Chương 58: Gió Nổi Trong Lục Phủ
Sáng hôm sau, Lục phủ đưa bái thiếp sang Dương gia.
Người viết thiếp vẫn là Lục Thiên Dạ, nhưng lần này lời lẽ không dài. Hắn không giấu chuyện trong Lục phủ đang tra nội gián, cũng không dùng lời đẹp để mời Dương Tiểu Thanh sang như thể mọi thứ đã yên ổn. Hắn chỉ viết rất rõ: Tần Uyển Nhu muốn gặp y, nhưng nếu y thấy chưa thích hợp, có thể lùi lại ngày khác; việc A Sâm nhắc đến hạ nhân Lục phủ hắn sẽ tra ngay trong ngày, mọi kết quả liên quan đến Dương gia sẽ lập tức đưa sang. Cuối thiếp còn có một câu rất riêng: “Nếu đệ đến, ta sẽ không để chuyện trong phủ biến thành lý do ép đệ phải tin điều gì. Đệ chỉ đến uống một chén trà với mẫu thân ta.”
Dương Tiểu Thanh đọc xong bái thiếp, ngồi yên bên cửa sổ rất lâu.
Lục phủ đối với y không phải nơi xa lạ. Thuở nhỏ, y từng chạy qua đó nhiều đến mức hạ nhân Lục phủ nhìn thấy y đã biết chuẩn bị bánh hạch đào và trà hoa nhài. Tần Uyển Nhu từng nắm tay y đi qua hành lang dài, từng dịu dàng nói nếu Thiên Dạ ca ca bắt nạt con thì đến cáo trạng với bá mẫu. Sau năm năm, cánh cửa ấy vẫn ở đó, nhưng y chưa từng bước vào lại. Không phải vì hận Lục phủ, mà vì sợ khi đi qua một nơi từng chứa đầy tiếng cười, y sẽ nhìn thấy bóng dáng thiếu niên của mình đứng dưới mái hiên chờ một người không trở về.
Liễu Như Vân ngồi bên cạnh y, không thúc giục.
“Con muốn đi sao?”
Dương Tiểu Thanh gấp bái thiếp lại, đặt lên bàn.
“Muốn.”
Dương Minh Viễn đứng bên kia lập tức cau mày.
“Trong Lục phủ còn chưa tra rõ nội gián, lúc này đệ sang đó làm gì? Nếu có kẻ cố ý gây chuyện, chẳng phải vừa hay kéo đệ vào?”
“Con không đi một mình.” Dương Tiểu Thanh nhìn phụ thân và huynh trưởng, giọng rất bình tĩnh. “Phụ thân có thể cho người đi cùng, đại ca hoặc nhị ca cũng có thể đi. Con sang đó không phải để chứng minh mình tin Lục gia trong sạch, cũng không phải để chen vào việc bắt nội gián. Con chỉ muốn gặp Tần bá mẫu. Năm năm rồi, con cũng nên tự mình nói với bà một tiếng.”
Dương Minh Thành nhìn y một lúc, rồi khẽ gật đầu.
“Lời này hợp lý. Nếu vì Lục phủ có gió mà Tiểu Thanh lập tức tránh, người ngoài sẽ nói Dương gia đã nghi ngờ Lục gia đến mức không dám bước qua cửa. Nếu đi, phải đi có chừng mực, có người đi cùng, có quy củ rõ ràng. Đến gặp Tần phu nhân, không can dự việc trong phủ, trừ khi chuyện đó trực tiếp liên quan đến Tiểu Thanh hoặc Dương gia.”
Dương Chính Viễn chậm rãi uống một ngụm trà.
“Minh Thành nói đúng. Con muốn đi thì đi. Phụ thân không ngăn. Nhưng nhớ kỹ, con đến vì chính mình, không phải vì phải làm Lục Thiên Dạ yên lòng.”
Dương Tiểu Thanh nhẹ nhàng gật đầu.
“Con biết.”
Dương Minh Viễn vẫn không yên tâm, lạnh mặt nói:
“Vậy ta đi cùng.”
Dương Tiểu Thanh nhìn nhị ca, khóe môi khẽ cong.
“Nhị ca đi cùng cũng được. Nhưng đến Lục phủ không được vừa vào cửa đã trừng người.”
Dương Minh Viễn hừ nhẹ.
“Ta khi nào trừng người?”
Dương Minh Thành ở bên cạnh nhàn nhạt đáp:
“Gần như lúc nào cũng trừng.”
Dương Minh Viễn nghẹn lại, quay đầu nhìn đại ca, nhưng trước mặt phụ mẫu và Tiểu Thanh, cuối cùng vẫn không cãi. Liễu Như Vân nhìn mấy huynh đệ như vậy, đáy mắt hiện lên ý cười rất nhẹ. Bà biết chuyến đi này không dễ, nhưng cũng biết nếu Tiểu Thanh đã muốn bước qua cánh cửa ấy bằng chính đôi chân mình, Dương gia không nên kéo y lùi lại.
Giờ Tỵ, xe ngựa Dương phủ dừng trước cổng Lục phủ.
Lục Thiên Dạ đã đứng chờ bên trong cửa chính. Hắn không mặc y phục quá long trọng, chỉ là trường bào màu xanh sẫm thường ngày, tóc buộc gọn bằng ngọc trâm đơn giản. Nhưng hôm nay khí thế trên người hắn khác hẳn mấy ngày trước. Trước mặt hạ nhân Lục phủ, hắn không còn là người cúi đầu nhận lỗi trong Dương phủ, mà là thiếu chủ đã từng chống đỡ thương tuyến Giang Nam, một câu nói ra đủ khiến người bên dưới lập tức cúi đầu nghe lệnh. Dương Tiểu Thanh vừa xuống xe đã nhìn thấy mấy quản sự đứng dọc hai bên hành lang, ai nấy đều không dám thở mạnh.
Lục Thiên Dạ bước tới, trước tiên hành lễ với Dương Minh Thành và Dương Minh Viễn, sau đó mới nhìn sang Dương Tiểu Thanh.
“Dương tam công tử, mẫu thân ta đang chờ trong Noãn Lan viện.”
Cách gọi này giữ đúng lễ. Nhưng ánh mắt hắn nhìn y lại rất mềm.
Dương Tiểu Thanh đáp lễ.
“Làm phiền Lục gia chủ dẫn đường.”
Dương Minh Viễn nghe hai người nói chuyện khách khí như vậy, sắc mặt mới hơi dễ nhìn hơn một chút. Nhưng hắn còn chưa kịp hài lòng, đã thấy Lục Thiên Dạ nghiêng người nhường đường cho Dương Tiểu Thanh, động tác rất tự nhiên mà chu đáo. Dương Tiểu Thanh cũng không tránh, chỉ bước qua bên cạnh hắn. Khoảng cách giữa hai người không gần đến mức thất lễ, nhưng cũng không xa lạ. Dương Minh Viễn nhìn mà trong lòng nghẹn một hơi, cuối cùng quay sang Dương Minh Thành thấp giọng:
“Đại ca, huynh thấy không?”
Dương Minh Thành thản nhiên:
“Thấy.”
“Huynh không nói gì?”
“Chúng ta đang ở Lục phủ. Đệ muốn nói gì?”
Dương Minh Viễn cứng họng.
Đường vào Noãn Lan viện vẫn giống trong ký ức của Dương Tiểu Thanh. Hành lang dài lát đá xanh, bên trái là hồ nhỏ, bên phải là mấy khóm trúc được cắt tỉa gọn gàng. Chỉ có cây mai già trước cửa viện đã cao hơn xưa rất nhiều. Năm đó y từng đứng dưới gốc mai ấy chờ Lục Thiên Dạ mang diều giấy ra, bị gió lạnh thổi đỏ mũi, cuối cùng Tần Uyển Nhu kéo y vào phòng sưởi ấm. Ký ức ấy đến quá bất ngờ khiến bước chân y khẽ chậm lại.
Lục Thiên Dạ nhận ra ngay.
Hắn không đưa tay đỡ, chỉ đi chậm theo y.
“Tiểu Thanh, nếu đệ thấy khó chịu, chúng ta có thể dừng một lát.”
Dương Tiểu Thanh nhìn cây mai già, rất lâu sau mới lắc đầu.
“Không khó chịu như ta tưởng.”
Lục Thiên Dạ im lặng nghe.
“Chỉ là nhớ ra hồi nhỏ ta từng đứng ở đây chờ huynh. Khi đó lạnh lắm, nhưng ta không chịu vào. Tần bá mẫu nói ta còn nhỏ mà cố chấp, lớn lên chắc chắn càng khó dỗ.”
Lục Thiên Dạ nhìn y, ánh mắt dịu xuống.
“Mẫu thân nói không sai.”
Dương Tiểu Thanh quay đầu trừng hắn.
“Huynh nói ai khó dỗ?”
“Ta khó dỗ.” Lục Thiên Dạ đáp rất nhanh. “Đệ dỗ ta lâu như vậy, rất vất vả.”
Dương Tiểu Thanh bị hắn chọc đến tai nóng, nhưng khóe môi lại không nhịn được cong lên. Dương Minh Viễn đi phía sau nghe thấy, lập tức ho một tiếng rất rõ. Lục Thiên Dạ thu mắt lại, nghiêm túc dẫn đường như chưa từng nói gì. Dương Tiểu Thanh quay mặt đi, giả vờ không thấy ý cười trong mắt hắn.
Tần Uyển Nhu đã chờ trong chính phòng Noãn Lan viện.
Bà mặc áo màu nguyệt bạch, sắc mặt hơi tiều tụy hơn năm năm trước, nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng như cũ. Thấy Dương Tiểu Thanh bước vào, bà đứng dậy quá nhanh, cung nữ bên cạnh vội đỡ. Bà đi đến trước mặt y, muốn nắm tay lại sợ y khó xử, cuối cùng chỉ dừng cách nửa bước, mắt đã đỏ lên.
“Tiểu Thanh…”
Chỉ một tiếng gọi ấy, Dương Tiểu Thanh suýt nữa không giữ được bình tĩnh.
Y cúi đầu hành lễ.
“Tần bá mẫu.”
Tần Uyển Nhu lập tức đưa tay đỡ y.
“Không cần đa lễ. Con chịu đến, bá mẫu đã rất vui rồi.”
Dương Tiểu Thanh nhìn bà. Năm năm qua, y từng tránh mọi tin tức về Lục Thiên Dạ, cũng vì vậy tránh cả Lục phủ. Nhưng Tần Uyển Nhu chưa từng làm gì có lỗi với y. Người phụ nhân trước mặt từng thật lòng thương y như con cháu trong nhà, sau khi biến cố xảy ra chắc hẳn cũng không dễ chịu hơn ai. Dương Tiểu Thanh bỗng thấy trong lòng nhói lên, nhưng không phải nỗi đau khiến người ta muốn trốn. Đó là cảm giác một mảnh quá khứ ấm áp được nhặt lại từ tro bụi.
“Con đến muộn rồi.” Y nói khẽ.
Tần Uyển Nhu lắc đầu, nước mắt rơi xuống.
“Không muộn. Con muốn đến lúc nào cũng không muộn. Bá mẫu không dám nói chờ con, sợ lời ấy làm con nặng lòng. Nhưng trong Noãn Lan viện này, trà hoa nhài và bánh hạch đào vẫn luôn có. Nếu con không đến, chúng chỉ là đồ cũ. Hôm nay con đến, chúng mới lại giống đồ nên có.”
Dương Tiểu Thanh mắt cũng đỏ lên.
Lục Thiên Dạ đứng bên cạnh, ánh mắt dừng trên hai người, nhưng không chen vào. Hắn từng khiến Dương Tiểu Thanh rời xa nơi này, bây giờ y bước về Noãn Lan viện không phải nhờ một lời xin lỗi của hắn, mà là nhờ chính y đủ dũng khí. Hắn hiểu điều đó, nên càng không dám lấy sự xuất hiện của y hôm nay làm bằng chứng rằng mọi thứ đã qua.
Tần Uyển Nhu kéo Dương Tiểu Thanh ngồi xuống. Bà thật sự chỉ chuẩn bị trà hoa nhài, bánh hạch đào và một ít mứt hạt sen, không bày biện quá long trọng. Điều này khiến Dương Tiểu Thanh nhẹ lòng hơn nhiều. Y cầm chén trà, hương hoa nhài quen thuộc bay lên, trong khoảnh khắc gần như kéo y trở lại thuở bé. Nhưng khi y ngẩng đầu, người đối diện không còn là thiếu niên mười bảy tuổi kiêu ngạo mà vụng về nữa. Lục Thiên Dạ đã trưởng thành, còn y cũng không còn là đứa trẻ chỉ biết chạy theo hắn.
Tần Uyển Nhu nhìn hai người một lúc, bỗng khẽ nói:
“Dạ nhi, con ra ngoài xử lý việc trong phủ đi. Mẫu thân muốn nói chuyện với Tiểu Thanh một lát.”
Lục Thiên Dạ nhìn Dương Tiểu Thanh trước.
Dương Tiểu Thanh gật đầu rất nhẹ.
“Huynh đi đi. Ta ở đây với Tần bá mẫu.”
Lục Thiên Dạ đáp một tiếng, rồi ra khỏi phòng. Chỉ qua một lớp rèm, khí thế trên người hắn đã đổi. Dương Tiểu Thanh nghe hắn phân phó bên ngoài, giọng không cao nhưng rõ ràng: đóng hai cổng phụ, tra lại áo hạ nhân hôm qua rời phủ, quản sự các viện đến tiền sảnh báo danh, ai vắng mặt ghi tên. Từng mệnh lệnh được đưa xuống gọn gàng, không thừa một chữ. Dương Tiểu Thanh cúi đầu uống trà, trong lòng bỗng có một chút cảm giác rất lạ.
Đây là Lục Thiên Dạ mà y từng quen thuộc, nhưng cũng khác trước.
Trước kia hắn đứng thẳng là vì nghĩ mình phải che chở mọi người. Bây giờ hắn đứng thẳng, lại biết trước khi đi nhìn y hỏi một cái. Sự thay đổi ấy khiến y yên tâm hơn bất kỳ lời ngọt ngào nào.
Tần Uyển Nhu nhìn theo ánh mắt y, dịu dàng hỏi:
“Con thấy Dạ nhi bây giờ thế nào?”
Dương Tiểu Thanh hơi ngẩn ra, rồi thành thật đáp:
“Khác trước rất nhiều.”
“Khác tốt hay khác xấu?”
“Đều có.” Y cúi mắt. “Huynh ấy trầm hơn, mệt hơn, cũng biết đau hơn. Nhưng hôm nay con thấy huynh ấy giống chính mình hơn mấy ngày trước.”
Tần Uyển Nhu thở dài.
“Mấy ngày trước nó quá sợ mất con. Sợ đến mức chỉ biết cúi đầu nhận sai. Bá mẫu nhìn cũng đau lòng, nhưng không dám khuyên nó đứng thẳng. Bởi chuyện năm xưa, nó thật sự sai. Nếu nó chưa nhận đủ, ai khuyên cũng giống bênh nó. Hôm nay con đến, lại nói những lời ấy với nó, nó mới dám thở ra một chút.”
Dương Tiểu Thanh siết chén trà.
“Con không muốn huynh ấy mãi như vậy.”
“Bá mẫu biết.” Tần Uyển Nhu nhìn y, giọng rất nhẹ. “Tiểu Thanh, con không cần vì thương nó mà vội tha thứ. Nhưng nếu có ngày con thật sự muốn đi tiếp với nó, bá mẫu chỉ mong hai đứa đừng biến tình cảm thành một người quỳ, một người đỡ. Như vậy lâu dài cả hai đều mệt. Con nên được yêu thương, nó cũng nên học cách yêu con khi đứng bên cạnh con.”
Dương Tiểu Thanh nghe câu này, trong lòng rung lên rất nhẹ.
Y từng nói với Lục Thiên Dạ rằng y không muốn giữa họ chỉ còn phạt và chịu phạt. Không ngờ Tần Uyển Nhu cũng nhìn ra. Có lẽ người làm mẫu thân luôn hiểu con mình bằng cách rất thầm lặng. Y ngẩng đầu nhìn bà, khẽ gật đầu.
“Con nhớ.”
Hai người đang nói, ngoài viện bỗng vang lên tiếng bước chân hơi vội.
Một hạ nhân bưng khay than mới cúi đầu đi qua hành lang. Theo lý mà nói, người thêm than trong Noãn Lan viện đều là nha hoàn quen mặt của Tần Uyển Nhu, nhưng người này dáng người cao hơn, tay cầm khay cũng không giống người thường làm việc trong nội viện. Dương Tiểu Thanh vốn không định để ý, nhưng ánh mắt vô tình rơi vào tay áo người nọ thì hơi dừng lại. Màu áo hạ nhân Lục phủ là xanh tro cũ, dùng loại vải dày nhưng đã qua nhiều lần hồ, mặt vải hơi lì. Người này mặc đúng màu, nhưng phần nẹp tay áo lại mới hơn hẳn, đường chỉ cũng cứng. Dương gia buôn tơ lụa nhiều năm, y chỉ cần nhìn qua đã nhận ra đây không phải một bộ áo được phát cùng lứa với những hạ nhân khác.
Dương Tiểu Thanh không lập tức nói.
Y chỉ quay sang Tần Uyển Nhu, giọng vẫn bình thường:
“Tần bá mẫu, Lục phủ gần đây đổi vải áo hạ nhân rồi sao?”
Tần Uyển Nhu ngẩn ra.
“Không đổi. Sao con hỏi vậy?”
Dương Tiểu Thanh đặt chén trà xuống, ánh mắt nhìn ra ngoài rèm.
“Người vừa đi qua, áo ngoài mới nhuộm lại. Màu giống, nhưng nẹp tay áo không đúng. Nếu là hạ nhân trong Noãn Lan viện, không nên mặc áo như vậy.”
Tần Uyển Nhu sắc mặt lập tức thay đổi, nhưng bà không hoảng. Bà đưa mắt ra hiệu cho ma ma bên cạnh. Ma ma lập tức lặng lẽ lui ra cửa sau, không kinh động người vừa đi qua. Dương Tiểu Thanh đứng dậy, nhưng chưa bước ra ngoài. Y biết mình không nên đuổi theo. Điều y có thể làm là nói ra điều bất thường, phần còn lại giao cho người nên xử lý.
Chưa đầy một khắc sau, bên ngoài viện vang lên tiếng quát lạnh của Lục Thiên Dạ.
“Bắt lại.”
Tiếng khay than rơi xuống đất vang rất chói. Than đỏ lăn ra thềm đá, bị hộ vệ đạp tắt ngay. Người hạ nhân kia vùng vẫy muốn chạy, nhưng vừa đến cửa viện đã bị hai hộ vệ Lục phủ ép quỳ xuống. Lục Thiên Dạ bước tới từ đầu hành lang, sắc mặt lạnh như sương. Hắn nhìn người quỳ dưới đất, rồi nhìn tay áo bị kéo rách của hắn. Bên trong lớp áo xanh tro là một tờ giấy nhỏ được bọc dầu, giấu sát cổ tay.
Lục Thiên Dạ nhặt tờ giấy lên, mở ra nhìn.
Trên giấy chỉ có một câu: “Đêm nay, kho Nam. Đốt trước giờ Hợi.”
Không khí trong Noãn Lan viện lập tức lạnh xuống.
Dương Tiểu Thanh đứng sau rèm trúc, nhìn thấy cảnh ấy. Lục Thiên Dạ quay đầu, ánh mắt trước tiên tìm y. Thấy y đứng trong phòng cùng Tần Uyển Nhu, không bị kinh động, hắn mới thu ánh mắt lại. Chỉ một động tác nhỏ, nhưng Dương Tiểu Thanh nhìn ra hắn đã yên tâm. Sau đó, Lục Thiên Dạ không còn vẻ dịu dàng trước mặt y nữa. Hắn quay lại nhìn người quỳ dưới đất, giọng thấp đến đáng sợ.
“Lý Toàn, ngươi ở Lục phủ tám năm. Ai cho ngươi áo hạ nhân nội viện?”
Người tên Lý Toàn mặt trắng bệch, môi run run.
“Thiếu gia, tiểu nhân chỉ… chỉ đổi áo giúp người khác đưa than. Tiểu nhân không biết tờ giấy này…”
“Không biết?” Lục Thiên Dạ cười lạnh. “Kho Nam là nơi ta sáng nay cố ý nói với nhóm quản sự ngoại viện rằng sổ phụ Hoài Châu tạm đặt ở đó. Nội viện nghe được là Tĩnh Lan các, phòng thu chi nghe được là thư phòng phụ. Ba nơi ba lời khác nhau. Ngươi cầm giấy ghi kho Nam, vậy tin lọt ra từ ngoại viện. Mà trong ngoại viện, người có thể tự do ra vào kho áo chỉ có ba người. Hai người kia hiện đang ở tiền sảnh. Chỉ mình ngươi vừa vắng mặt, vừa mặc áo nội viện đi vào Noãn Lan viện.”
Lý Toàn cả người cứng đờ.
Dương Tiểu Thanh nhìn Lục Thiên Dạ đứng giữa hành lang, bỗng thấy tim đập nhanh hơn. Hóa ra hắn đã sớm giăng lưới. Ba nơi ba lời khác nhau, chỉ chờ người trong phủ tự lộ. Người hạ nhân này tưởng mình đến truyền thư đốt kho, thật ra từ lúc hắn mặc sai áo bước vào Noãn Lan viện đã rơi vào mắt người khác. Dương Tiểu Thanh nhận ra đường chỉ không đúng là ngoài ý muốn, nhưng cái bẫy thật sự đã nằm sẵn trong tay Lục Thiên Dạ.
Lục Thiên Dạ ra lệnh:
“Tra người đưa áo cho hắn. Khóa kho Nam, Tĩnh Lan các và thư phòng phụ, không cho bất kỳ ai đến gần. Đưa Lý Toàn đến tiền sảnh. Mời Dương đại công tử và Dương nhị công tử cùng nghe.”
Hộ vệ lập tức làm theo.
Dương Tiểu Thanh bước ra khỏi phòng. Lục Thiên Dạ thấy y ra, sắc mặt dịu lại rất nhanh.
“Không kinh động đệ chứ?”
Dương Tiểu Thanh lắc đầu.
“Ta chỉ nhìn ra áo hắn không đúng. Còn lại là huynh đã bày sẵn.”
“Đệ nhìn ra áo không đúng rất quan trọng.” Lục Thiên Dạ nói. “Nếu hắn thật sự vào được nội phòng của mẫu thân, có lẽ sẽ thả thứ gì đó vào than, hoặc để lại vật chứng giả. Đệ giúp ta chặn hắn sớm hơn một bước.”
Dương Tiểu Thanh ngẩn ra.
“Ta chỉ nhìn vải thôi.”
“Chính vì đệ nhìn vải, nên hắn thua.”
Lời này rất bình thường, nhưng không hiểu sao khiến Dương Tiểu Thanh thấy lòng mình ấm lên. Hắn không nói để dỗ y, mà thật sự xem việc y phát hiện điểm bất thường là một phần trong ván cờ. Không phải bảo vệ y bên ngoài mọi chuyện, cũng không đặt y lên cao như món đồ dễ vỡ. Hắn nhìn thấy khả năng của y, thừa nhận nó, rồi để nó trở thành một bước trong trận này.
Tần Uyển Nhu đứng sau họ, trong mắt hiện lên ý cười rất nhẹ. Bà không lên tiếng, chỉ bảo ma ma chuẩn bị thêm trà nóng. Lục phủ hôm nay nổi gió, nhưng trong cơn gió ấy, bà lại thấy hai đứa trẻ năm xưa cuối cùng đang học cách sóng vai.
Tiền sảnh Lục phủ nhanh chóng biến thành nơi thẩm vấn.
Lý Toàn bị trói quỳ dưới đất. Dương Minh Thành và Dương Minh Viễn được mời tới, Lục Chính Đình cũng từ thư phòng chính bước ra. Trên mặt ông không có giận dữ lộ liễu, nhưng chính sự lạnh lẽo ấy càng khiến hạ nhân trong phủ không dám ngẩng đầu. Lục Thiên Dạ đứng bên cạnh phụ thân, trong tay cầm tờ giấy bọc dầu tìm được từ Lý Toàn. Hắn không cần lớn tiếng, cũng đủ khiến cả sảnh im phăng phắc.
“Ba ngày trước, Lục Nhữ An gặp một người mặc áo hạ nhân Lục phủ trước khi chết. Hôm nay ngươi mặc áo nội viện, giấu thư đốt kho Nam. Lý Toàn, ngươi muốn tự nói, hay để ta nói thay ngươi?”
Lý Toàn run lẩy bẩy.
“Thiếu gia, tiểu nhân bị ép! Tiểu nhân thật sự bị ép! Mạnh Hữu giữ khế nợ của đệ đệ tiểu nhân, còn nói nếu tiểu nhân không làm theo, bọn họ sẽ bán cả nhà đệ đệ tiểu nhân đi biên thành. Tiểu nhân chỉ đưa một bộ áo hạ nhân ra ngoài, chỉ nói cho họ biết hôm nay trong phủ tra kho nào. Tiểu nhân không giết Lục Nhữ An, càng không biết bọn họ muốn đốt kho!”
Dương Minh Viễn lạnh mặt:
“Bị ép nên phản chủ, bị ép nên hại người, đúng là lời nào cũng tiện.”
Lý Toàn khóc rống:
“Tiểu nhân biết sai! Nhưng tiểu nhân không biết bọn họ muốn hại Dương công tử. Họ chỉ bảo nếu hôm nay Dương công tử đến Lục phủ, trong phủ nhất định loạn hơn thường ngày, dễ trà trộn. Tiểu nhân chỉ nghĩ đưa thư rồi đi, không dám làm gì khác!”
Dương Tiểu Thanh đứng sau bình phong bên cạnh Tần Uyển Nhu, nghe đến tên mình thì ánh mắt khẽ trầm xuống. Hóa ra hôm nay y đến Lục phủ cũng nằm trong tính toán của đối phương. Nếu Lý Toàn thật sự vào được Noãn Lan viện, bất luận hắn bỏ độc, giấu thư, hay để lại vật chứng gì, đều có thể biến chuyến thăm của y thành một màn hỗn loạn. Khi ấy ngoài thành sẽ nói gì? Dương Tiểu Thanh vừa đến Lục phủ, Lục phủ liền cháy kho, chứng cứ biến mất. Dương gia và Lục gia dù có trăm miệng cũng khó giải thích sạch.
Lục Thiên Dạ rõ ràng cũng nghĩ đến điều này.
Sắc mặt hắn lạnh đến mức Lý Toàn không dám khóc tiếp.
“Ngươi liên lạc với Mạnh Hữu ở đâu?”
“Miếu Thành Tây… không, không phải miếu, là sau tiệm rượu Kim Phúc. Mỗi lần đều có người đặt một vò rượu buộc dây đỏ ở cửa sau. Nếu tiểu nhân thấy dây đỏ thì đêm đó đem tin đặt dưới phiến đá cạnh giếng cạn.”
“A Sâm có từng tới gặp ngươi không?”
“Có… một lần. Chính là trước hôm Lục Nhữ An chết. Hắn lấy một bộ áo hạ nhân Lục phủ, bảo tiểu nhân không cần hỏi. Tiểu nhân thật sự không biết hắn đi gặp Lục Nhữ An!”
Lục Thiên Dạ hỏi tiếp:
“Đêm nay kho Nam, bọn họ muốn đốt cái gì?”
Lý Toàn run giọng:
“Tiểu nhân nghe Mạnh Hữu nói, kho Nam chỉ là mồi. Nếu kho Nam cháy, người Lục phủ sẽ dồn tới đó. Khi ấy có người khác sẽ vào thư phòng phụ tìm một quyển sổ đen. Hắn nói quyển sổ ấy không ở nha môn, không ở thương hội, mà vẫn trong Lục phủ.”
Lục Chính Đình sắc mặt khẽ đổi.
Lục Thiên Dạ quay đầu nhìn phụ thân.
“Phụ thân?”
Lục Chính Đình trầm mặc một lát rồi nói:
“Lục phủ quả thật có một quyển sổ đen. Đó là sổ cũ ghi những khoản giao dịch của các nhánh xa bị thu hồi sau khi con đến Giang Nam. Ta để trong thư phòng phụ, vốn chỉ là sổ nội bộ xử lý gia sự, chưa từng nghĩ nó liên quan đến Triệu gia.”
Dương Minh Thành lập tức hỏi:
“Trong đó có Lục Tường Ký?”
“Có.”
Không khí trong sảnh bỗng căng lên.
Lục Thiên Dạ không chần chừ.
“Trần thúc, khóa thư phòng phụ. Không được động đến sổ. Mời hai vị trưởng bối thương hội tới Lục phủ làm chứng. Dương đại công tử, nếu Dương gia đồng ý, xin cùng ta vào thư phòng phụ lấy sổ, tại chỗ niêm phong. Phụ thân, từ giờ đến khi sổ giao ra, người của Lục phủ không ai được tự ý vào thư phòng phụ, kể cả con.”
Lục Chính Đình nhìn con trai, ánh mắt trầm mà sáng.
“Làm theo lời thiếu gia.”
Hạ nhân lập tức lĩnh mệnh.
Dương Minh Thành nhìn Lục Thiên Dạ, cuối cùng thật sự mỉm cười một chút.
“Lục gia chủ lần này rất nhanh.”
“Chậm một lần đã đủ trả giá.” Lục Thiên Dạ đáp. “Ta không muốn chậm lần thứ hai.”
Dương Tiểu Thanh đứng sau bình phong nghe câu ấy, lòng khẽ động. Không phải kiểu đau vì lời xin lỗi, mà là một cảm giác an ổn rất rõ. Lục Thiên Dạ không hỏi từng bước vì sợ sai, cũng không che giấu vì sợ mất mặt Lục gia. Hắn lập tức khóa phòng, mời chứng, kéo Dương gia vào cùng niêm phong. Đây chính là điều y muốn thấy: không phải hắn quỳ xuống trước quá khứ, mà là đứng thẳng xử lý nó.
Sau khi Lý Toàn bị áp xuống chờ nha môn, Lục Thiên Dạ quay vào Noãn Lan viện tìm Dương Tiểu Thanh.
Tần Uyển Nhu đã lui ra bên trong, cố ý để lại một khoảng riêng cho hai người dưới mái hiên. Dương Tiểu Thanh đứng bên cây mai già, đầu ngón tay chạm nhẹ lên cành cây còn đọng nước mưa cũ. Thấy Lục Thiên Dạ tới, y quay đầu nhìn hắn. Hôm nay hắn bận suốt từ lúc y vào phủ, vừa tiếp khách, vừa giăng lưới, vừa bắt nội gián, vừa xử lý sổ đen, nhưng trong mắt không có vẻ chật vật. Ngược lại, khí thế quanh người càng thêm rõ ràng, giống lưỡi kiếm đã được rút ra khỏi vỏ.
Dương Tiểu Thanh bỗng cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút.
Lục Thiên Dạ đến gần, dừng cách y ba bước.
“Tiểu Thanh, chuyện hôm nay khiến đệ gặp nguy hiểm. Ta…”
“Không được lại cúi xuống.” Dương Tiểu Thanh ngắt lời hắn.
Lục Thiên Dạ khựng lại.
Y nhìn hắn, giọng rất nghiêm túc:
“Chuyện hôm nay không phải huynh để ta gặp nguy hiểm. Là có người muốn lợi dụng việc ta đến Lục phủ. Huynh đã giăng bẫy trước, cũng bắt được người. Nếu huynh lại mở miệng nói mình sai vì để ta tới, ta sẽ giận thật.”
Lục Thiên Dạ nhìn y, trong mắt chậm rãi hiện lên ý cười.
“Vậy ta không nói.”
“Phải như vậy.” Dương Tiểu Thanh nói. “Hôm nay huynh làm rất tốt.”
Lục Thiên Dạ rõ ràng không ngờ y nói thẳng như vậy.
Dương Tiểu Thanh cũng hơi ngượng, nhưng vẫn nói tiếp:
“Huynh bắt được A Sâm, bắt được Lý Toàn, còn tra ra sổ đen. Ta thấy hết. Thiên Dạ ca ca, ta không chỉ muốn nghe huynh xin lỗi. Ta cũng muốn thấy huynh làm được việc, thấy huynh vẫn là người đáng để ta dựa vào khi ta muốn dựa.”
Lục Thiên Dạ đứng dưới cây mai, ánh mắt lập tức sâu xuống.
“Đệ muốn dựa vào ta sao?”
Dương Tiểu Thanh mặt nóng lên rất nhanh.
“Ta nói khi ta muốn.”
“Ừ.” Lục Thiên Dạ nhìn y. “Khi đệ muốn.”
Dương Tiểu Thanh quay mặt đi, nhưng khóe môi không giấu được. Một lát sau, y lấy từ tay áo ra chiếc lò sưởi nhỏ, đưa cho hắn. Lục Thiên Dạ nhìn lò sưởi, rồi nhìn y.
“Cho ta mượn?”
“Không.” Dương Tiểu Thanh nói. “Hôm nay thưởng cho huynh cầm một lát.”
Lục Thiên Dạ khẽ cười.
“Thưởng?”
“Không muốn thì thôi.”
“Muốn.”
Hắn nhận lấy lò sưởi. Hơi ấm truyền vào lòng bàn tay, mà Dương Tiểu Thanh lại chủ động đưa tay còn lại đặt lên mu bàn tay hắn, chỉ chạm rất nhẹ. Lục Thiên Dạ khựng lại, không dám động. Y nhìn bàn tay hai người đặt trên lò sưởi, giọng nhỏ hơn:
“Hôm nay ta vào Lục phủ, không khó chịu như ta tưởng. Tần bá mẫu vẫn rất tốt. Cây mai cũng còn. Trà hoa nhài cũng giống trước kia.”
Lục Thiên Dạ dịu giọng:
“Sau này nếu đệ muốn, có thể lại đến. Nếu không muốn, cũng không sao.”
Dương Tiểu Thanh gật đầu.
“Sau này sẽ đến.”
Lục Thiên Dạ nhìn y.
Dương Tiểu Thanh tai đỏ lên, nhưng không rút tay.
“Nhưng không phải ngày nào cũng đến. Cũng không phải đến vì Lục phủ có chuyện. Chỉ là… thỉnh thoảng muốn uống trà với Tần bá mẫu, hoặc với huynh.”
Lục Thiên Dạ khẽ siết lò sưởi trong tay.
“Được. Ta chờ đệ thỉnh thoảng đến.”
Dương Tiểu Thanh bị hai chữ “thỉnh thoảng” từ miệng hắn nói ra nghe quá dịu dàng, mặt càng nóng. Y vội rút tay về, giả vờ nhìn cây mai. Lục Thiên Dạ không trêu, chỉ đứng cạnh y một lát. Sau mấy ngày liên tiếp đầy thư cũ, chứng cứ và nước mắt, khoảnh khắc này hiếm khi không quá nặng. Gió lướt qua cành mai, rơi xuống một giọt nước trong veo. Lục Thiên Dạ đưa tay chắn nhẹ để giọt nước không rơi lên vai y. Dương Tiểu Thanh nhìn thấy, không tránh, cũng không nói gì.
Nhưng sự yên tĩnh ấy không kéo dài quá lâu.
Trần quản sự vội vàng bước tới, sắc mặt nghiêm trọng.
“Thiếu gia, thư phòng phụ đã khóa lại. Nhưng khi kiểm tra cửa sổ phía sau, phát hiện có dấu cạy mới. Người canh nói trước lúc Lý Toàn bị bắt, có một bóng người từng lướt qua tường sau. Chúng ta chưa bắt được.”
Lục Thiên Dạ ánh mắt lập tức lạnh xuống.
“Sổ còn không?”
“Còn. Nhưng hộp đựng sổ có dấu bị động qua.”
Lục Thiên Dạ quay đầu nhìn Dương Tiểu Thanh.
“Ta phải qua đó.”
Dương Tiểu Thanh gật đầu.
“Đi đi. Ta ở lại với Tần bá mẫu.”
Lục Thiên Dạ nhìn y một thoáng.
Dương Tiểu Thanh hiểu hắn đang lo gì, liền nói:
“Ta không chạy theo. Nhưng có tin thì nói với ta. Đừng để ta nghe từ miệng người khác.”
“Được.”
Lục Thiên Dạ xoay người rời đi. Dương Tiểu Thanh đứng dưới cây mai nhìn bóng hắn bước nhanh qua hành lang, lần đầu tiên không thấy khoảng cách ấy khiến mình bị bỏ lại. Bởi hắn đã nói sẽ báo, mà y tin hắn lần này sẽ thật sự trở về báo.
Không lâu sau, sổ đen được tìm thấy nguyên vẹn trong thư phòng phụ.
Nhưng khi Lục Chính Đình, Lục Thiên Dạ, Dương Minh Thành và hai vị trưởng bối thương hội cùng mở ra, trang kẹp giữa phần ghi Lục Tường Ký lại rơi ra một mảnh giấy mỏng không thuộc sổ gốc. Trên giấy là danh sách ba khoản bạc cũ, trong đó một khoản ghi rõ ngày tháng trước văn hội Từ gia, người nhận là Từ Trường Lễ. Khoản thứ hai chuyển đến một người tên A Sâm. Còn khoản thứ ba, số tiền lớn nhất, chỉ ghi nơi đến là “Tây thành biệt viện”.
Bên cạnh bốn chữ ấy có một dấu mực rất mờ.
Nửa vầng mây.
Lục Thiên Dạ nhìn dấu mực, ánh mắt trầm xuống như mặt hồ trước bão.
Dương Minh Thành khép quạt, giọng chậm rãi:
“Xem ra, vị Triệu công tử kia không chỉ muốn đốt kho. Hắn sợ quyển sổ này thật sự bị mở ra.”
Gió trong Lục phủ bỗng lạnh hơn.
Ván cờ bị giấu nhiều năm, cuối cùng từ trong chính Lục phủ lộ ra một đường thẳng dẫn về biệt viện phía Tây thành.
(Hết chương 58)
Bình luận 💬 0