Chương 55: Năm Năm Đặt Trên Bàn
Sáng hôm sau, Lục Thiên Dạ đến Dương phủ rất sớm.
Hắn không đi tay không. Trần quản sự theo sau, trong tay ôm một hộp gỗ dài màu trầm, trên nắp hộp không khắc hoa văn, chỉ có một ổ khóa đồng đã cũ. Hộp ấy không lớn, nhưng Lục Thiên Dạ cầm chìa khóa trong tay lại cảm thấy nặng hơn bất kỳ khế thư nào của Niệm Thanh Minh. Bên trong không phải bạc, không phải ngọc, cũng không phải chứng cứ có thể lập tức đưa Triệu Minh Châu vào tử cục. Bên trong là năm năm hắn không gửi được, năm năm hắn tự cho rằng im lặng là tốt cho Dương Tiểu Thanh, cũng là năm năm chứng minh hắn tham lam, hèn nhát và không chịu buông tay.
Dương phủ hôm nay không để hắn chờ ngoài cửa lâu. Người gác cổng đã được dặn trước, thấy hắn tới liền vào bẩm. Không bao lâu sau, Lục Thiên Dạ được mời thẳng tới chính sảnh. Dương Chính Viễn và Liễu Như Vân đã ở đó, Dương Minh Thành ngồi bên cạnh, còn Dương Minh Viễn đứng gần cửa, ánh mắt vừa nhìn hộp gỗ đã lạnh đi mấy phần. Dương Tiểu Thanh đến sau cùng. Y mặc trường bào màu xanh nhạt, tóc vấn đơn giản, trong tay áo vẫn cầm lò sưởi nhỏ. Sắc mặt y không quá tái, nhưng dưới mắt có chút mệt, hiển nhiên đêm qua ngủ không sâu.
Lục Thiên Dạ nhìn thấy, trái tim lập tức đau âm ỉ.
Hắn muốn hỏi y có ngủ được không, nhưng lời đến bên môi lại dừng. Hôm nay hắn không có tư cách dùng vài câu quan tâm để làm mềm chuyện này trước. Vì vậy hắn chỉ cúi đầu hành lễ, rồi đặt chìa khóa lên bàn.
“Những tin tức năm năm qua đều ở đây. Từ khi ta rời Trường An đến trước khi trở về, tổng cộng năm mươi sáu phần. Trong đó bảy phần đầu là tin trong lúc Tiểu Thanh sốt, sau đó mỗi tháng một phần. Có vài phần chỉ vài dòng, có vài phần dài hơn một chút. Ta không bỏ bớt, cũng không đốt đi.”
Dương Tiểu Thanh nhìn chiếc hộp.
Năm mươi sáu phần. Bảy phần đầu trong lúc y sốt. Mỗi tháng một phần sau đó. Những con số ấy rơi xuống, không quá lớn, nhưng đủ khiến lòng y nhói lên từng chút một. Năm năm qua, y từng nghĩ mình và Lục Thiên Dạ thật sự cắt đứt tất cả tin tức. Y không hỏi, người nhà cũng không nhắc. Y tự mình học cách sống qua ngày không có người kia. Nhưng ở nơi xa, Lục Thiên Dạ vẫn nhận được từng mảnh đời y, từng câu “hôm nay có khỏe không”, từng dòng “đã ra cửa hàng”, từng chữ “ít cười hơn trước”.
Dương Minh Viễn mở miệng trước, giọng lạnh:
“Ngươi chắc không thiếu?”
Lục Thiên Dạ nhìn hắn.
“Không thiếu. Nếu Dương nhị công tử không tin, có thể để Trần thúc đối chiếu ngày tháng. Mỗi phần đều có dấu nhỏ ở góc dưới, là cách ta đánh dấu khi nhận được ở Giang Nam.”
Dương Minh Viễn cười lạnh.
“Ngươi đánh dấu cũng cẩn thận thật.”
Lục Thiên Dạ không phản bác.
Dương Tiểu Thanh khẽ nói:
“Nhị ca.”
Dương Minh Viễn nhìn y, thấy y vẫn bình tĩnh, cuối cùng nén giận ngồi xuống. Nhưng ánh mắt hắn vẫn đặt trên Lục Thiên Dạ, như chỉ cần người kia nói sai một câu, hắn lập tức có thể đứng dậy đuổi người ra khỏi Dương phủ.
Dương Chính Viễn mở khóa hộp.
Bên trong đặt từng xấp giấy được buộc bằng dây mảnh, theo năm tháng chia thành năm phần. Trên mỗi xấp đều có một mảnh giấy nhỏ ghi thời gian. Nét chữ phân loại là của Lục Thiên Dạ hiện tại, còn những tờ giấy bên trong phần nhiều là chữ của Trần quản sự hoặc chưởng quỹ cũ. Dương Chính Viễn không tự tiện lấy ra đọc ngay, chỉ nhìn Dương Tiểu Thanh.
“Con muốn xem thế nào?”
Dương Tiểu Thanh im lặng một lát.
Y có thể nói không xem. Có thể bảo niêm phong lại. Có thể để phụ thân đại ca xem thay. Nhưng đêm qua y đã bảo Lục Thiên Dạ đem đến, bảo hắn chính miệng nói cho y biết năm năm qua hắn đã nhìn mình từ nơi xa thế nào. Nếu hôm nay y lùi, không ai trách y. Nhưng trong lòng y sẽ luôn nhớ chiếc hộp này còn nằm đâu đó, giống một vết thương chưa mở.
“Con muốn tự xem.” Y nói. “Nhưng không xem một mình.”
Liễu Như Vân nắm nhẹ tay y.
“Mẫu thân ở đây.”
Dương Minh Thành cũng nói:
“Đại ca ở đây.”
Dương Minh Viễn giọng cứng rắn:
“Nhị ca cũng ở đây.”
Dương Tiểu Thanh nhìn người nhà, lòng hơi ấm lên. Sau đó y quay sang Lục Thiên Dạ.
“Huynh cũng ở đây.”
Lục Thiên Dạ ngẩng đầu.
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, mắt hơi đỏ nhưng rất rõ ràng:
“Đây là thứ huynh giữ năm năm. Nếu con đau khi xem, huynh cũng nên ở đây nghe.”
Lục Thiên Dạ cổ họng nghẹn lại.
“Được.”
Dương Chính Viễn lấy xấp đầu tiên ra. Đó là bảy phần tin trong lúc Dương Tiểu Thanh sốt. Tờ đầu tiên chỉ có vài dòng: “Dương tam công tử đội mưa về phủ, đêm xuống phát sốt. Dương gia đã mời đại phu. Phu nhân túc trực bên giường. Nhị công tử nóng giận, không cho người ngoài đến gần viện.” Tờ thứ hai viết: “Sốt chưa lui. Trong mê man có gọi một câu không rõ, sau đó khóc. Dương gia không để người hầu nói chuyện bên ngoài.” Tờ thứ ba: “Vẫn sốt. Đại phu nói thương tâm quá độ, cần tĩnh dưỡng.” Tờ thứ bảy: “Dương tam công tử tỉnh, câu đầu tiên nói đói. Dương phu nhân khóc. Dương gia tạm yên tâm.”
Dương Tiểu Thanh đọc đến tờ thứ bảy thì tay hơi run.
Y không nhớ rõ những ngày sốt ấy. Trong ký ức của y chỉ có bóng tối, tiếng mưa, cổ họng khô rát, mẫu thân nắm tay y, và câu nói mình lặp đi lặp lại trong cơn mê: không chờ nữa. Nhưng Lục Thiên Dạ đã biết. Hắn biết y sốt, biết y khóc, biết y tỉnh lại nói đói. Những chuyện mà y tưởng chỉ nằm trong Dương phủ, hóa ra đã vượt qua nghìn dặm đến Giang Nam, rơi vào tay người vừa mới tự tay đẩy y đi.
Dương Tiểu Thanh đặt tờ giấy xuống.
“Huynh đọc những tờ này ở đâu?”
Lục Thiên Dạ đáp rất thấp:
“Trên thuyền đến Giang Nam, rồi trong khách điếm đầu tiên sau khi xuống thuyền. Bảy phần đầu không phải gửi một lần, là từng ngày đưa tới.”
“Đọc xong huynh làm gì?”
Lục Thiên Dạ im lặng một lát.
“Ngày thứ nhất, ta muốn quay về. Trần thúc quỳ trước cửa ngăn ta. Ngày thứ ba, ta viết thư, nhưng không gửi. Ngày thứ bảy, biết đệ tỉnh lại nói đói, ta ngồi trong phòng rất lâu. Sau đó… ta ăn một bát cháo trắng.”
Dương Tiểu Thanh ngẩng đầu nhìn hắn.
Lục Thiên Dạ giọng khàn đi:
“Vì ta nghĩ, đệ chịu ăn rồi. Ta cũng nên ăn. Nếu không, ta không chống nổi đến ngày có thể quay về.”
Dương Tiểu Thanh mắt đỏ lên, nhưng không khóc. Y không biết nên đau vì hắn, hay đau vì chính mình. Một bát cháo trắng ở Giang Nam, một bát cháo trong Dương phủ, hai người cách nhau rất xa, đều đang tự ép mình sống tiếp. Nhưng người khiến khoảng cách ấy tồn tại lại chính là Lục Thiên Dạ.
Y cúi đầu, nói:
“Xem tiếp.”
Xấp thứ hai là năm đầu tiên sau khi Lục Thiên Dạ rời Trường An. Tin tức dần ngắn lại. “Dương tam công tử không hỏi tin Lục công tử.” “Dương tam công tử bắt đầu ra vườn phơi nắng, nhưng nói ít hơn trước.” “Dương nhị công tử thường đến viện ngồi, Dương tam công tử có cười một lần.” “Dương tam công tử cùng phu nhân đi chùa Thanh An, đốt một nén hương rất lâu.” “Dương tam công tử sinh nhật, Dương gia làm tiệc nhỏ trong phủ, không mời người ngoài.” Cuối năm ấy có một tờ viết: “Dương tam công tử đã cất hộp đồ cũ, không còn đặt trên bàn.”
Dương Tiểu Thanh nhìn câu cuối rất lâu.
Lục Thiên Dạ cũng nhìn câu ấy.
Hộp đồ cũ. Tờ giấy “Đệ rất nhớ huynh”, dây buộc tóc, đá trắng, lá hòe khô, những thứ y từng giấu rất sâu để tự nhắc mình không chờ nữa. Hóa ra ngay cả việc y cất hộp cũng bị người khác biết. Có lẽ không phải cố ý nhìn trộm. Có thể chỉ là nha hoàn dọn phòng kể với người quen, rồi qua vài tầng lọt tới tai người đưa tin. Nhưng bất kể thế nào, nó vẫn khiến Dương Tiểu Thanh thấy khó chịu. Bởi đó từng là khoảng riêng tư nhất trong đau khổ của y.
Y hỏi:
“Chuyện hộp đồ cũ là ai báo?”
Lục Thiên Dạ nhìn Trần quản sự.
Trần quản sự lập tức bước ra, cúi đầu:
“Là lỗi của lão nô. Khi ấy lão nô hỏi một tiểu tư cũ của Dương phủ xem tam công tử có đỡ hơn không. Người nọ nói công tử bắt đầu dọn dẹp đồ trong phòng, cất một chiếc hộp cũ. Hắn không biết trong hộp có gì, cũng không nói thêm. Lão nô tự ý ghi lại, gửi tới Giang Nam.”
Dương Tiểu Thanh nhìn Trần quản sự.
Ông quỳ xuống.
“Lão nô biết sai. Khi ấy chỉ nghĩ chủ tử ở Giang Nam gần như không chống nổi, nếu biết Dương công tử chịu dọn dẹp đồ cũ, có lẽ sẽ yên tâm hơn một chút. Nhưng việc đó là chuyện riêng của công tử, lão nô không nên hỏi, càng không nên ghi.”
Dương Tiểu Thanh im lặng rất lâu.
Cuối cùng y nói:
“Trần thúc, đứng lên đi.”
Trần quản sự không dám đứng.
Dương Tiểu Thanh tiếp tục:
“Ta giận chuyện này. Nhưng ta biết thúc không phải chủ mưu muốn hại ta. Sau này đừng hỏi chuyện trong viện ta nữa.”
Trần quản sự đỏ mắt, dập đầu một cái.
“Lão nô nhớ kỹ.”
Lục Thiên Dạ đứng bên cạnh, giọng rất thấp:
“Là ta để Trần thúc làm như vậy. Nếu phải trách, trách ta.”
Dương Tiểu Thanh quay sang nhìn hắn.
“Huynh đương nhiên cũng phải bị trách.”
Lục Thiên Dạ im lặng.
Dương Tiểu Thanh nhìn dáng vẻ hắn bị trách lại ngoan ngoãn nhận, trong lòng vừa đau vừa muốn thở dài. Y tiếp tục đọc. Năm thứ hai, tin tức ít hơn, phần nhiều là những chuyện công khai: Dương Tiểu Thanh bắt đầu theo Dương Minh Thành đến cửa hàng; y học xem sổ lụa, nhưng không tiếp khách quá lâu; y cùng mẫu thân chọn trà hoa quế; y bệnh nhẹ một trận vì trời chuyển lạnh; y không còn tránh nhắc đến Lục gia, nhưng cũng không chủ động hỏi. Năm thứ ba, tin có câu: “Dương tam công tử hôm nay cười với một đứa trẻ bán hoa ngoài phố. Sắc mặt tốt hơn trước.” Năm thứ tư, tin viết: “Dương tam công tử đã có thể tự mình xử lý một phần việc trong cửa hàng tơ lụa, Dương đại công tử đứng bên cạnh, không chen lời.” Năm thứ năm, gần lúc Lục Thiên Dạ trở về, tờ cuối cùng viết: “Dương tam công tử nghe nói Niệm Thanh Minh sắp về Trường An, không hỏi thêm. Nhưng khi đi ngang gốc hòe, dừng lại một lát.”
Dương Tiểu Thanh đọc đến cuối, nước mắt rốt cuộc rơi xuống.
Không phải vì một câu quá đau, mà vì quá nhiều câu quá nhỏ. Cười với đứa trẻ bán hoa, chọn trà hoa quế, bệnh nhẹ vì trời lạnh, dừng lại dưới gốc hòe. Những khoảnh khắc y tưởng mình một mình đi qua, hóa ra ở nơi xa đều trở thành những dòng chữ ngắn ngủi nằm trong hộp của Lục Thiên Dạ. Chúng không ác độc, thậm chí nhiều dòng còn đầy ý cẩn thận, không vượt quá lễ quá sâu. Nhưng chính vì thế mới càng khó xử. Bởi người giữ chúng là người y từng muốn quên, cũng là người không dám trở về.
Dương Tiểu Thanh đặt tờ cuối cùng xuống.
“Huynh đọc những tin này xong, đều viết thư không gửi sao?”
Lục Thiên Dạ đáp:
“Không phải phần nào cũng viết. Nhưng rất nhiều lần.”
“Những bức thư đó ở đâu?”
“Ở Lục phủ. Một phần ta đã từng mang sang cho đệ xem. Còn lại vẫn ở đó.”
Dương Tiểu Thanh gật đầu.
“Sau này con muốn xem từng phần, nhưng không phải hôm nay.”
“Được.”
“Những tin tức này…” Y nhìn chiếc hộp. “Từ hôm nay để ở Dương phủ.”
Lục Thiên Dạ lập tức đáp:
“Được.”
“Không phải để phạt huynh.” Dương Tiểu Thanh nói. “Mà vì đó là năm năm của ta. Dù huynh giữ chúng năm năm, từ hôm nay trở đi, chúng phải do ta quyết định.”
Lục Thiên Dạ cúi đầu.
“Vốn nên như vậy.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, giọng hơi nghẹn:
“Thiên Dạ ca ca, ta đau vì huynh nhìn từ xa. Nhưng ta cũng biết nếu không có những tin này, có lẽ huynh ở Giang Nam cũng không chống được đến ngày trở về.”
Lục Thiên Dạ ngẩng đầu nhìn y, mắt lập tức đỏ lên.
Dương Tiểu Thanh lau nước mắt, cố giữ giọng ổn định:
“Ta không biết nên tha thứ phần nào, giận phần nào ngay bây giờ. Cho nên hôm nay ta không nói tha thứ. Nhưng ta cũng không muốn vì chiếc hộp này mà phủ nhận tất cả những gì huynh đã làm gần đây. Huynh sai năm đó. Hôm nay huynh đem nó đến. Hai chuyện này ta đều nhớ.”
Lục Thiên Dạ nhìn y rất lâu, giọng khàn đến gần như vỡ ra:
“Đệ nhớ như vậy là đủ rồi.”
Dương Minh Viễn quay mặt đi, mắt hơi đỏ. Hắn vẫn giận Lục Thiên Dạ, vẫn cảm thấy người này quá tham lam, quá đáng trách. Nhưng nghe Dương Tiểu Thanh nói những lời ấy, hắn lại hiểu tiểu đệ của mình thật sự không còn là đứa trẻ chỉ biết đau trong im lặng nữa. Y biết phân biệt, biết giận, biết giữ lại quyền quyết định. Điều đó khiến hắn vừa xót xa vừa tự hào.
Đúng lúc ấy, người hầu từ ngoài viện vội vã vào bẩm.
“Lão gia, ngoài cổng có người đưa thêm một phong thư, nói là phải giao cho tam công tử.”
Dương Minh Viễn lập tức đứng dậy.
“Lại là thư?”
Dương Minh Thành nhận thư trước, kiểm tra xong mới mở. Chỉ nhìn một lát, ánh mắt hắn lạnh đi. Bên trong là vài tờ giấy sao chép, đều là những đoạn tin tức năm năm qua bị cắt riêng ra: “Dương tam công tử sốt chưa lui”, “Dương tam công tử không hỏi tin Lục công tử”, “Dương tam công tử đã cất hộp đồ cũ”, “Dương tam công tử dừng dưới gốc hòe”. Cuối thư có một hàng chữ:
“Ngươi tưởng hắn không giấu ngươi nữa, nhưng hắn từng nhìn ngươi đau suốt năm năm.”
Trong viện lặng xuống.
Triệu Minh Châu ra tay chậm một bước.
Nếu lá thư này đến trước khi Lục Thiên Dạ mang hộp gỗ tới, nó sẽ như dao đâm thẳng vào lòng tin của Dương Tiểu Thanh. Nhưng hiện tại, toàn bộ tin tức đã đặt trên bàn. Những đoạn bị cắt ra không còn là sự thật duy nhất, mà là một phần bị cố ý chọn để làm đau người nhận.
Dương Tiểu Thanh nhìn tờ thư mới, bỗng khẽ cười một tiếng.
Tiếng cười ấy rất nhẹ, nhưng khiến mọi người trong viện đều nhìn y.
Dương Minh Viễn lo lắng:
“Tiểu Thanh?”
Dương Tiểu Thanh lắc đầu.
“Không sao. Con chỉ cảm thấy người gửi thư này chắc không ngờ mình chậm hơn Thiên Dạ ca ca một bước.”
Lục Thiên Dạ nhìn y, trong mắt có ánh sáng rất sâu.
Dương Tiểu Thanh cầm tờ thư mới lên, nhìn hàng chữ cuối cùng.
“Hắn từng nhìn ta đau suốt năm năm. Câu này không sai.” Y nói chậm rãi. “Nhưng hôm nay, hắn tự đem cả năm năm đó đặt trước mặt ta. Người gửi thư muốn ta chỉ nhìn thấy phần bị giấu. Nhưng ta đã nhìn thấy cả phần hắn thừa nhận.”
Dương Minh Thành gật đầu rất nhẹ.
“Đây chính là mục đích của Triệu Minh Châu. Dùng sự thật bị cắt ra để tạo thành lời nói dối lớn hơn.”
Dương Chính Viễn nhìn Lục Thiên Dạ.
“Lần này con tới trước, nên lá thư này mất tác dụng. Nhớ kỹ chuyện hôm nay. Sau này nếu còn chuyện cũ bị đào ra, ai nói trước, người đó giữ được quyền nói thật.”
Lục Thiên Dạ cúi đầu:
“Con nhớ.”
Dương Tiểu Thanh đặt tờ thư mới lên bàn, bên cạnh chiếc hộp gỗ.
“Lá thư này cũng để lại. Không đốt.”
Dương Minh Viễn nhíu mày.
“Giữ thứ này làm gì?”
“Làm chứng.” Dương Tiểu Thanh nói. “Chứng minh có người cố ý cắt những tin tức kia đưa tới. Cũng nhắc ta nhớ, nếu hôm nay Thiên Dạ ca ca không nói trước, ta sẽ đau thế nào.”
Lục Thiên Dạ nghe câu cuối, lòng lại đau, nhưng lần này hắn không né. Đó là sự thật. Hắn phải nhớ cảm giác này. Nhớ rằng chỉ cần chậm một bước, những sự thật hắn giấu có thể bị người khác biến thành dao đâm vào người hắn yêu.
Sau khi phong thư mới được giao cho Dương Minh Thành xử lý, trưởng bối lần lượt rời viện. Dương Minh Viễn vẫn không muốn để Lục Thiên Dạ ở lại, nhưng nhìn Dương Tiểu Thanh rõ ràng còn muốn nói mấy câu, cuối cùng chỉ lạnh mặt đứng ngoài cửa viện. Hắn không vào, nhưng cũng không đi xa. Dương Tiểu Thanh thấy vậy, trong lòng vừa buồn cười vừa ấm.
Trong phòng chỉ còn hai người.
Chiếc hộp gỗ vẫn đặt trên bàn. Dương Tiểu Thanh đứng cạnh bàn, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm lên dây buộc xấp giấy năm thứ ba. Lục Thiên Dạ đứng cách y vài bước, không dám đến gần quá.
Dương Tiểu Thanh không nhìn hắn, bỗng hỏi:
“Hôm nay huynh có sợ không?”
Lục Thiên Dạ đáp:
“Sợ.”
“Sợ ta đọc xong không muốn gặp huynh nữa?”
“Ừ.”
“Sợ ta nói huynh vẫn giống năm xưa?”
“Ừ.”
Dương Tiểu Thanh quay đầu nhìn hắn.
“Vậy sao huynh vẫn mang tới?”
“Vì nếu ta không mang, ta mới thật sự giống năm xưa.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn rất lâu, sau đó khẽ thở ra.
“Thiên Dạ ca ca, hôm nay ta không muốn ôm huynh.”
Lục Thiên Dạ khựng lại, nhưng vẫn gật đầu.
“Ta biết.”
“Cũng không muốn để huynh hôn trán.”
“Ừ.”
“Nhưng…” Dương Tiểu Thanh cúi mắt, vành tai hơi đỏ. “Ta vẫn muốn nắm tay một lát.”
Lục Thiên Dạ nhìn y.
Dương Tiểu Thanh đưa tay ra.
“Có thể hỏi.”
Lục Thiên Dạ cổ họng nghẹn lại.
“Ta có thể nắm tay đệ không?”
Dương Tiểu Thanh nhẹ giọng:
“Có thể.”
Lục Thiên Dạ chậm rãi đi tới, nắm lấy tay y.
Tay Dương Tiểu Thanh hơi lạnh. Hắn lập tức muốn dùng tay kia lấy lò sưởi, nhưng y lắc đầu. Hắn hiểu, liền không động nữa, chỉ dùng lòng bàn tay mình sưởi cho y. Hai người đứng bên chiếc hộp chứa năm năm không gửi, nắm tay nhau trong im lặng. Không có lời ngọt ngào, không có ôm hôn, nhưng sự thân mật này lại nặng hơn rất nhiều. Bởi nó xảy ra sau khi một vết thương khác được mở ra. Dương Tiểu Thanh vẫn giận, vẫn đau, nhưng y không rút tay.
“Huynh không được vui quá.” Dương Tiểu Thanh nhỏ giọng nói. “Ta vẫn còn giận.”
Lục Thiên Dạ nhìn y, ánh mắt dịu đến mức gần như không chịu nổi.
“Ta biết. Nhưng ta vẫn vui một chút.”
Dương Tiểu Thanh ngẩng đầu nhìn hắn.
“Vui cái gì?”
“Vui vì đệ còn muốn nắm tay ta khi đang giận.”
Dương Tiểu Thanh mặt lập tức nóng lên.
“Huynh bây giờ thật sự càng ngày càng biết nói.”
“Ta nói thật.”
“Lại là nói thật.”
“Ừ. Với đệ, ta muốn nói thật.”
Dương Tiểu Thanh cúi đầu, khóe môi hơi cong lên dù mắt vẫn còn đỏ. Hắn nói câu này quá nhẹ, nhưng chính sự nhẹ ấy khiến lòng y mềm xuống. Nói thật không thể lập tức xóa sai lầm. Nhưng nói thật có thể giữ lại đường để hai người còn bước tiếp.
Một lúc sau, y khẽ siết tay hắn.
“Ngày mai, nếu ta muốn xem thư không gửi của năm thứ nhất, huynh mang tới được không?”
Lục Thiên Dạ nín thở.
“Được.”
“Ta chưa chắc xem hết.”
“Không sao.”
“Có thể xem một nửa rồi mắng huynh.”
“Được.”
“Cũng có thể xem xong rồi không muốn nói chuyện với huynh nửa ngày.”
“Ta chờ.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, bỗng thấy vừa đau vừa buồn cười.
“Thiên Dạ ca ca, huynh thật sự rất biết chịu phạt.”
Lục Thiên Dạ thấp giọng:
“Nếu là đệ phạt, ta chịu.”
“Không được nói như vậy.” Dương Tiểu Thanh nhíu mày rất nhẹ. “Ta không muốn chúng ta sau này chỉ có phạt và chịu phạt.”
Lục Thiên Dạ lập tức nghiêm túc lại.
“Ta nói sai.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn một lúc, rồi nói:
“Ta muốn chúng ta có thể nói rõ. Có thể giận, có thể dỗ, có thể hỏi, có thể đáp. Nếu cứ một người phạt, một người chịu, cũng mệt lắm.”
Lục Thiên Dạ nhìn y, trong mắt như có ánh đèn chậm rãi sáng lên.
“Được. Sau này không chỉ phạt và chịu phạt.”
Dương Tiểu Thanh gật đầu, như thể cuối cùng hài lòng. Nhưng khi y định rút tay về, Lục Thiên Dạ lại theo bản năng khẽ giữ lại một chút rồi lập tức buông. Động tác quá nhỏ, nhưng Dương Tiểu Thanh vẫn nhận ra. Y ngẩng đầu nhìn hắn.
“Muốn nắm thêm?”
Lục Thiên Dạ im lặng.
Dương Tiểu Thanh thấy hắn không dám nói, lòng mềm xuống.
“Hỏi đi.”
Lục Thiên Dạ nhìn y:
“Ta có thể nắm thêm một lát không?”
Dương Tiểu Thanh mặt hơi đỏ, nhưng vẫn đưa tay lại.
“Có thể. Nhưng chỉ một lát.”
Lục Thiên Dạ nắm lại tay y, cẩn thận như nắm một chút ánh sáng sau cơn mưa. Ngoài cửa sổ, gió thổi qua lá hòe, ánh sáng cuối ngày rơi lên chiếc hộp gỗ trên bàn. Năm năm không gửi đã được mở ra, đau đớn chưa tan, giận cũng chưa hết. Nhưng giữa những tờ giấy ố vàng và phong thư ác ý của Triệu Minh Châu, hai người vẫn giữ được một cái nắm tay.
Không phải vì quá khứ không còn đau.
Mà vì lần này, họ chọn không để người khác dùng nỗi đau ấy thay mình quyết định.
(Hết chương 55)
Bình luận 💬 0