Tiểu Thanh đang ngồi bên cửa sổ.

Y không đi kho bến Vĩnh An, nhưng cũng không về Dương phủ. Dương Chính Viễn ở bên cạnh, Liễu Như Vân sai người mang áo choàng tới, Dương Minh Viễn thì đi qua đi lại mấy vòng khiến người nhìn cũng thấy chóng mặt. Đến khi Tạ Cảnh Hành phái người báo A Sâm đã bị bắt sống, còn thu được giấy giả định vu vạ Lục gia, Dương Minh Viễn mới dừng bước. Dương Tiểu Thanh đặt chén trà xuống, trong lòng thở ra một hơi rất dài.

Không lâu sau, Lục Thiên Dạ đến thương hội.

Hắn vẫn mặc áo xanh sẫm ban sáng, nhưng tay áo dính một chút bụi kho cũ. Thần sắc hắn không mệt mỏi như mấy ngày trước, ánh mắt cũng không trĩu nặng tự trách. Khi bước vào, hắn trước tiên hành lễ với Dương Chính Viễn và Liễu Như Vân, sau đó mới nhìn Dương Tiểu Thanh.

“Ta đã về.”

Chỉ bốn chữ rất bình thường, nhưng Dương Tiểu Thanh nghe xong lại thấy lòng mình mềm xuống.

Y đứng dậy đi tới trước mặt hắn. Trước mặt trưởng bối và người ngoài, y không thể ôm hắn, cũng không thể nắm tay quá lâu. Nhưng y nhìn bụi trên tay áo hắn, nhớ đến lời mình từng nói: nếu trên vai có lá thì có thể phủi, không cần hỏi. Vì vậy y đưa tay, rất tự nhiên phủi nhẹ vệt bụi trên tay áo hắn.

Động tác ấy khiến Lục Thiên Dạ khựng lại.

Dương Tiểu Thanh nhỏ giọng nói:

“Có bụi.”

Lục Thiên Dạ nhìn y, ánh mắt dịu xuống.

“Ừ.”

“Bắt được người rồi?”

“Bắt được.”

“Có bị thương không?”

“Không.”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn từ trên xuống dưới một lượt, xác nhận hắn không nói dối mới nhẹ nhàng gật đầu.

“Vậy tốt.”

Dương Minh Viễn đứng bên cạnh nhìn cảnh này, khóe miệng giật một cái. Nhưng hôm nay hắn hiếm khi không chen ngang. Có lẽ bởi Lục Thiên Dạ lần này thật sự làm việc đủ gọn. Không giấu, không lén đi, không kéo Tiểu Thanh vào chỗ nguy hiểm, cũng không để đối phương vu vạ thành công. Dương Minh Viễn tuy vẫn nhìn hắn không vừa mắt, nhưng ít nhất không thể mở miệng mắng.

Sau khi mọi người nghe Lục Thiên Dạ nói lại toàn bộ chuyện ở kho cũ, Dương Tiểu Thanh im lặng một lát.

“A Sâm nói Lục Nhữ An còn gặp người mặc áo hạ nhân Lục phủ?”

Lục Thiên Dạ gật đầu.

“Có thể thật, cũng có thể giả. Ta sẽ tra ngay khi về phủ. Nhưng ta sẽ không tự mình tra trong bóng tối. Trước khi động đến người trong Lục phủ, ta sẽ nói với phụ thân, cũng sẽ đưa lời sang Dương gia.”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.

“Không cần cái gì cũng đưa lời trước khi huynh thở.”

Lục Thiên Dạ hơi ngẩn ra.

Y nhìn hắn, giọng mềm hơn:

“Huynh có thể làm việc quyết đoán. Chỉ cần những chuyện liên quan đến ta, liên quan đến Dương gia, hoặc có thể khiến hai nhà sinh nghi, huynh nói rõ là được. Ta không muốn huynh vì sợ giấu mà ngay cả bước đi cũng phải hỏi ta.”

Lục Thiên Dạ nhìn y, trong mắt có ý cười rất nhạt.

“Đệ đang cho ta thêm quyền?”

“Ta đang nhắc huynh làm Lục Thiên Dạ.” Dương Tiểu Thanh nói. “Không phải con rối bị quá khứ buộc dây.”

Lục Thiên Dạ lặng đi.

Một lát sau, hắn đáp:

“Được. Ta sẽ làm Lục Thiên Dạ. Nhưng là Lục Thiên Dạ biết hỏi đệ.”

Dương Tiểu Thanh tai nóng lên.

“Câu này nghe được.”

Lục Thiên Dạ khẽ cười.

Bên ngoài thương hội, nắng chiều rơi xuống bậc đá. Tin A Sâm bị bắt bắt đầu lan ra, những lời đồn về Lục gia diệt khẩu cũng vì vậy bị đánh gãy một đoạn lớn. Nhưng câu nói cuối cùng của A Sâm vẫn như một chiếc gai mới cắm vào ván cờ. Nếu Lục phủ thật sự có người liên quan, vậy trận tiếp theo sẽ không còn ở Từ phủ, không ở thương hội, cũng không ở bến Vĩnh An.

Mà ở chính Lục phủ.

Dương Tiểu Thanh nhìn Lục Thiên Dạ đứng trong ánh chiều, bỗng nhận ra con đường phía trước vẫn còn rất nhiều mưa gió. Nhưng hôm nay, y không còn chỉ thấy người kia cúi đầu nhận lỗi. Y thấy hắn giăng lưới, bắt người, đứng thẳng giữa nghi ngờ và âm mưu, rồi vẫn nhớ trở về trước mặt y nói một câu: ta đã về.

Vậy là đủ tốt cho hôm nay.

(Hết chương 57)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0