Chương 63: Trước Bình Minh Phải Trở Về
Trường An trước bình minh chìm trong một tầng sương xám.
Lục Thiên Dạ cưỡi ngựa men theo Bắc phố, phía sau chỉ dẫn theo bốn hộ vệ tinh nhuệ của Lục phủ. Hắn không mang quá nhiều người, bởi càng đông càng dễ kinh động; cũng không đi quá nhanh, bởi Triệu Minh Châu đã vào thành bằng xe tang thì chắc chắn không chỉ chuẩn bị một con đường. Trong tay áo hắn, chiếc lò sưởi nhỏ Dương Tiểu Thanh cho mượn đã nguội bớt, chỉ còn hơi ấm mỏng manh như một sợi tơ. Nhưng chỉ cần đầu ngón tay chạm vào lớp vải mềm ấy, hắn lại nhớ đến câu y nói dưới mái hiên Dương phủ: không được vì muốn bắt hắn mà quên mình vẫn phải trở về.
Trước kia, nếu Triệu Minh Châu chạy vào thành giữa đêm, Lục Thiên Dạ nhất định sẽ đuổi đến cùng, dù biết phía trước có bẫy cũng chưa chắc dừng. Bởi hắn từng nghĩ chỉ cần mình đủ nhanh, đủ mạnh, đủ quyết tuyệt, là có thể chặn hết mọi thứ trước khi nó chạm đến Dương Tiểu Thanh. Nhưng bây giờ hắn đã hiểu, một người không thể dùng nỗi sợ của mình để thắng một ván cờ. Càng muốn bảo vệ, càng phải giữ lòng không loạn. Triệu Minh Châu không đáng sợ vì có bao nhiêu người trong tay, mà đáng sợ vì hắn biết cách làm người khác vì yêu mà mất bình tĩnh.
Bắc phố dần hiện ra dưới sương.
Từ xa đã nghe tiếng khóc tang đứt quãng. Một đoàn xe tang nhỏ đang lộc cộc đi qua đầu phố, phía trước có hai người áo tang cầm đèn giấy, phía sau là chiếc xe kéo phủ vải trắng. Trên xe đặt một cỗ quan tài sơn đen, mép quan tài dán giấy tiền còn mới. Một nam nhân trẻ tuổi đi cạnh xe vừa khóc vừa cúi đầu, giọng khàn khàn gọi “mẫu thân” mấy tiếng, nghe qua rất thê lương. Người gác phố vốn đã buồn ngủ, thấy có giấy thông hành của nghĩa trang ngoại thành, lại ngại va vào tang sự, chỉ kiểm qua loa rồi cho đi.
Lục Thiên Dạ ghìm ngựa trước đầu phố.
“Dừng xe.”
Tiếng hắn không cao, nhưng trong sương sớm lại rất rõ. Đoàn xe tang lập tức khựng lại. Nam nhân mặc tang phục ngẩng đầu, mắt đỏ hoe, vẻ mặt vừa sợ vừa giận.
“Vị công tử này, người chết là lớn. Mẫu thân ta vừa qua đời, linh cữu phải đưa về nhà trước khi trời sáng, sao ngài lại chặn đường?”
Lục Thiên Dạ xuống ngựa, ánh mắt lướt qua đèn giấy, áo tang, bánh xe và vệt bùn dưới càng xe. Khóc tang có thể giả, giấy thông hành có thể giả, nhưng dấu bánh xe và trọng lượng thì khó giấu. Cỗ quan tài kia nhìn qua không lớn, nhưng bánh xe lún xuống quá sâu, không giống chở một thi thể người già, càng giống chất nhiều vật nặng. Giấy tiền dán trên quan tài chỉ ướt ở mặt ngoài, nhưng phía dưới hoàn toàn khô, chứng tỏ nó vừa được dán chưa lâu. Mùi hương đốt trước xe cũng quá nồng, như cố ý che đi thứ mùi khác.
“Người chết vì bệnh gì?” hắn hỏi.
Nam nhân kia nghẹn một chút, rồi lập tức đáp:
“Bệnh phổi lâu năm.”
“Bệnh phổi mà quan tài lại không có dấu vôi khử mùi, tang phục cũng chưa từng ở cạnh linh đường lâu.” Lục Thiên Dạ bước tới một bước. “Khóc nãy giờ, mắt ngươi đỏ nhưng không có nước mắt. Trên tay áo tang có mùi dầu hỏa, không có mùi thuốc. Người chết là lớn, vậy càng không nên đem người chết ra làm màn che.”
Sắc mặt nam nhân mặc tang phục đổi hẳn.
Hắn lập tức quay người muốn chạy, nhưng hộ vệ Lục phủ phía sau đã khóa đường. Một người cầm đèn giấy bỗng ném đèn xuống đất, định dùng lửa bén vào vải trắng trên xe. Lục Thiên Dạ như đã đoán được, trường kiếm trong tay hộ vệ bên cạnh lập tức chém ngang, đánh rơi đèn giấy xuống rãnh nước. Ngọn lửa vừa bùng lên đã tắt phụt, mùi dầu hỏa nháy mắt lan ra.
Lục Thiên Dạ lạnh giọng:
“Không được dùng lửa. Dùng nước mở xe.”
Hộ vệ lập tức xốc vải trắng lên. Quan tài bị cạy ra, bên trong không có thi thể, chỉ có mấy vò dầu được bọc bằng áo tang, một túi bột dẫn hỏa và một bó thư giả viết sẵn. Giữa các vò dầu còn đặt một mảnh áo rách dính phấn xanh rất rõ, giống như cố ý muốn người đuổi theo tin rằng Triệu Minh Châu hoặc người bị thương đang ở trong đoàn xe này.
Nam nhân mặc tang phục bị ép quỳ xuống đất, sắc mặt trắng bệch.
Lục Thiên Dạ cầm một phong thư giả lên. Trên đó đã chuẩn bị sẵn nội dung: Lục gia phát hiện chứng cứ trong xe tang, nhưng vì sợ bị kéo vào vụ án nên tự ý đốt xe; Dương gia ngầm sai người theo Lục gia, cùng nhau che giấu việc mua chuộc nhân chứng. Chữ viết cố ý mô phỏng chữ của một tiểu lại nha môn, nếu cỗ xe này cháy lên giữa phố, trong hỗn loạn chắc chắn sẽ có người “nhặt được” thư. Đến khi đó, dù không ai chết, lời đồn mới cũng đủ đẩy Dương gia và Lục gia vào thế khó.
Tạ Cảnh Hành từng nói Triệu Minh Châu thích dùng một phần thật làm mồi. Đoàn xe tang này có phấn xanh thật, có đường đi thật, nhưng người thật lại không ở đây.
Lục Thiên Dạ đặt thư xuống, hỏi:
“Người sai các ngươi đi đâu?”
Nam nhân mặc tang phục run rẩy lắc đầu.
“Tiểu nhân không biết. Chỉ có người đưa bạc, bảo chúng ta kéo xe qua Bắc phố, nếu bị chặn thì đốt xe. Nếu không bị chặn thì tới trước thương hội, sau đó sẽ có người tiếp ứng.”
“Trước thương hội?” Ánh mắt Lục Thiên Dạ lạnh xuống. “Không phải hẻm Hạnh Hoa?”
Người kia sững ra, lập tức cúi đầu không dám nói nữa.
Chỉ một phản ứng ấy đã đủ.
Lục Thiên Dạ quay đầu phân phó hộ vệ:
“Giữ xe, giữ người, lập tức đưa tin cho Dương nhị công tử. Thương hội mới là mục tiêu chính. Nói với hắn, nếu thấy người nha môn tới chuyển phạm nhân, trước khi có lệnh của Dương đại công tử và hai vị trưởng bối thương hội, không được giao người.”
Hộ vệ lập tức lĩnh mệnh rời đi.
Lục Thiên Dạ xoay người lên ngựa. Trước khi đi, hắn nhìn lại cỗ quan tài chứa đầy dầu hỏa và thư giả một lần. Xe tang là mồi. Lò gạch ngoài thành là mồi. Vệt xanh trong rừng là mồi. Triệu Minh Châu đã dùng liên tiếp ba lớp màn che để kéo người ra khỏi thương hội, nơi đang giữ Cát tiên sinh, Mạnh Hữu, hộp đen và sổ sách. Nếu đêm nay thương hội loạn, mọi thứ họ vừa kéo ra ánh sáng sẽ bị đốt thành tro trước bình minh.
Hắn thúc ngựa chạy về hướng thương hội.
---
Cùng lúc ấy, cửa sau thương hội có người gõ ba tiếng.
Người tới mặc áo sai dịch nha môn, trong tay cầm công văn đóng dấu đỏ, nói phụng lệnh đưa Mạnh Hữu và Cát tiên sinh về nha môn trước giờ Mão để tránh người ngoài cướp tù. Canh giữ thương hội cả đêm đều đã mệt, nghe nói có lệnh nha môn, hai người định mở cửa trước. Nhưng cánh cửa vừa hé ra, một thanh kiếm đã chắn ngang khe cửa.
Dương Minh Viễn đứng trong bóng đèn lồng, áo ngoài chỉ khoác qua vai, sắc mặt lạnh như vừa bị gọi dậy khỏi cơn ác mộng.
“Ai cho các ngươi vào?”
Tên sai dịch đứng đầu nhíu mày.
“Dương nhị công tử, chúng ta phụng lệnh nha môn, có công văn ở đây. Chậm trễ canh giờ, ai chịu trách nhiệm?”
Dương Minh Viễn cầm công văn, nhìn qua một lượt rồi cười lạnh.
“Giờ Mão chuyển người? Hôm qua trước mặt thương hội và nha môn đã định giờ Thìn mới đưa người. Ngươi là sai dịch nào mà lệnh mới đến nhanh hơn cả người trong thương hội biết?”
Tên kia biến sắc nhưng vẫn cứng giọng:
“Đêm qua nha môn có biến, đại nhân tạm đổi lệnh…”
“Ấn đỏ còn chưa khô.” Dương Minh Viễn ném công văn xuống đất. “Giấy này có mùi hương trầm pha mộc lan, cùng loại với trang giấy giả trong sổ đen. Các ngươi làm giả giấy lệnh cũng không đổi hương sao?”
Tên sai dịch giả lập tức rút dao.
Nhưng hắn vừa động, từ mái hiên hai bên đã có người nhảy xuống. Tạ Cảnh Hành không biết xuất hiện từ lúc nào, quạt xếp gõ nhẹ lên cổ tay một tên khác, đoản đao rơi xuống nền đá nghe keng một tiếng. Hộ vệ Dương gia khóa đường sau, người thương hội bên trong cũng lập tức đốt thêm đèn. Cửa sau vốn tối tăm nháy mắt sáng rực.
“Ta còn tưởng các ngươi sẽ đến muộn hơn một chút.” Tạ Cảnh Hành cười nhạt. “Không ngờ Triệu Minh Châu nóng ruột đến vậy.”
Mấy tên sai dịch giả thấy tình thế không ổn, lập tức chia nhau bỏ chạy. Dương Minh Viễn không nói hai lời, một cước đá bay kẻ gần nhất, kiếm quét ngang ép hai tên còn lại lùi vào góc tường. Chỉ vài nhịp thở, bốn người bị bắt sống, một người tự cắn độc nhưng bị Tạ Cảnh Hành kịp thời bóp hàm kéo thuốc ra. Trong tay áo họ lục ra được dây trói, vải bịt miệng, một túi bột mê và hai ống dầu nhỏ. Không cần hỏi cũng biết, bọn họ không phải tới chuyển phạm nhân, mà là tới giết người hoặc đốt chứng cứ.
Mạnh Hữu bị giam trong phòng bên cạnh nghe thấy tiếng động, sợ đến quỳ rạp xuống đất.
“Đừng giết ta! Ta khai, ta khai hết! Là Triệu Minh Châu, đều là Triệu Minh Châu! Hắn nói nếu sổ mở ra mà ta còn sống, hắn nhất định không tha cho ta. Ta còn biết hắn giấu một bản danh sách khác, là danh sách những người trong Trường An từng nhận bạc của hắn!”
Dương Minh Viễn lập tức đẩy cửa đi vào, ánh mắt lạnh như dao.
“Danh sách ở đâu?”
Mạnh Hữu run rẩy nói:
“Ta không biết bản gốc ở đâu, nhưng ta từng thấy một lần. Bên trên có tên người trong nha môn, thương hội, Từ phủ cũ, còn có một người… một người liên quan đến cửa thành. Nếu không có người ở cửa thành giúp, Triệu Minh Châu không thể dùng xe tang vào thành dễ như vậy.”
Tạ Cảnh Hành đứng sau Dương Minh Viễn, sắc mặt hiếm khi thật sự trầm xuống.
“Người ở cửa thành?”
Mạnh Hữu gật đầu liên tục.
“Ta chỉ thấy họ gọi người đó là Ngô chủ sự. Hắn không phải quan lớn, nhưng phụ trách giấy thông hành đêm và ghi sổ xe ra vào. Triệu Minh Châu từng nói, đường lui trong thành quan trọng hơn đường lui ngoài thành.”
Dương Minh Viễn lập tức nhìn Tạ Cảnh Hành.
“Tìm Lục Thiên Dạ.”
“Không cần tìm.” Giọng Lục Thiên Dạ vang lên từ ngoài cửa. “Ta đến rồi.”
Hắn bước vào thương hội trong ánh đèn lạnh của buổi sớm, áo bào còn vương sương, tay áo dính một vệt dầu hỏa từ xe tang giả. Vừa thấy hắn, Mạnh Hữu càng run dữ hơn, như thấy người có thể kéo mình ra khỏi tay Triệu Minh Châu nhưng cũng có thể đưa mình thẳng vào nha môn. Lục Thiên Dạ không nhìn hắn trước, mà nhìn Dương Minh Viễn và Tạ Cảnh Hành.
“Người còn sống?”
Tạ Cảnh Hành gật đầu.
“Cát tiên sinh và Mạnh Hữu đều sống. Chứng cứ cũng còn. Bốn tên giả sai dịch bị bắt, một tên suýt cắn độc nhưng giữ được.”
Lục Thiên Dạ lúc này mới nhìn Mạnh Hữu.
“Ngô chủ sự là ai?”
Mạnh Hữu run giọng đáp:
“Ngô Đồng. Ngô chủ sự ở cửa Đông. Chuyên xét giấy thông hành, đôi khi thay người gác cổng ghi sổ. Hắn nhận bạc của Triệu Minh Châu từ trước khi Triệu công tử quay lại Trường An. Đêm qua xe tang vào thành là nhờ hắn. Hắn còn chuẩn bị một lộ dẫn khác để Triệu công tử rời thành trước khi trời sáng.”
Lục Thiên Dạ hỏi:
“Rời bằng cổng nào?”
“Con… con không biết. Nhưng Triệu công tử từng nói, nơi nguy hiểm nhất sau khi vào thành là nha môn và thương hội, nơi an toàn nhất là nơi tất cả mọi người nghĩ hắn không dám quay lại.”
Tạ Cảnh Hành cau mày.
“Tây thành biệt viện?”
Dương Minh Viễn lập tức nói:
“Không thể. Biệt viện đã trống.”
Lục Thiên Dạ im lặng một thoáng.
“Không phải biệt viện. Là cầu đá.”
Dương Minh Viễn ngẩng đầu.
“Cầu đá ngoài cổng Nam?”
“Đúng.” Lục Thiên Dạ nói. “Tất cả mọi người đều nghĩ hắn chạy khỏi cầu đá. Không ai nghĩ hắn sẽ quay lại gần đó. Cổng Nam có đường nhỏ thông đến miếu hoang và bến phụ. Nếu có Ngô Đồng chuẩn bị lộ dẫn, hắn chỉ cần chờ trời sáng mở cổng, đổi thành một thân phận khác là có thể rời Trường An.”
Tạ Cảnh Hành khép quạt.
“Vậy hắn dùng xe tang vào thành, dùng xe tang giả dẫn người tới thương hội, nhưng người thật vòng lại ngoài cổng Nam chờ lộ dẫn.”
“Rất có thể.” Lục Thiên Dạ quay sang Dương Minh Viễn. “Dương nhị công tử, thương hội giao cho ngươi và Tạ Cảnh Hành. Ta đi cổng Nam.”
Dương Minh Viễn lập tức nói:
“Ta đi cùng.”
“Không.” Lục Thiên Dạ đáp rất nhanh. “Triệu Minh Châu muốn thương hội loạn. Nếu ngươi đi hết, nơi này mới nguy hiểm. Mạnh Hữu vừa khai Ngô Đồng, người muốn diệt khẩu sẽ không ít. Tiểu Thanh ở Dương phủ, Dương đại công tử chưa tới, nơi này cần một người của Dương gia giữ.”
Dương Minh Viễn nhìn hắn, ánh mắt nặng xuống.
“Ngươi một mình đi?”
“Không một mình.” Lục Thiên Dạ đáp. “Người của Niệm Thanh Minh đã chặn hai đường nhỏ ngoài cổng Nam từ trước. Ta chỉ đi khép lưới.”
Tạ Cảnh Hành chậc nhẹ một tiếng.
“Ngươi đã nghĩ đến cổng Nam từ lúc nào?”
“Khi Triệu Minh Châu chọn cầu đá.” Lục Thiên Dạ nhìn ra ngoài trời đang dần sáng. “Người như hắn sẽ không chọn một nơi chỉ có ý nghĩa với chúng ta. Hắn chọn nơi ấy vì nó có đường lui.”
Dương Minh Viễn im lặng một lát, cuối cùng nghiến răng:
“Vậy ngươi nhớ lời Tiểu Thanh nói. Phải trở về.”
Lục Thiên Dạ hơi khựng, sau đó gật đầu.
“Ta nhớ.”
---
Dương phủ nhận được tin thương hội bị giả sai dịch đánh vào khi chân trời vừa sáng.
Dương Tiểu Thanh ngồi bên cửa sổ, tay đặt trên túi thơm Liễu Như Vân cho. Đêm dài khiến sắc mặt y hơi nhợt, cổ họng vẫn còn rát vì khói, nhưng tinh thần lại rất tỉnh. Người đưa tin nói Lục Thiên Dạ đã về thương hội, Mạnh Hữu khai ra Ngô chủ sự ở cửa Đông, hiện Lục Thiên Dạ đang đi cổng Nam truy đường lui cuối của Triệu Minh Châu. Y nghe rất chăm chú, không cắt lời. Đến khi người kia nói xong, y mới hỏi:
“Huynh ấy có bị thương không?”
“Không nghe nói bị thương. Chỉ là trên áo dính dầu hỏa từ xe tang giả.”
Dương Tiểu Thanh nhíu mày.
“Dầu hỏa?”
Người kia vội giải thích chuyện xe tang chứa dầu và thư giả. Dương Tiểu Thanh nghe xong, trong mắt hiện lên lạnh ý rất nhạt. Triệu Minh Châu thật sự không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để biến người khác thành con rối trong lời đồn. Nếu Lục Thiên Dạ chậm một chút, nếu Dương Minh Viễn tin giấy lệnh giả một chút, nếu Tạ Cảnh Hành không giữ được người trong thương hội, cả đêm nay có lẽ sẽ biến thành một đống tro tàn.
Liễu Như Vân ngồi bên cạnh, nhẹ giọng hỏi:
“Con muốn sang thương hội?”
Dương Tiểu Thanh lắc đầu.
“Không. Con ở đây.”
Liễu Như Vân hơi bất ngờ.
Dương Tiểu Thanh nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng rất nhẹ nhưng ổn định:
“Hiện tại con ra ngoài chỉ khiến mọi người phải phân tâm bảo vệ. Thương hội có nhị ca và Tạ công tử. Cổng Nam có Thiên Dạ ca ca. Con ở Dương phủ, chờ tin, cũng là không để Triệu Minh Châu kéo thêm một người vào đường hắn muốn.”
Liễu Như Vân nhìn y, ánh mắt càng dịu.
“Con thật sự trưởng thành rồi.”
Dương Tiểu Thanh cúi đầu, cười rất nhẹ.
“Không trưởng thành cũng bị hắn ép đến phải trưởng thành.”
Bà thở dài, nắm tay y. Hai mẹ con ngồi bên cửa sổ, nghe tiếng gió sớm thổi qua tán hòe ngoài sân. Dương Tiểu Thanh không chạy ra ngoài, không khóc, cũng không giả vờ mình không lo. Y chỉ ngồi đó, học cách chờ một người trong khi biết người ấy sẽ tự mình tìm đường trở về. Sự chờ đợi này khác hẳn năm năm trước. Khi ấy y chờ trong mưa, chờ một bóng xe càng lúc càng xa. Bây giờ y chờ trong nhà, với tin tức được đưa đến từng đoạn, với lời hẹn đã được nói rõ, với niềm tin rằng Lục Thiên Dạ sẽ không biến mất khỏi lựa chọn của y nữa.
---
Cổng Nam mở ra trong tiếng trống sớm.
Người ra vào không nhiều, nhưng vì chuyện đêm qua, lính gác đã bị thay một lượt. Lục Thiên Dạ đến trước khi cổng mở hẳn. Người của Niệm Thanh Minh đã giữ hai đường nhỏ bên ngoài, còn một đội sai dịch do nha môn phái tới sau khi nghe tin Ngô Đồng cũng đang lục soát sổ giấy thông hành. Ngô Đồng không có ở cửa Đông. Nhà hắn đã trống. Nhưng trên bàn trong phòng hắn tìm được vài tờ lộ dẫn bỏ dở, trong đó có một tờ ghi tên một thương nhân họ Hứa, hàng hóa là vải thô, đi cổng Nam vào sáng nay.
Lục Thiên Dạ đứng bên cổng, nhìn từng xe hàng đi qua.
Đến xe thứ năm, hắn nâng tay.
“Dừng.”
Người đánh xe là một nam nhân trung niên mặt vàng, mặc áo vải thô, sau xe chở mấy cuộn vải xám. Hắn cúi đầu đưa lộ dẫn, vẻ mặt không có gì bất thường. Sai dịch cầm giấy nhìn qua, vừa định hỏi thì Lục Thiên Dạ đã bước tới, kéo một cuộn vải trên xe xuống. Vải rất thô, mùi nồng, nhìn qua giống hàng rẻ tiền. Nhưng bên dưới lớp vải có một khoang rỗng rất nhỏ, đủ để giấu một người nằm co lại.
Khoang rỗng trống.
Sai dịch lập tức nhìn Lục Thiên Dạ.
“Không có người.”
Lục Thiên Dạ không đổi sắc mặt. Hắn cúi xuống chạm vào khoang rỗng. Bên trong còn ấm. Người từng nằm ở đó vừa mới rời không lâu.
“Triệu Minh Châu không ở trên xe khi qua cổng.” Hắn nói. “Hắn xuống trước cổng.”
Một hộ vệ Niệm Thanh Minh từ xa chạy tới, cúi đầu bẩm:
“Chủ tử, bên trái cổng có dấu chân đi về miếu hoang cũ. Nhưng chỉ đi nửa đoạn thì mất. Bên phải có một dấu bánh xe nhỏ, hướng về bến phụ.”
Lục Thiên Dạ nhìn ra ngoài thành.
Lại là hai đường.
Dấu chân dẫn miếu hoang, bánh xe dẫn bến phụ. Nếu là lúc trước, hắn có thể lập tức chọn một đường và đuổi. Nhưng bây giờ, hắn đứng yên, nhìn cổng thành, rồi nhìn chiếc xe vải thô. Triệu Minh Châu đã dùng xe tang, xe rượu, xe hàng. Hắn quá thích vật chở hàng có khoang rỗng, quá thích để người ta đoán hắn nằm ở đâu. Lần này, khoang trống còn ấm, chứng tỏ hắn cố ý để người phát hiện vừa đủ muộn.
Hắn không lên xe.
Hắn cũng không đi bộ.
Lục Thiên Dạ quay đầu nhìn thành lâu.
“Đóng cửa nhỏ bên hông thành lâu. Kiểm tra người gác cổng vừa thay ca.”
Sai dịch ngẩn ra.
“Lục gia chủ nghi hắn còn trong cổng?”
“Không phải trong cổng.” Lục Thiên Dạ nhìn về phía đường đá sát tường thành. “Là dưới cổng.”
Cổng Nam nhiều năm trước từng có một đường thoát nước cũ, bình thường khóa sắt chặn lại, chỉ khi mưa lớn mới mở. Đường ấy hẹp, người bình thường khó đi, nhưng nếu chuẩn bị trước, đủ cho một người cúi mình lẩn qua đoạn ngắn đến bờ sông ngoài thành. Ngô Đồng phụ trách giấy thông hành, đương nhiên cũng biết các khóa phụ quanh cổng. Triệu Minh Châu xuống xe trước cổng, để khoang rỗng còn ấm làm mồi, rồi có thể theo đường thoát nước cũ ra ngoài khi mọi người đang kiểm xe.
Lục Thiên Dạ vừa nói xong, hộ vệ đã chạy đi kiểm tra.
Quả nhiên, khóa sắt đường thoát nước đã bị mở. Bên trong có dấu bùn mới và một vệt xanh nhạt gần như sắp tan. Người của Niệm Thanh Minh lập tức đuổi theo đường nước. Chưa tới nửa khắc, phía bờ sông ngoài thành vang lên tiếng còi ngắn. Đó là tín hiệu phát hiện mục tiêu.
Lục Thiên Dạ không chần chừ, lập tức dẫn người men theo tường thành chạy tới.
Bờ sông ngoài cổng Nam phủ đầy sương. Một chiếc thuyền nhỏ đang bị giữ lại giữa dòng cạn. Người chèo thuyền đã bị bắt, nhưng Triệu Minh Châu không ở trên thuyền. Chỉ có áo choàng xám bạc của hắn vắt trên mạn thuyền, bên trong bọc một quân cờ trắng. Trên quân cờ dính máu rất nhạt, không biết là của hắn hay của người khác.
Một hộ vệ bẩm:
“Chủ tử, thuyền vừa rời bờ thì chúng ta chặn được. Người trên thuyền nói có một vị công tử áo trắng thuê thuyền, nhưng vừa nghe tiếng còi liền nhảy xuống nước, bơi sang bờ lau bên kia. Người của chúng ta đã đuổi theo.”
Lục Thiên Dạ nhìn bờ lau bên kia.
Sương trắng dày đặc, lau sậy cao quá đầu người. Nếu đuổi vào đó, rất dễ rơi vào bẫy. Nhưng phía sau bờ lau là đường mòn dẫn đến Đông Lăng dịch. Mạnh Hữu từng nói Triệu Minh Châu có lộ dẫn khác. Hắn không định chạy xa ngay từ cổng Nam, mà muốn mượn bờ lau chuyển sang dịch đạo, dùng thân phận khác rời đi trước khi toàn thành khép lại.
Lục Thiên Dạ nắm chặt dây cương.
“Không vào lau sâu. Dùng khói xanh ép hắn ra đường mòn.”
Hộ vệ lập tức lấy ống khói theo dấu của Niệm Thanh Minh ra. Khói không độc, nhưng mùi hăng, ngựa và người đều khó chịu. Chỉ cần thả theo hướng gió, người trốn trong lau sẽ bị ép ra khoảng trống. Lục Thiên Dạ đứng ở đầu đường mòn, kiếm chưa rút, nhưng ánh mắt lạnh đến mức người bên cạnh không ai dám lên tiếng.
Rất nhanh, trong bụi lau vang lên tiếng ho khẽ.
Một bóng trắng lao ra.
Triệu Minh Châu cuối cùng hiện thân trong ánh sớm.
Áo trắng của hắn đã ướt gần hết, tóc hơi rối, trên tay áo có vệt máu nhỏ. Nhưng dù chật vật đến vậy, hắn vẫn cố giữ nụ cười. Khi nhìn thấy Lục Thiên Dạ đứng ở đầu đường mòn, hắn dừng lại, như thể đã biết mình không thể tiếp tục lẩn.
“Lục gia chủ.” Hắn khẽ cười. “Ngươi đúng là càng ngày càng khó đối phó.”
Lục Thiên Dạ nhìn hắn.
“Triệu Minh Châu, ván cờ kết thúc rồi.”
Triệu Minh Châu chậm rãi vuốt nước trên tay áo, ánh mắt sâu xuống.
“Kết thúc? Ngươi bắt được ta ở đây, nhiều nhất là bắt một người đang chạy trốn. Những lời khai kia, ta có thể nói là Mạnh Hữu vu oan để giữ mạng. Cát tiên sinh bị các ngươi cứu người nhà nên cảm kích. A Sâm là phản đồ. Lý Toàn bị ép. Sổ sách không có tên ta. Ngươi muốn kết thúc, còn sớm.”
Lục Thiên Dạ không bị chọc giận.
“Ngươi nói đúng. Chỉ bắt ngươi chưa đủ. Nhưng ngươi quên một chuyện.”
“Chuyện gì?”
Lục Thiên Dạ nhìn hắn, giọng rất bình tĩnh:
“Người đưa ngươi vào thành bằng xe tang là Ngô Đồng. Người chuẩn bị lộ dẫn cho ngươi là Ngô Đồng. Người mở khóa đường thoát nước cũ cũng là Ngô Đồng. Mà Ngô Đồng vừa bị bắt ở cửa Đông.”
Nụ cười trên môi Triệu Minh Châu cuối cùng khựng lại.
Lục Thiên Dạ tiếp tục:
“Hắn khai trong phòng hắn có một hộp thư, là thư ngươi tự tay viết cho hắn trong ba tháng qua. Trên thư không chỉ có chữ của ngươi, còn có nửa dấu ngọc quyết nguyên bản. Ta chưa thấy thư, nên chưa nói là chứng cứ thật. Nhưng chỉ cần ngươi ở đây, chúng ta có thể chờ cùng nhau đến khi nha môn đưa thư tới.”
Triệu Minh Châu nhìn hắn, ánh mắt lần đầu tiên thật sự lạnh đi.
“Ngươi lừa ta.”
“Không.” Lục Thiên Dạ nói. “Ta chỉ học cách để ngươi tự mình lộ ra điều ngươi sợ nhất.”
Triệu Minh Châu im lặng.
Chỉ một khoảnh khắc cứng lại vừa rồi đã đủ. Hắn không sợ sổ sách, không sợ Mạnh Hữu, không sợ Cát tiên sinh ngay lập tức. Nhưng hắn sợ thư tự tay viết cho Ngô Đồng. Điều đó chứng minh Ngô Đồng thật sự là mắt xích cuối cùng, cũng chứng minh trong tay nha môn rất có thể sắp có thứ hắn không thể phủ nhận sạch.
Xa xa, tiếng vó ngựa từ phía cổng Đông truyền tới.
Tạ Cảnh Hành dẫn người chạy đến, trong tay giơ một hộp gỗ nhỏ được niêm phong. Hắn vừa xuống ngựa đã cười lạnh:
“Lục Thiên Dạ, ngươi đoán đúng rồi. Ngô Đồng chưa khai hết, nhưng hộp thư trong phòng hắn đã tìm được. Nha môn, thương hội và Tống gia đều có người chứng kiến. Triệu công tử, lần này ngươi muốn nói hộp thư tự mọc chân chạy vào nhà Ngô Đồng không?”
Triệu Minh Châu nhìn chiếc hộp, sắc mặt cuối cùng hoàn toàn mất đi vẻ thong dong.
Hắn lùi nửa bước.
Nhưng phía sau là bờ sông, hai bên là hộ vệ Niệm Thanh Minh và sai dịch nha môn. Đường lui đã bị cắt.
Lục Thiên Dạ rút kiếm ra khỏi vỏ, nhưng không tiến lên quá gần.
“Triệu Minh Châu, ngươi có thể tiếp tục im lặng. Những lời còn lại, đến nha môn nói.”
Gió sớm thổi qua bờ lau. Sau một đêm dài, ánh mặt trời đầu tiên rơi xuống mặt sông, chiếu lên áo trắng ướt lạnh của Triệu Minh Châu. Hắn nhìn Lục Thiên Dạ, rồi bỗng bật cười rất khẽ. Tiếng cười ấy không còn thong dong như trước, mà có chút âm lạnh gần như tuyệt vọng.
“Ngươi thắng ván này.” Hắn nói. “Nhưng Lục Thiên Dạ, nếu năm năm trước không có ta, ngươi và Dương Tiểu Thanh thật sự sẽ không đi đến bước đó sao?”
Lục Thiên Dạ nhìn hắn.
Câu hỏi này là lưỡi dao cuối cùng. Nếu là trước kia, hắn sẽ bị nó đâm vào tự trách. Nhưng lúc này, hắn chỉ chậm rãi thu kiếm lại một chút, giọng rất rõ:
“Có lẽ ta vẫn sẽ phạm sai. Nhưng đó là chuyện giữa ta và y. Ngươi không có tư cách dùng sai lầm của ta để làm sạch tội của ngươi.”
Triệu Minh Châu nhìn hắn rất lâu.
Cuối cùng, hắn không nói nữa.
Sai dịch tiến lên khóa tay hắn. Khi xiềng sắt khép lại, sắc mặt hắn vẫn còn lạnh, nhưng ánh mắt đã không thể giấu sự thất bại. Người từng đứng trong bóng tối nhìn người khác đau đớn, cuối cùng bị kéo ra dưới ánh sáng của buổi sớm.
Lục Thiên Dạ không lập tức rời đi. Hắn nhìn sai dịch áp Triệu Minh Châu về thành, chờ Tạ Cảnh Hành xác nhận hộp thư được đưa thẳng tới nha môn, chờ người của Niệm Thanh Minh kiểm tra bờ lau không còn mai phục, cuối cùng mới cúi đầu nhìn chiếc lò sưởi trong tay áo.
Đã nguội hẳn rồi.
Nhưng hắn vẫn phải mang nó về.
---
Khi Lục Thiên Dạ trở lại Dương phủ, mặt trời đã lên khỏi mái nhà.
Dương Tiểu Thanh vẫn chờ trong thư phòng nhỏ. Trên bàn có một chén trà mới thay, bên cạnh là túi thơm của Liễu Như Vân và phong thư năm thứ nhất y giữ lại. Nghe tiếng bước chân ngoài hiên, y gần như lập tức đứng dậy, nhưng lần này không chạy ra quá vội. Y bước đến cửa, thấy Lục Thiên Dạ đứng dưới ánh sáng ban mai, áo ngoài dính sương và bùn, tóc hơi rối, nhưng người còn nguyên vẹn.
Hắn nhìn y, câu đầu tiên vẫn là:
“Ta đã về.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn rất lâu.
Sau đó y bước xuống một bậc thềm, đưa tay ra.
“Lò sưởi của ta đâu?”
Lục Thiên Dạ hơi ngẩn ra, rồi từ tay áo lấy chiếc lò sưởi đã nguội đưa cho y.
“Xin lỗi, nguội rồi.”
Dương Tiểu Thanh nhận lấy, đầu ngón tay chạm vào vỏ đồng lạnh, lại cảm thấy lòng mình nóng lên từng chút.
“Không sao. Người về là được.”
Lục Thiên Dạ nhìn y, ánh mắt lập tức mềm xuống đến mức gần như không thể che giấu.
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn chật vật sau một đêm dài, lại nhìn vệt bùn trên tay áo hắn, cổ họng hơi nghẹn. Y muốn hỏi rất nhiều, muốn biết Triệu Minh Châu đã bắt được chưa, muốn biết có ai bị thương không, muốn biết thương hội có an toàn không. Nhưng trước tất cả những điều đó, y chỉ hỏi:
“Huynh có bị thương không?”
“Không.”
“Thật?”
“Thật.” Lục Thiên Dạ đáp. “Triệu Minh Châu đã bị bắt. Ngô Đồng cũng bị bắt. Hộp thư tìm được rồi, đang đưa đến nha môn.”
Dương Tiểu Thanh nhắm mắt một thoáng.
Hơi thở căng suốt một đêm cuối cùng buông xuống.
Lục Thiên Dạ nhìn y, thấp giọng hỏi:
“Ta có thể nắm tay đệ không?”
Dương Tiểu Thanh mở mắt, đưa tay ra.
“Có thể.”
Lục Thiên Dạ nắm lấy tay y. Tay hắn lạnh vì gió sông và sương sớm, tay y lại ấm vì chờ trong phòng. Dương Tiểu Thanh không nói gì, chỉ dùng hai tay bao lấy tay hắn, giống như đêm nào đó y từng đưa lò sưởi cho hắn dưới mái hiên. Lục Thiên Dạ đứng yên, cả người sau một đêm truy đuổi dường như đến lúc này mới thật sự biết mệt.
“Thiên Dạ ca ca.” Dương Tiểu Thanh nói rất khẽ. “Huynh đã trở về trước bình minh.”
Lục Thiên Dạ nhìn ánh mặt trời đã lên, khẽ cười.
“Chậm một chút.”
“Không chậm.” Dương Tiểu Thanh siết tay hắn. “Lần này không chậm.”
Một câu ấy khiến mắt Lục Thiên Dạ hơi đỏ.
Đêm qua hắn đi qua cầu đá, xe tang, thương hội, cổng Nam, bờ sông và lau sậy. Hắn truy một người đã dùng năm năm để kéo họ vào bóng tối. Nhưng đến cuối cùng, điều khiến hắn thấy mình thật sự thắng không phải xiềng sắt khóa trên tay Triệu Minh Châu, cũng không phải hộp thư được tìm thấy trong phòng Ngô Đồng.
Mà là sáng nay, Dương Tiểu Thanh đứng trước mặt hắn, nói rằng hắn không chậm.
(Hết chương 63)
Bình luận 💬 0