Chương 62: Vệt Xanh Sau Cầu Đá
Dương Tiểu Thanh được đưa về Dương phủ trước khi trời gần sáng.
Đêm ngoài cổng Nam lạnh hơn trong thành rất nhiều. Sau màn khói trắng trên cầu đá, y ho mấy tiếng, cổ họng hơi rát, nhưng may mắn không bị thương. Dương Minh Viễn suốt đường đi gần như không rời mắt khỏi y, vừa về phủ đã lập tức sai người mời đại phu. Liễu Như Vân nghe tin cũng vội khoác áo ra chính sảnh, thấy tiểu nhi tử chỉ sắc mặt hơi nhợt, không có vết máu, lúc này mới thở ra một hơi, nhưng bàn tay nắm lấy tay y vẫn lạnh.
Đại phu xem mạch xong, nói y chỉ hít phải chút khói, uống thuốc nhuận phế, nghỉ ngơi hai ngày là ổn. Dương Tiểu Thanh ngoan ngoãn đáp ứng, nhưng ánh mắt vẫn thỉnh thoảng nhìn ra ngoài cửa. Lục Thiên Dạ chưa về cùng y. Hắn còn ở lại ngoài cổng Nam xử lý dấu vết, truy theo người cứu Triệu Minh Châu bị trúng tên. Dương Tiểu Thanh hiểu hắn không thể về ngay, cũng không nên về ngay. Nhưng hiểu là một chuyện, chờ lại là chuyện khác.
Dương Minh Viễn nhìn y như vậy, trong lòng vừa xót vừa không vui.
“Đã nói không sao rồi, còn nhìn gì nữa?”
Dương Tiểu Thanh thu mắt lại, cầm chén thuốc trong tay, nhỏ giọng nói:
“Con chỉ muốn biết huynh ấy có bị thương không.”
Dương Minh Viễn nghẹn một chút.
“Hắn vừa rồi nhảy xuống bờ sông nhanh như vậy, nhìn còn khỏe hơn ta.”
Dương Tiểu Thanh nghe nhị ca nói vậy, khóe môi hơi cong lên. Nhưng nụ cười còn chưa kịp rõ, cổ họng lại ngứa, y nghiêng đầu ho thêm hai tiếng. Liễu Như Vân lập tức vỗ nhẹ lưng y, trách khẽ:
“Còn cười nữa. Uống thuốc trước.”
Dương Tiểu Thanh ngoan ngoãn uống hết thuốc. Vị thuốc đắng lan đầy đầu lưỡi khiến y nhíu mày, còn chưa kịp đặt bát xuống, bên ngoài đã có tiểu tư vào báo Lục Thiên Dạ đến. Hắn không vào thẳng chính sảnh, chỉ đứng ngoài hiên chờ truyền lời. Dương Tiểu Thanh vừa nghe liền đặt bát thuốc xuống, muốn đứng dậy. Liễu Như Vân nhìn y một cái, cuối cùng không ngăn, chỉ bảo nha hoàn khoác áo choàng cho y.
Lục Thiên Dạ đứng dưới mái hiên, trên áo còn vương hơi sương và mùi nước sông. Tay áo hắn có một vệt bùn rất nhỏ, nhưng người không bị thương. Thấy Dương Tiểu Thanh bước ra, ánh mắt hắn lập tức lướt qua sắc mặt y, dừng ở đôi môi còn hơi tái vì thuốc đắng. Hắn không hỏi trước mặt mọi người rằng y có đau không, chỉ cúi đầu hành lễ với Dương Chính Viễn và Liễu Như Vân, rồi mới nhìn y.
“Đại phu nói thế nào?”
“Chỉ hít chút khói.” Dương Tiểu Thanh đáp. “Uống thuốc rồi.”
Lục Thiên Dạ gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn chưa hoàn toàn yên.
Dương Tiểu Thanh nhìn ra được, liền nói thêm:
“Thật sự không sao. Cổ họng hơi rát thôi.”
Lục Thiên Dạ lúc này mới thở ra rất nhẹ.
Dương Chính Viễn ngồi trong chính sảnh, trầm giọng hỏi:
“Bên ngoài thế nào?”
Lục Thiên Dạ bước vào, không ngồi xuống ngay mà đứng bên bàn nói rõ: “Triệu Minh Châu thoát vào rừng phía Nam. Người kéo hắn lên ngựa trúng tên của con, trên tên có phấn theo dấu của Niệm Thanh Minh. Phấn ấy gặp nước sẽ hiện màu xanh, không dễ rửa sạch ngay. Người của Tạ Cảnh Hành đã tìm được vệt đầu tiên bên khe cạn cách cầu đá nửa dặm. Nhưng từ đó đường rẽ rất nhiều, có khả năng đối phương cố ý tạo dấu giả.”
Dương Minh Thành vừa thay áo trở về từ ngoài cửa, nghe vậy liền cau mày.
“Hắn phát hiện trên tên có phấn?”
“Có lẽ phát hiện sau khi băng qua khe cạn.” Lục Thiên Dạ nói. “Nếu hắn đủ nhanh, sẽ dùng người bị thương làm mồi nhử, còn mình đổi đường.”
Dương Minh Viễn lạnh mặt:
“Vậy phải truy ngay. Còn đứng đây làm gì?”
Lục Thiên Dạ nhìn hắn.
“Ta về báo một tiếng trước.”
Dương Minh Viễn nhất thời im lặng.
Nếu là trước đây, hắn chắc chắn sẽ mắng Lục Thiên Dạ chậm trễ. Nhưng bây giờ hắn lại hiểu vì sao người này phải về. Triệu Minh Châu cố ý dùng câu “tự chọn” nhắm vào Tiểu Thanh, lại vừa mới thoát khỏi cầu đá. Nếu Lục Thiên Dạ cứ thế truy đi cả đêm không báo một câu, dù là vì chính sự, trong lòng Tiểu Thanh cũng sẽ bất an. Có những vết thương không nằm ở kết quả, mà nằm ở việc mình có được báo trước hay không.
Dương Tiểu Thanh nhìn Lục Thiên Dạ, giọng nhẹ đi:
“Huynh phải đi tiếp?”
“Phải.” Lục Thiên Dạ đáp. “Vết phấn qua giờ Dần sẽ nhạt dần. Nếu chờ đến sáng, rất khó truy.”
Dương Tiểu Thanh gật đầu.
“Vậy huynh đi đi.”
Lục Thiên Dạ nhìn y.
Dương Tiểu Thanh biết hắn lo, liền nói trước: “Ta ở Dương phủ, có phụ thân mẫu thân, có đại ca nhị ca. Đại phu cũng nói ta không sao. Huynh không cần vì ta mà chậm lại. Nhưng sau khi có tin, bất luận bắt được hay không, sáng mai phải đưa lời sang.”
“Ta sẽ đưa.”
“Không được tự mình đuổi vào rừng sâu nếu biết có bẫy.”
“Được.”
“Cũng không được vì muốn bắt hắn mà quên mình vẫn phải trở về.”
Lục Thiên Dạ nhìn y rất lâu.
Một lát sau, hắn nói:
“Ta nhớ.”
Dương Tiểu Thanh rũ mắt, từ trong tay áo lấy chiếc lò sưởi nhỏ đưa cho hắn.
Lục Thiên Dạ hơi ngẩn ra.
“Cho ta?”
“Cho huynh cầm trên đường.” Dương Tiểu Thanh nói. “Đêm ngoài thành lạnh.”
Dương Minh Viễn lập tức nhìn sang.
“Tiểu Thanh, đó là của đệ.”
“Là huynh ấy tặng con.” Dương Tiểu Thanh đáp rất tự nhiên. “Con cho huynh ấy mượn lại.”
Dương Minh Viễn há miệng, cuối cùng không nói được gì. Lục Thiên Dạ nhận lấy lò sưởi, hơi ấm qua lớp vải mềm truyền vào lòng bàn tay đã lạnh vì gió sông. Hắn nhìn Dương Tiểu Thanh, ánh mắt sâu đến mức gần như khiến người ta quên mất đang ở chính sảnh Dương phủ.
“Ta sẽ trả lại.”
“Ta biết.” Dương Tiểu Thanh nhìn hắn. “Ta chờ huynh trả.”
Câu này không chỉ nói về một chiếc lò sưởi.
Lục Thiên Dạ hiểu. Hắn cúi đầu hành lễ với trưởng bối Dương gia, rồi xoay người rời khỏi Dương phủ. Khi bóng hắn khuất ngoài cổng, Dương Tiểu Thanh vẫn đứng dưới mái hiên nhìn thêm một lát. Đến khi gió lạnh thổi qua làm y ho khẽ, Liễu Như Vân mới đưa tay kéo y vào trong. Dương Tiểu Thanh ngoan ngoãn đi theo mẫu thân, nhưng trong lòng đã không còn hoảng như năm năm trước.
Bởi lần này, hắn đi trong lời hẹn trở về.
---
Ngoài thành, vệt xanh đầu tiên hiện lên bên khe cạn.
Ánh đuốc chiếu xuống mặt đá ướt, những vệt xanh nhạt như rêu mới mọc loang thành từng chấm nhỏ. Tạ Cảnh Hành ngồi xổm bên khe, dùng que gỗ khều nhẹ một chút, sắc mặt trầm xuống. Phấn theo dấu của Niệm Thanh Minh quả thật đã phát huy tác dụng, nhưng dấu vết trước mặt quá nhiều. Có vệt trên đá, có vệt trên cỏ, thậm chí có cả một mảnh vải rách bị cố ý ngâm trong nước, xanh đến mức gần như phát sáng dưới ánh đuốc.
Dương Minh Viễn nhìn mảnh vải, cười lạnh:
“Cố ý dẫn người.”
Lục Thiên Dạ cầm lò sưởi nhỏ trong tay áo, không vì cảnh tượng ấy mà nóng vội. Hắn nhìn vệt xanh trên đá, rồi nhìn dấu chân xung quanh. Dấu ngựa đi về phía rừng Nam rất rõ, móng trước sâu, móng sau nông, giống như trên ngựa chở hai người hoặc có người bị thương ngồi không vững. Nhưng chính vì quá rõ, nó lại giống một con đường được vẽ sẵn.
“Không đi theo dấu ngựa chính.” Hắn nói.
Dương Minh Viễn quay đầu.
“Vì sao?”
“Triệu Minh Châu biết mình bị bắn theo dấu, nhất định sẽ nghĩ cách khiến chúng ta nhìn thấy thứ hắn muốn. Dấu ngựa này quá rõ, vệt xanh cũng quá dày. Người trúng tên nếu chỉ bị phấn bám từ mũi tên, không thể rơi ra nhiều như vậy sau một đoạn đường dài. Trừ khi hắn cố ý xé áo dính phấn, rải xuống đường.”
Tạ Cảnh Hành đứng dậy, chỉ về phía con đường nhỏ sát bờ sông.
“Vậy đường thật là bên kia?”
Lục Thiên Dạ không đáp ngay. Hắn đi đến bờ sông, cúi xuống nhìn lớp bùn. Trên bùn có dấu chân rất nhạt, bị lau sậy che mất một nửa. Không phải dấu giày cưỡi ngựa, mà là dấu đế mềm của người đi bộ. Bên cạnh có vết kéo rất nhỏ, giống như có ai đó dắt ngựa đi một đoạn, cố ý để móng ngựa không đạp quá sâu.
“Hắn xuống ngựa ở đây.” Lục Thiên Dạ nói. “Người bị thương đi tiếp theo đường rừng làm mồi. Triệu Minh Châu đổi sang đi bộ men theo bờ sông, sau đó tìm chỗ lên thuyền hoặc đổi xe.”
Dương Minh Viễn nhìn hắn một cái.
“Ngươi chắc?”
“Không chắc hoàn toàn.” Lục Thiên Dạ đáp. “Nhưng nếu ta là hắn, ta sẽ không đem mạng mình đặt trên con đường rõ nhất.”
Dương Minh Viễn hừ nhẹ.
“Vậy chia người.”
“Không.” Lục Thiên Dạ lập tức nói. “Triệu Minh Châu muốn chúng ta chia. Dấu giả cần người đuổi theo, đường thật cần người tìm, nếu phân tán quá mỏng sẽ dễ bị đánh lẻ. Dấu ngựa chính giao cho hai người thương hội và một đội sai dịch đi chậm, chỉ cần không mất dấu. Chúng ta đi đường bờ sông.”
Tạ Cảnh Hành mở quạt, nhưng giữa đêm lạnh quạt không mở được bao lâu lại khép vào.
“Lục gia chủ càng ngày càng khó lừa.”
Lục Thiên Dạ nhàn nhạt đáp:
“Bị lừa một lần đủ lâu rồi.”
Không ai nói thêm.
Đoàn người men theo bờ sông đi về phía Đông Nam. Gió thổi lau sậy xào xạc, thỉnh thoảng có tiếng chim đêm giật mình bay lên. Trên đường, vệt xanh gần như biến mất, nhưng dấu bùn và vết cỏ bị đạp lại nói rằng đã có người đi qua. Đi được gần hai dặm, họ phát hiện một căn lò gạch cũ bỏ hoang. Bên ngoài lò treo một mảnh vải xanh bị xé, trên đó có phấn theo dấu loang lổ. Nếu đi theo dấu ngựa chính trong rừng Nam, cuối cùng rất có thể cũng sẽ vòng đến nơi này.
Dương Minh Viễn nhìn căn lò tối đen, tay đã đặt lên chuôi kiếm.
“Trong đó có người.”
Lục Thiên Dạ gật đầu.
“Có người, nhưng chưa chắc là Triệu Minh Châu.”
Hắn ra hiệu cho hộ vệ bao vây, không lập tức xông vào. Quả nhiên, chưa tới một khắc, bên trong bỗng có tiếng động mạnh, sau đó một người mặc áo đen lao ra từ cửa sau. Hắn ôm vai trái, trên áo có vết máu đã khô, chính là người kéo Triệu Minh Châu lên ngựa ở cầu đá. Dương Minh Viễn chờ sẵn, một cước đá hắn ngã xuống đất, kiếm đặt ngang cổ.
Người áo đen cười khàn, giọng đầy máu:
“Các ngươi tới chậm rồi. Công tử đã đi xa.”
Tạ Cảnh Hành đi vào lò gạch xem xét, rất nhanh mang ra một xấp thư giả còn chưa kịp đốt. Hắn lật vài tờ, sắc mặt trở nên khó coi.
“Thư giả vu Dương gia mua chuộc Cát tiên sinh và Mạnh Hữu để hãm hại Triệu Minh Châu. Nếu chúng ta xông vào đây vội vàng, để lửa cháy lên rồi cứu ra mấy thứ này, bên ngoài lại có lời để nói.”
Dương Minh Viễn nghe đến Dương gia bị kéo vào, sắc mặt lạnh đến đáng sợ.
“Triệu Minh Châu đúng là không biết mệt.”
Lục Thiên Dạ nhìn người áo đen dưới đất.
“Hắn đi đâu?”
Người kia cười, máu tràn ra khóe môi.
“Đương nhiên là rời Trường An. Các ngươi tưởng công tử sẽ ở lại chờ chết sao?”
Lục Thiên Dạ không bị câu này dẫn đi. Hắn nhìn bùn dưới đế giày người kia, rồi nhìn vết máu trên vai. Vết máu đã khô nhiều, nhưng trên giày lại dính một lớp bột trắng rất mịn, không giống đất ngoài thành. Hắn cúi xuống, dùng khăn lau một chút đưa lên ngửi. Mùi vôi mới và giấy tiền cháy thoảng rất nhẹ.
Dương Minh Viễn hỏi:
“Là gì?”
“Vôi rải đường và tro giấy tiền.” Lục Thiên Dạ đứng dậy. “Ngoài thành đêm nay không có tang lễ. Nhưng trong thành có.”
Tạ Cảnh Hành lập tức hiểu ra.
“Xe tang?”
Lục Thiên Dạ nhìn về phía cổng Nam đã mờ trong sương đêm.
“Triệu Minh Châu không chạy ra xa. Hắn quay lại thành.”
Người áo đen sắc mặt chợt đổi, dù rất nhanh che giấu, nhưng đã đủ. Dương Minh Viễn lập tức đá vào đầu gối hắn, lạnh giọng:
“Nói. Hắn vào thành bằng đường nào?”
Người kia cắn răng không đáp.
Lục Thiên Dạ quay sang Tạ Cảnh Hành:
“Cho người hỏi các cổng. Đêm nay sau giờ Tý có xe tang, xe bệnh, hoặc xe chở quan tài nào vào thành không. Nhất là xe đi từ cổng Nam hoặc cổng Đông.”
Tạ Cảnh Hành lập tức sai người đi.
Chưa đầy nửa canh giờ, tin báo đầu tiên trở về. Sau giờ Tý, cổng Đông có một đoàn xe tang nhỏ vào thành. Người gác cổng thấy có giấy của một nghĩa trang ngoại thành, lại vì trên xe có phụ nhân khóc lóc, quan tài đã đóng đinh, nên chỉ kiểm qua loa rồi cho vào. Trời vừa có sương, xe đi qua vũng nước trước cổng, bên hông quan tài từng hiện một vệt xanh rất nhạt, nhưng người gác cổng không để ý, chỉ tưởng là rêu hoặc màu sơn cũ.
Dương Minh Viễn mắng một tiếng rất thấp.
“Thật sự vào thành rồi.”
Lục Thiên Dạ không hề bất ngờ. Hắn nhìn về phía thành lâu trong đêm, ánh mắt lạnh xuống.
“Đường xe tang đi đâu?”
“Người gác nói đi về phía Bắc phố, nhưng qua cầu nhỏ thì mất dấu. Có người thấy đoàn xe rẽ về hướng hẻm Hạnh Hoa.”
“Hẻm Hạnh Hoa?” Tạ Cảnh Hành cau mày. “Nơi giữ nữ nhi và ngoại tôn của Cát tiên sinh?”
Lục Thiên Dạ sắc mặt trầm xuống.
“Không. Hắn không quay lại đó. Hắn muốn chúng ta nghĩ hắn quay lại đó.” Hắn dừng một chút, ánh mắt càng lạnh. “Hẻm Hạnh Hoa thông với đường sau thương hội.”
Trong khoảnh khắc ấy, tất cả đều hiểu.
Thương hội đang giữ Cát tiên sinh, Mạnh Hữu, hộp đen, sổ sách, thư từ và miếng gỗ khắc dấu. Nếu Triệu Minh Châu không rời Trường An mà quay lại thành, mục tiêu lớn nhất không phải chạy trốn, mà là phá chứng cứ cuối cùng hoặc giết người còn có thể khai. Hắn dùng lò gạch và thư giả để kéo người ra ngoài thành, dùng xe tang để vào lại thành, rồi mượn hẻm Hạnh Hoa làm bóng che, nhắm thẳng đường sau thương hội.
Dương Minh Viễn quay đầu muốn lên ngựa.
Lục Thiên Dạ đã lên tiếng trước:
“Dương nhị công tử, ngươi mang người về thương hội trước. Tạ Cảnh Hành, ngươi chặn hẻm Hạnh Hoa. Ta đi đường Bắc phố cắt đầu xe tang. Người áo đen giữ lại, đừng để hắn chết. Nếu thương hội có biến, đốt pháo đỏ.”
Dương Minh Viễn nhìn hắn.
“Ngươi không về Dương phủ báo Tiểu Thanh?”
Lục Thiên Dạ tay cầm lò sưởi trong tay áo hơi siết lại, nhưng ánh mắt không dao động.
“Triệu Minh Châu vào thành nhắm vào thương hội. Tiểu Thanh ở Dương phủ có Dương bá phụ và hộ vệ. Bây giờ ta phải chặn hắn. Sau khi xác nhận thương hội an toàn, ta tự mình về báo.”
Dương Minh Viễn nhìn hắn một thoáng, bỗng không còn gì để mắng.
“Được. Lần này ngươi biết phân nặng nhẹ.”
Lục Thiên Dạ gật đầu, xoay người lên ngựa.
Gió đêm đập vào mặt lạnh buốt. Hắn thúc ngựa về phía cổng Đông, trong tay áo vẫn giữ chiếc lò sưởi Dương Tiểu Thanh đưa. Hơi ấm đã nhạt đi nhiều, nhưng vẫn còn một chút. Chính chút hơi ấm ấy khiến hắn nhớ lời y nói trước khi đi: đừng vì muốn bắt hắn mà quên mình vẫn phải trở về. Hắn sẽ trở về. Nhưng trước đó, hắn phải kéo Triệu Minh Châu ra khỏi lớp tang phục giả kia, không để hắn dùng thêm một người sống nào làm quân cờ.
---
Dương phủ nhận được tin “xe tang vào thành” khi trời sắp sáng.
Dương Tiểu Thanh vốn đã được mẫu thân ép về phòng nghỉ, nhưng ngủ không sâu. Nghe tiếng bước chân ngoài hiên, y lập tức ngồi dậy. Người đưa tin là thuộc hạ của Dương Minh Thành, nói Lục Thiên Dạ phát hiện Triệu Minh Châu có thể đã dùng xe tang quay lại Trường An, hiện đang chia đường chặn lại, thương hội đã tăng người canh giữ. Dương Tiểu Thanh nghe xong, sắc mặt hơi trắng, nhưng không hoảng loạn.
“Huynh ấy có bị thương không?”
“Không có tin bị thương.”
“Có nói gì cho ta không?”
Người kia cúi đầu:
“Lục công tử nói sau khi xác nhận thương hội an toàn, sẽ tự mình về báo công tử.”
Dương Tiểu Thanh chậm rãi thở ra.
Y khoác áo ngồi bên cửa sổ, không định chạy ra ngoài, cũng không ép người đưa tin nói nhiều hơn điều hắn biết. Nếu là trước kia, y có lẽ sẽ bị nỗi sợ đẩy đến mức không thể ngồi yên. Nhưng mấy ngày qua, Lục Thiên Dạ đã từng lần từng lần nói rồi làm, làm rồi trở về. Niềm tin không thể khiến lo lắng biến mất, nhưng có thể khiến người ta không bị lo lắng kéo đi.
Liễu Như Vân bước vào, thấy y ngồi bên cửa sổ liền nhẹ nhàng khoác thêm áo cho y.
“Lại chờ?”
Dương Tiểu Thanh gật đầu.
“Con chờ huynh ấy trả lò sưởi.”
Liễu Như Vân nhìn y, ánh mắt dịu xuống.
“Vậy mẫu thân chờ cùng con.”
Dương Tiểu Thanh dựa nhẹ vào vai mẫu thân, không nói thêm. Ngoài cửa sổ, sắc trời dần nhạt. Một đêm dài sắp qua, nhưng gió trong Trường An vẫn chưa ngừng. Ở nơi y không nhìn thấy, Lục Thiên Dạ đang lần theo vệt xanh bị cố ý bẻ cong, truy về phía thương hội và chiếc xe tang trong sương sớm. Triệu Minh Châu tưởng mình đã dùng một đường lui thành ba đường bẫy, nhưng lần này, người đuổi theo hắn không còn là thiếu niên bị nỗi sợ điều khiển.
Mà là Lục Thiên Dạ đã biết mình phải trở về.
(Hết chương 62)
Bình luận 💬 0